Ngày: 20 - 1 - 2018  TRANG CHỦ       GE       CHẤT LƯỢNG CUỘC SỐNG      CÂU LẠC BỘ      BẠN ĐỌC VIẾT     PHIẾM ĐÀM     GÓC NHÌN     THƯ NGỎ     ĐIỂM BÁO   LIÊN HỆ
DANH MỤC
ỨNG DỤNG GE
GE
GIAO LƯU BẠN ĐỌC
LẮNG NGHE
THỜI GIAN
TÔN GIÁO
TRIẾT HỌC
TÂM LÝ
Y HỌC
TÌNH YÊU
KỸ NĂNG SỐNG
GIÁO DỤC
GIỚI THIỆU SÁCH
MỸ THUẬT, NGHỆ THUẬT
THƠ
TRUYỆN NGẮN
DẠY ANH VĂN
CÁC LỚP HƯỚNG DẪN ĐÀO TẠO
HỘI HỌA
 
 
GIỚI THIỆU  
 

 

                             

                                        

                                                                              

                                                          Trang mạng ge-tvl.com viết đầy đủ là 

                                                 GREAT EVOLUTION FOR TRUE VALUE OF LIFE

                               (Tiến hóa vượt trội vì cuộc sống đích thực )

   GE giúp cho sự tồn tại và phát triển của con người bền vững, cơ bản dựa trên những quy luật tự nhiên, khách quan, trong vũ trụ ( Existence and Stable Progress basing on Natural Rules).

  
                                                                     


           Trong cuộc sống bề bộn những vấn đề liên quan đến sự sinh tồn của chúng ta. Mâu thuẫn luôn xẩy ra bên trong mỗi con người, giữa người này và người khác, giữa con người với thiên nhiên, con người và xã hội. Mâu thuẫn là bản chất của sự sống. Chính nó là động lực tiến hoá của chúng ta, nhưng chính nó cũng là nỗi đau khổ khôn nguôi của loài người, khi cứ phải đối mặt với những mâu thuẫn mà mình không muốn gặp.          

    Cuộc sống luôn luôn đòi hỏi chúng ta phải lựa chọn thái độ ứng xử đối với tất cả mọi người, mọi vật, mọi sự việc mà ta tiếp xúc hằng ngày. Mỗi người, tuỳ theo trình độ nhận thức, trình độ giáo dục,  tính khí, phong cách… mà xử lý tình huống khác nhau. Những xung đột được giải quyết không phải bao giờ cũng làm hài lòng hai đối thủ; vì, giống như di chuyển trên đường, kẻ ngược người xuôi, nhưng ai cũng thấy mình đi đúng luật.

       
Khái quát lên bình diện vĩ mô; mỗi quốc gia, dân tộc có cách tư duy, nhận thức, xử thế khác nhau trong các mối quan hệ và giải quyết mâu thuẫn; vì vậy, họ thường không nhất quán. Các cuộc chiến tranh nóng lạnh, tiềm ẩn hay bộc phát xảy ra ở nhiều mức độ khác nhau là điều không tránh khỏi và không bao giờ chấm dứt vì chúng ta đã không có biện pháp giải quyết tận căn để vấn đề.

        GE
là trang mạng mang nội dung trình bày các khám phá về QUY LUẬT SỐNG tự nhiên trong vũ trụ, làm nền tảng cơ bản và là tiêu chuẩn cho sự ứng dụng vào việc xử trí trong mọi lãnh vực cuộc sống. Đây sẽ là việc xử trí tốt đẹp nhất vì nó mô phỏng cách xử trí của vũ trụ, hành xử như cách hành xử của Quy Luật Sống.  

        GE hướng đến giá trị thực tiễn của các lý thuyết nhằm đem đến lợi ích thực tế, niềm vui, sức khoẻ và sự bình an  cho con người.

