Ngày: 20 - 1 - 2018  TRANG CHỦ       GE       CHẤT LƯỢNG CUỘC SỐNG      CÂU LẠC BỘ      BẠN ĐỌC VIẾT     PHIẾM ĐÀM     GÓC NHÌN     THƯ NGỎ     ĐIỂM BÁO   LIÊN HỆ
DANH MỤC
ỨNG DỤNG GE
GE
GIAO LƯU BẠN ĐỌC
LẮNG NGHE
THỜI GIAN
TÔN GIÁO
TRIẾT HỌC
TÂM LÝ
Y HỌC
TÌNH YÊU
KỸ NĂNG SỐNG
GIÁO DỤC
GIỚI THIỆU SÁCH
MỸ THUẬT, NGHỆ THUẬT
THƠ
TRUYỆN NGẮN
DẠY ANH VĂN
CÁC LỚP HƯỚNG DẪN ĐÀO TẠO
HỘI HỌA
 
 
GIỚI THIỆU  
 

 

                             

                                        

                                                                              

                                                          Trang mạng ge-tvl.com viết đầy đủ là 

                                                 GREAT EVOLUTION FOR TRUE VALUE OF LIFE

                               (Tiến hóa vượt trội vì cuộc sống đích thực )

   GE giúp cho sự tồn tại và phát triển của con người bền vững, cơ bản dựa trên những quy luật tự nhiên, khách quan, trong vũ trụ ( Existence and Stable Progress basing on Natural Rules).

  
                                                                     


           Trong cuộc sống bề bộn những vấn đề liên quan đến sự sinh tồn của chúng ta. Mâu thuẫn luôn xẩy ra bên trong mỗi con người, giữa người này và người khác, giữa con người với thiên nhiên, con người và xã hội. Mâu thuẫn là bản chất của sự sống. Chính nó là động lực tiến hoá của chúng ta, nhưng chính nó cũng là nỗi đau khổ khôn nguôi của loài người, khi cứ phải đối mặt với những mâu thuẫn mà mình không muốn gặp.          

    Cuộc sống luôn luôn đòi hỏi chúng ta phải lựa chọn thái độ ứng xử đối với tất cả mọi người, mọi vật, mọi sự việc mà ta tiếp xúc hằng ngày. Mỗi người, tuỳ theo trình độ nhận thức, trình độ giáo dục,  tính khí, phong cách… mà xử lý tình huống khác nhau. Những xung đột được giải quyết không phải bao giờ cũng làm hài lòng hai đối thủ; vì, giống như di chuyển trên đường, kẻ ngược người xuôi, nhưng ai cũng thấy mình đi đúng luật.

       
Khái quát lên bình diện vĩ mô; mỗi quốc gia, dân tộc có cách tư duy, nhận thức, xử thế khác nhau trong các mối quan hệ và giải quyết mâu thuẫn; vì vậy, họ thường không nhất quán. Các cuộc chiến tranh nóng lạnh, tiềm ẩn hay bộc phát xảy ra ở nhiều mức độ khác nhau là điều không tránh khỏi và không bao giờ chấm dứt vì chúng ta đã không có biện pháp giải quyết tận căn để vấn đề.

        GE
là trang mạng mang nội dung trình bày các khám phá về QUY LUẬT SỐNG tự nhiên trong vũ trụ, làm nền tảng cơ bản và là tiêu chuẩn cho sự ứng dụng vào việc xử trí trong mọi lãnh vực cuộc sống. Đây sẽ là việc xử trí tốt đẹp nhất vì nó mô phỏng cách xử trí của vũ trụ, hành xử như cách hành xử của Quy Luật Sống.  

        GE hướng đến giá trị thực tiễn của các lý thuyết nhằm đem đến lợi ích thực tế, niềm vui, sức khoẻ và sự bình an  cho con người.

  

 

 

HÃY LAO ĐỘNG TRÍ ÓC MỖI NGÀY ĐỂ BỒI DƯỠNG NĂNG LỰC, THĂNG TIẾN

TÂM LINH 

 

HÃY LAO ĐỘNG TAY CHÂN MỖI NGÀY ĐỂ THỂ XÁC KHOẺ MẠNH, VÌ THỂ XÁC

LÀ NƠI TRÚ NGỤ CỦA TÂM LINH

GE : Con đường sống và phát triển hoàn hảo


GE:  Quyển sách của Sống và Chết

GE : Khởi đầu cho kỷ nguyên mới : Kỷ Nguyên Sống theo

Quy Luật Tự Nhiên. 

 

 MỜI CÁC BẠN VÀO TRANG  MỤC

THÔNG TIN BÀI CẬP NHẬT ĐỂ XEM CÁC BÀI MỚI NHẤT

 

KÍNH BÁO : TRANG CHỦ BẬN VIỆC TỪ

 

NGÀY 23.11.2015

 

XIN CÁM ƠN SỰ THEO DÕI CỦA QUÝ

 

ĐỘC GIẢ

                                            ge-tvl.com

 

 

 

 

 

 

      

 

 

                          

 

CHẤT LƯỢNG CUỘC SỐNG  
 
 

 

VUI BUỒN ĐỜI LÀM BÁO (kỳ 1)

 