  

 

 

HÃY LAO ĐỘNG TRÍ ÓC MỖI NGÀY ĐỂ BỒI DƯỠNG NĂNG LỰC, THĂNG TIẾN

TÂM LINH 

 

HÃY LAO ĐỘNG TAY CHÂN MỖI NGÀY ĐỂ THỂ XÁC KHOẺ MẠNH, VÌ THỂ XÁC

LÀ NƠI TRÚ NGỤ CỦA TÂM LINH

GE : Con đường sống và phát triển hoàn hảo


GE:  Quyển sách của Sống và Chết

GE : Khởi đầu cho kỷ nguyên mới : Kỷ Nguyên Sống theo

Quy Luật Tự Nhiên. 

 

 MỜI CÁC BẠN VÀO TRANG  MỤC

THÔNG TIN BÀI CẬP NHẬT ĐỂ XEM CÁC BÀI MỚI NHẤT

 

KÍNH BÁO : TRANG CHỦ BẬN VIỆC TỪ

 

NGÀY 23.11.2015

 

XIN CÁM ƠN SỰ THEO DÕI CỦA QUÝ

 

ĐỘC GIẢ

                                            ge-tvl.com

 

 

 

 

 

 

      

 

 

                          

 

CHẤT LƯỢNG CUỘC SỐNG  
 
 

                                                   VUI BUỒN ĐỜI LÀM BÁO (Kỳ 2)

!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Kết quả hình ảnh cho nghề báo chí

........ Xã hội thì bao giờ cững có những sự kiện “nổi” để mình “phóng” cái “sự” ấy lên cho rõ, rồi bưng bê cho độc giả. Đấy là mảng Phóng Sự Xã Hội mà tôi chạm vào thử sức. Thời ấy, phong trào CTY của nữ sinh Gia Long (nay là trường Nguyễn Thị Minh Khai) đang gây ồn ào trong giới trẻ. CTY (viết tắt của chữ Cho Tình Yêu ) khiến các nữ sinh tập tành ăn chơi, nhẩy múa... Các cô thích yêu tự do, tình cho không, biếu không, thay đổi người yêu chóng vánh, không thành vấn đề… Các cô học đòi nhẩy đầm, nhẩy đìa, học hôn học hít. Các nữ sinh thậm chí còn tận dụng lúc ra chơi giữa giờ để dậy nhau nhẩy “xì lô” trong góc khuất của hành lang ( mặc cho bà giám thị già nổi tiếng khó chịu, khó khăn, khó đoán lúc nào cũng  đi tới đi lui kiểm soát ). Sự  việc như thế xẩy ra ở một trường nữ nổi tiếng học giỏi, ngoan hiền, mẫu mực đã làm dư luận xã hội lúc ấy tối tăm mặt mũi, nên tôi được lệnh phải vác bút đến nơi lấy tin mà viết.

        Phóng sự  của tôi được cho là “có hồn” và hấp dẫn, ông Tổng của báo TT là L.X. viết thêm cái chapeaux  (mũ)(phần giới thiệu) cho thêm  lôi cuốn . (Ông này bị mang tiếng là cây viết dâm đãng nổi danh làng báo. Cơ khổ, trước mặt tôi, ông là một người đứng tuổi hiền lành, dung dị, có vẻ khô khan và chịu đựng, không có lấy một chút  hơi hướng nào của sự dâm ô. Nói về sự nổi tiếng của mình, ông cười buồn “Người ta lưu danh muôn thuở, còn tôi thì lưu xú muôn đời”. Ông Tổng báo TV- thầy tôi - còn nói : “Ông ấy thường hay bị vợ đuổi ra phòng khách nằm ngủ vì vô tích sự. Nhưng viết thì cứ phải viết thôi. Báo bán được thì ông ấy mới không bị mất việc, mới nuôi được cả gia đình” !)

       Vào thời ấy, xã hội tương đối ổn định,không có những điểm nóng gây bức xúc về các tội phạm hình sự, tội phạm kinh tế, đạo đức, an ninh trật tự v.v… nên trang đầu của tất cả mọi tờ báo đều dành cho tin chính trị thế giới. Tầm nhìn của độc giả lúc ấy là tầm nhìn bao quát về thế giới bên ngoài để đoán định vị thế và sự ảnh hưởng gần xa của toàn cầu lên thân phận quốc gia mình. Mọi thông tin quốc nội, ngay cả cuộc chiến Quốc – Cộng đang diễn ra trường kỳ dai dẳng và khốc liệt, những tranh chấp nội bộ liên miên của chính quyền miền nam cũng chỉ giữ vai trò quan trọng thứ hai, chỉ trừ những sự kiện chính trị trong nước nóng bỏng và phát sốt mới chiếm được vị trí tít lớn hàng đầu.

       Vì thế, Các đề tài phóng sự “xã hội trắng” lúc bấy giờ không câu khách bao nhiêu, độc giả không quan tâm nhiều vì nó hầu như chẳng ảnh hưởng gì mấy đến đại cục xã hội, đến cuộc sống cụ thể hàng ngày. Toàn bộ các tin tức lớn nhỏ hay vặt vãnh khác đều bị xếp vào loại tin “ xe cán chó, chó cán xe…” hay nhỉnh hơn chút ít.

        Để có được những thông tin bí mật có giá trị và hấp dẫn hơn thuộc loại thâm cung bí sử, bạn phải luồn lách vào trong thế giới ngầm, thế giới của xã hội đen, (kiểu như anh “công an nằm vùng” Bình Minh ăn bờ ngủ bụi với các tay giang hồ trong phim “Vật Chứng Mong Manh” để tìm chứng cứ ) thì bạn mới có nhiều tin tức  độc đáo làm cho độc giả của mình mắt tròn mắt dẹt !  Đối với một cô gái trẻ như tôi, việc vào vai giang hồ như thế là không thể ! Bởi vậy tôi cảm thấy cần  phải chuyển …ngành.

 Kết quả hình ảnh cho nghề báo chí

Hình minh họa

    ……Thời gian ấy, tờ báo có vài xáo trộn về nhân sự. Trang trong (thuật ngữ trong làng báo gọi là  feuilleton) có khi ít bài, lộ ra những khoảng trống cần điền vào cho hợp lý, ông Tổng bảo tôi sáng tác mấy bài thơ “nghe được” trám vào… Khi người viết mục “Giải Đáp Tâm Tình” đi vắng, ông Tổng bảo tôi phụ trách mục này với bút danh là  Chị Oanh Oanh. Tôi bắt đầu cảm thấy mình giống như một anh hoạt náo viên (MC) trên sân khấu, làm đủ mọi trò mua vui khán giả trong khi đợi chờ những diễn viên “thứ thiệt” xuất hiện.  Chuyện bi hài xẩy ra khi tôi nhận được lá thư của một độc giả nam nào đó, tâm sự rằng ông ta đang cực kỳ bối rối và đau khổ vì trót yêu cô em vợ của mình. Ông ấy không thể công khai mối tình này, không thể cưới được cô em, và cũng không thể bỏ vợ, nhưng ông ấy vẫn đề nghị giúp ông ta giải quyết chuyện tình tréo ngoe này cho ổn thỏa.  Cuối cùng, ông ta còn kết luận “Xin đừng khuyên tôi bỏ cô em vợ, vì tôi không thể làm được điều này. Hãy cho tôi lời khuyên khác !”.

         Bức thư làm tôi cũng muốn phát khùng theo ông ta. Tôi, một cô bé chưa qua khỏi tuổi teen, chưa biết yêu là gì, chưa hề có một mảnh tình lẻ vắt vai, vậy mà ông Tổng tống cho tôi lá thư “chịu đời không thấu” đó. Tôi không biết hỏi ai, không dám hỏi ai, vì tòa soạn là một guồng máy lớn, mỗi người được phân công và chịu trách nhiệm công việc của mình. Ai cũng túi bụi với công việc, đôi khi chẳng còn thời giờ dành cho chính họ. Tôi quyết định viết một bức thư trả lời mà tôi cảm thấy vừa ý nhất, đại ý như sau :

                      Bạn ….. thân mến;

   Tôi rất cảm thông với tâm tình của bạn, tiếc là bạn đang lâm vào cảnh trái ngang, nhưng hoàn cảnh nào thì cũng có lối thoát thôi bạn ạ. Tất nhiên tôi không khuyên bạn đi tu hay tự tử, vì đó là những ngõ cụt tồi tệ nhất. ( Đi tu thì cũng được đi, nhưng đây không phải là giải pháp thích hợp với bạn, vì thực ra bạn chẳng muốn từ bỏ  điều gì cả ).Trước khi quyết định giải quyết tình huống này, tôi khuyên bạn đến gặp một bác sĩ tâm lý. Tôi tin là bạn biết mình phải làm gì. Can đảm lên bạn. Mọi chuyện sẽ qua, mọi sự sẽ thay đổi. Thời gian là phương thuốc nhiệm mầu chữa lành tất cả. Chỉ mong bạn cân nhắc kỹ quyết định của mình để khỏi ân hận về sau.    

                                                                                                Chị Oanh Oanh

 

      Khoảng một tuần sau đó, bài viết của tôi nhận được sự phản hồi khá bất ngờ từ… khổ độc giả kia.

     Số là, vào một sáng đẹp trời, khi tôi vừa thò mặt vào tòa soạn, ông Tổng đã quăng  ngay cho tôi một lá thư của độc giả kèm theo lời gắt gỏng : “Cô trả lời thắc mắc thế này đây à !  Người ta cần giải đáp của báo chí, người ta không cần một bác sĩ tâm lý… bla …bla…bla…”.  Tôi đứng ngây người đón nhận cơn mưa bão bất bình mà ông Tổng đang trút xuống đầu tôi. (Có vẻ đây là cái cớ hay để ông ấy trút bỏ cơn bực dọc giận dữ nào đó bị đè nén trong lòng ). Thực là một điều bất công và phi lý, vì trước khi la hét, ông ấy đã không dành thời gian đọc lá thư đầu tiên, lá thư thắc mắc của độc giả đó và cũng không cần đọc bài trả lời của tôi. Ông ấy chỉ biết  độc giả là người nuôi sống tờ báo, độc giả là khách hàng, là Thượng Đế.  Mà Thượng Đế thì luôn luôn đúng, không cãi !  Hết !

          Thế là tôi bị xếp vào một công việc khác.

          Ông Tổng “ưu ái” cho tôi được nhận công việc của một nhà văn. Trước khi đẩy cho tôi ôm “quả tạ ngàn cân” so với sức vóc của tôi lúc ấy,  ông ta đã khôn khéo tặng không biếu không cho tôi một chuyến “tàu bay giấy” lên đến cung trăng : “ Viết truyện dài trong các feuilleton chỉ dành cho các nhà văn chuyên nghiệp, nổi tiếng  ví dụ như tiểu thuyết tình cảm thì có bà Tùng Long, giới trẻ thì có Duyên Anh v.v… Cô là cây bút mới, có triển vọng, tôi dành cho cô cơ hội thể hiện tài năng, cố mà thành công với truyện của mình để tạo tên tuổi đi nhé !”. Thế là tôi sướng rơn, vô cùng cảm động. Vô cùng biết ơn. Tôi nguyện dốc hết tâm tư, năng lực, để làm xuôi mọi việc.

          Truyện dài là một thể loại đòi hỏi người viết phải vừa tự hiểu năng lực bản thân, hiểu sở thích độc giả và hiểu sự phù hợp với phong cách tờ báo mình đăng. Muốn tồn tại và nổi tiếng,  bạn phải “bắt mạch” được thị hiếu của đối tượng độc giả, đề tài mà bạn viết. Ví dụ như tiểu thuyết tâm lý tình cảm thì phải là lâm ly, lãng mạn,  đau đớn trái ngang, nhiều tiếng  thở dài càng tốt, nhiều giọt nước mắt càng hay, nhiều mơ mộng viển vông không thực càng quý. Một chút e thẹn, một chút thập  thò ở ngưỡng cửa tình dục, nhưng không được trơ trẽn, không được lộ liễu bẩn thỉu, thế là …OK ! Bởi đối tượng  độc giả của loại này là các anh thanh niên, các cô thiếu nữ chưa chồng, sắp lớn, đang lớn và đã lớn ( tâm lý ấy, bây giờ đã trở thành dĩ vãng. Thời buổi này mà viết như vậy, chỉ có “hóa vàng mã” cho các anh các chị nhiều chục năm trước ở cõi âm đọc mà thôi).

          [Thập niên trước (thời điểm tôi làm báo) khi tiểu thuyết kiếm hiệp, võ hiệp kỳ tình Kim Dung bắt đầu xuất hiện trên báo chí Trung Quốc, ở miền nam ta báo chí cũng rộn ràng  các bản việt dịch những tác phẩm nổi tiếng này : Nào là Cô Gái Đồ Long, Thần Điêu Đại Hiệp, Anh Hùng Xạ Điêu, Lộc Đỉnh Ký v.v…Hầu như báo nào cũng đăng . Các nhà phiên dịch trôi chẩy và hấp dẫn được báo chí nâng niu, cưng chiều cung phụng như  thánh sống. Người ta chờ đợi bản dịch của ông từng giây từng phút. Có những báo cắt đặt người của mình, chầu chực trước cửa nhà dịch giả, bất kể giờ giấc ngày đêm, để mong nhận được bản dịch sớm nhất, rồi ù té chậy về nhà in thật nhanh cho thợ ưu tiên xếp chữ. Báo nào có truyện dịch Kim Dung sớm hơn, báo đó bán chậy hơn. Và bởi vì nhiều báo đặt hàng, nên dịch giả phải vừa dịch vừa đánh máy cho nhanh, mỗi tờ lại phải lót nhiều bản giấy than  (carbon ) để phát cho nhiều báo.  Người ta có cảm tưởng độc giả truyện Kim Dung cứ như những con chim non há mỏ đợi chờ những miếng mồi ngon mà các dịch giả “nhả” ra cho nuốt từ báo chí. Thế là các “tín đồ” của Kim Dung nắm bắt vững vàng hành tung của từng nhân vật  trong giới giang hồ đi đâu về đâu, để cùng khóc cười với họ kịp thời kịp lúc. Thật ra, người ta “mê” cũng phải, bởi nội dung vừa hấp dẫn, tình tiết gay cấn, bố cục lại tuyệt vời. Truyện của ông thường có hàng trăm nhân vật đan xen nhau xoay quanh những chuỗi ân oán tưởng chừng bất tận, nhưng những  nút thắt, nút cởi, có tình có lý, có nhân nghĩa đạo đức… giang hồ khiến người đọc hài lòng, thích thú. Tuyệt một điều là, mỗi nhân vật ông cho sống hay bắt chết  đều hợp lý, hợp tình hợp cảnh, mỗi cảnh ngộ xẩy ra là một việc tự nhiên. Ta không thể bắt gặp một nhân vật nào đã chết mà tác giả lại cho sống dậy để tiếp tục hành tẩu giang hồ, bởi trong mớ hoạt động hỗn độn của hàng trăm tên ấy, dường như tác giả đã trật tự hóa họ trong sổ sinh tử của mình. Tên nào đã chết là bị xóa ngay….

         Tiểu thuyết Kim Dung  không có tên trong Thất Tài Tử Thư nổi tiếng của Trung Quốc, nhưng theo tôi nó là bộ tiểu thuyết đặc thù, có giá trị và hấp dẫn  nhất của Trung Quốc vào hậu bán thế kỷ thứ 20. ]

Kết quả hình ảnh cho truyện kiếm hiệp kim dung

         Trở lại câu chuyện của tôi. Viết truyện dài  là phải tìm kiếm đề tài hợp với sở thích của mình, lãnh vực mà  kiến thức của mình đủ sâu đủ rộng để có thể tán hươu tán vượn và khai thác những tình tiết mới lạ, hấp dẫn khiến độc giả tò mò, háo hức. Viết truyện  phải là hoạt động sáng tạo thật sự. Bởi, nếu bạn chỉ biết vay mượn vá víu biên chép lại các ý tưởng của  người khác thì trước sau gì bạn cũng bị lộ tẩy. Nếu bạn càng nổi tiếng , thì chuyện đạo văn của bạn “bể” ra, bạn càng bị ê càng, danh tiếng cao bao nhiêu, tai tiếng  lớn bấy nhiêu ! Sự nghiệp bạn kể như … chấm hết.

       Ông Tổng của tôi dậy dỗ rằng : Tiêu chuẩn “ăn khách” của một truyện dài trên báo là mỗi ngày trước khi gần hết câu chuyện, ta phải gợi mở được một hay vài tình tiết mới để người đọc bị lôi cuốn, đến nỗi sáng hôm sau phải mò ra quầy bán báo từ sớm để mua xem tiếp. Ví dụ : Thành hốt hoảng la lên : Coi chừng sau lưng , CHẾT !”. Ta phải cắt ngay tại đây để ngày hôm sau, độc giả phải theo dõi tiếp.

       Đến đây tôi lại chợt nhớ đến  bốn câu thơ rất  hình tượng mà tôi đọc được mới gần đây :

Ngang lưng thì thắt Phương Châm

Đầu đội Chính Sách tay Cầm Chủ Trương

Chân đi đôi dép Lập Trường

Đi hoài chẳng biết con đường đi đâu !

     

      Tôi đã tự trang bị cho mình “tận răng” như thế, cộng với kiến thức  nhà nghề của ông Tổng làm thầy dùi , tưởng sẽ đưa tôi đến thành công. Truyện dài của tôi được đăng tải trên báo thời gian khoảng gần một tháng mà không thấy ai phản hồi, kêu ca, chê bai, khiếu nại gì. Ông Tổng thi thoảng mới đọc một ngày, ông ấy cũng chẳng phát hiện điều gì tiêu cực, bởi tôi theo đúng Phương Châm, Chủ trương, Chính sách, Lập trường của cách viết : mỗi ngày đều tạo ra một hay vài nút thắt “tò mò”, cho nổ tung vào ngày hôm sau rồi lại thắt tiếp v.v…Nhưng bản thân tôi biết rõ, đó chỉ là trò đối phó giả tạo, tạm thời, chẳng có giá trị gì. Tôi sẽ dẫn câu chuyện đi đâu, tôi còn chưa định hình được, vì tôi viết chỉ với mục đích là tạo hiệu ứng “câu khách” . Nên cứ loay hoay tiến bước “đi hoài chẳng biết con đường đi đâu”.

       Rồi cũng có một ngày dông tố nổi lên…

      Buổi xấu trời hôm ấy, một lão già to béo, mặt khó đăm đăm, bước vào tòa soạn quan sát từng người. Tôi nín thở, cắm cúi ngồi viết, vờ như không  để ý chuyện gì (để khỏi bị tra vấn). Lát sau, ông ấy quay ra -  đấy là ông chủ báo  - giàu có và kỹ tính. Hiếm khi ông xuất hiện, vài ba tháng mới tới một lần, mỗi lần một thoáng là đi ngay. Xui, hôm ấy tôi lại có mặt ở đó, đúng là không cần thiết , vì tôi chỉ cần có bài thôi…  Tôi nghe phòng ngoài vọng vào câu hỏi “ Cái cô nhỏ xíu kia viết mục gì ?”  tiếng ông Tổng trả lời ngập ngừng, e ngại : “ mục  Truyện Dài”  ông chủ kêu lên : “Hả ?” Ông ngạc nhiên cũng phải, vì đã có bao giờ ông đọc bài tôi. Lặng lẽ, ông sang phòng lưu trữ báo. Khoảng  gần một tiếng sau ông cầm một xấp báo cũ ném trước mặt ông Tổng : “ Anh có đọc truyện này mỗi ngày không, hay chỉ vài ngày lại lướt qua một bận ? Thế này mà gọi là truyện dài được à ?” Nói xong, ông hằn học bỏ đi. Tôi hiểu là số phận tôi đã được  định đoạt thế nào !

Thực ra, tôi chẳng phải là hoàn toàn thất bại. Vì, nếu ai đó, thỉnh thoảng để mắt ghé  qua một đôi lúc rồi thôi, thì thấy truyện ấy cũng khá hấp dẫn (theo kiểu từng ngày), nhưng nếu  theo dõi sát sao suốt câu chuyện thì bạn sẽ thấy nó là một loại “canh thập cẩm”  (bây giờ nhớ lại, tôi gọi đây là nồi “cháo Quark” hỗn độn, nguyên sơ) chẳng ra ngô ra khoai gì ráo.  Làm sao để có một nội dung ra hồn khi mà cứ phải chịu áp lực thắt thắt, mở mở từng ngày. Bây giờ, tôi nghĩ ngay đến cả những cây bút đầy kinh nghiệm... trinh thám như Agartha Christie hoặc tác giả tên tuổi chói lòa  như Conan Doyle  chắc cũng phải chào thua nếu cứ phải “đóng, mở” mỗi ngày như thế.  Ông Tổng của tôi đã sai lầm khi đưa ra một chủ trương ...sai lầm, mà tôi thì không đủ kiến thức và kinh nghiệm để nhìn thấy cái sai lầm ấy. Tuy nhiên, ông ấy cũng nhận một phần trách nhiệm về mình, vì sau đó ông đã gửi tôi sang tạp chí Minh Tinh để chuyên viết về văn nghệ và nghệ thuật thứ bẩy.

Bây giờ, tôi mới nghiệm ra rằng, ông Tổng của tôi là người vừa keo...kẹo kéo vừa liều mạng. Ông là người quản lý toàn bộ công việc và nhân sự trong tòa báo. Mọi chi tiêu đều báo cáo đầy đủ về cho chủ. Ví dụ các cây bút viết feuilleton phải là chuyên nghiệp, các cây bút làm nhiệm vụ MC (điền vào chỗ trống cho hợp lý như sáng tác thơ, truyện ngắn, truyện cười ... phải là người có năng lực đa dạng và linh hoạt ) Tất nhiên tiền lương của họ cũng rất xứng đáng, thơm tho. Nhưng khi tôi làm... quản trò những công việc ấy,  tôi chỉ nhận được một số nho nhỏ khiêm nhường gọi là cho tiền xe cộ di chuyển đối với người "học việc". Vậy mà tôi đã hết lòng cúc cung tận tụy, ghi lòng tạc dạ công ơn. Nhờ những trò mèo ấy mà ông Tổng có lẽ chẳng khác gì Nhạc Bất Quần, người luôn tỏ ra quân tử. Tôi hy vọng nhận định của tôi là sai, nhưng dù đúng hay sai thì tôi cũng hết lòng biết ơn ông Tổng ấy, vì chỉ nhờ sự tin tưởng của  ông, mà tôi mới tồn tại trong làng báo đến tận hai năm !

***************

     *********************

(còn nữa)

 
 
HOTLINE  
 
0985.865.772
 
BÀI MỚI  
 
» THÔNG TIN BÀI CẬP NHẬT
 
THỐNG KÊ TRUY CẬP  
 
  Đang online : 46
  Lượt truy cập : 1702678
 
 
 

 
 
 

 

Bản quyền thuộc về Bác Sĩ Đỗ Ngọc Thanh - ĐTDĐ: 0985.865.772
 

 

 

Website:      http://www.ge-tvl.com
  
Email :   getvl49@yahoo.com.vn

   
Ghi rõ nguồn "Dr Dongocthanh's website" Khi phát hành
 
lại các thông tin từ website này. Các trang liên kết sẽ được
 
hiện rõ ở của sổ mới của ge-tvl.com.
 
     BS ĐỖ NGỌC THANH không chịu trách nhiệm về
 
những liên kết ngoài đối với trang mạng ge-tvl.com
 

Design by pmvietnam