                      Không biết tự bao giờ, ngôn ngữ Việt Nam ta mang tính triết học khi có từ “NGHIỆP” đi sau từ “NGHỀ”. Thường xuyên làm một hành động nào đó, gọi là Nghiệp. Hành động  ấy trở thành thói quen, mang sức mạnh của sự tích lũy, gọi là Nghiệp Lực. Làm NGHỀ lâu năm nên có NGHIỆP của nghề. Chim trong lồng, không cột mỏ, ngứa cổ phải hót chơi. Người làm báo, không bẻ bút, ngứa tay phải viết. Nói chính xác, đó là bởi họ bị …ngứa nghề ! Tôi muốn né từ này, bởi khi nhắc đến nó, người ta cứ nghĩ đến một “nghề” mà thật ra không nên gọi đó là nghề         

         Có lẽ tôi là một trong những người trải nghiệm sâu sắc cái gọi là Nghiệp Dĩcủa nghề. Bài viết này là một minh chứng cho điều vừa nói.  Khi thói quen thôi thúc chúng ta đến mức không thể cưỡng lại, bất đắc dĩ phải làm theo, thế gọi là “Nghiệp Dĩ”.  Đấy là cách tôi định nghĩa cho bản thân mình, không giữ tác quyền, các bạn có thể lượm lấy, tùy nghi sử dụng

       Có bạn nào đó đang cười ! Thế đấy, đó là cách tôi gia nhập vào làng báo : Tự nhiên, đơn giản. Tự nhiên và đơn giản như cuộc sống vốn là. Mọi người thích đọc những gì tôi viết. Gì cũng được, không quan trọng, chỉ cần tôi viết ! Bởi trong ngòi bút của tôi luôn hàm chứa những nụ cười. Nó tuôn ra mênh mang  trên trang giấy, tiềm ẩn trong tất cả mọi ngôn từ, những chuyện từ nhẹ nhàng  đến những chuyện nhiều…trọng lượng, những chuyện từ tầm phào đến cực kỳ nghiêm trọng, hầu hết đều được phủ lên những nụ cười mong manh, ẩn hiện… Độc giả thích bài, Báo cần độc giả. Tôi trở thành cầu nối. Đó là lý do tôi trở thành nhà báo khi tuổi còn rất trẻ, không qua một trường lớp báo chí nào.

 

Kết quả hình ảnh cho nghề làm báo

Hình minh họa

         Nhẩm tính, các bạn có thể không hiểu được tôi lấy thời gian ở đâu ra để đi làm báo mà không chịu cảnh thất học !

        Này nhé, vào cái thời Đệ Nhị Cộng Hòa, chúng tôi có thể làm “thí sinh tự do” để thi các bằng Tú Tài 1, Tú Tài 2. Có nghĩa là chúng tôi không bị buộc phải đến trường, miễn có đủ khả năng và đủ tuổi. Tóm lại, tôi có hai năm vi vút vừa đi làm báo vừa học, ấy là hai năm học lớp đệ nhị và đệ nhất . Tất nhiên, kết quả việc học  không  tốt lắm. Tôi  không đến nỗi đậu vớt cũng đã là may mắn lắm rồi.       

                

                *****************

******************

            Nếu bạn bước chân vào nghề báo, bạn phải biết trong nghề có bao nhiêu ngành để lựa chọn hoặc “bị”  hay “được”  xếp vào công việc nào, bạn cũng có thể biết mình đang “đứng” ở đâu trong các nấc thang cao thấp trong  nghề.

          Nhân vật quan trọng đầu tiên là Chủ Báo. Dĩ nhiên rồi, đây là những người bỏ tiền ra khai sinh tờ báo và nuôi dưỡng nó. Nhân vật quan trọng thứ hai là Chủ Bút, Tổng Thư Ký Tòa Soạn hay Tổng Biên Tập : Người này chịu trách nhiệm tổng quát của tờ báo nên có toàn quyền điều hành quản lý mọi việc, từ tuyển lựa ký giả, chọn lọc  bài viết, quy hoạch nội dung , thiết kế giao diện tờ báo v.v…Các vị trí tiếp theo là người viết quan điểm, bình luận các sự kiện chính trị, kinh tế,  xã hội…Sau đó là các phóng viên. Có hai loại phóng viên : một  là viết và bình luận tin tức cùng các loại phóng sự xã hội. Hai là chỉ đưa thông tin và hình ảnh minh họa không bình luận. Đây là các ký giả săn ảnh. Ngay cả anh ký giả lấy tin và hình này, cũng phải có trình độ thể hiện “góc nhìn” của mình qua ảnh. Có nghĩa là khi anh ta chụp toàn cảnh hay cận cảnh, chụp nghiêng hay chụp ngay, từ trên xuống hay ở dưới lên … đều có mục đích thể hiện tiếng nói của mình thông qua bức ảnh. Ví dụ : Anh ta muốn chứng minh ai đó còn sống sờ sờ, trong khi dư luận xôn xao rằng có thể ông ta đã chết, anh ta phải chụp dăm bẩy “pô” cận cảnh và toàn cảnh, để người xem không cãi vào đâu được; chứ cứ đứng xa hàng trăm mét mà “nháy”, nhân vật chính xuất hiện mờ mờ nhân ảnh, độc giả có thể “xấu miệng” tán rằng : Ai đấy trông  cũng hơi …giông giống !  Thế là chết rồi. Thà đừng chụp ảnh, chụp như thế thì chỉ chứng minh một điều ngược lại. Tất nhiên, tương lai của anh này là được về vườn chăn vịt !

Kết quả hình ảnh cho tranh biếm họa vui                             Kết quả hình ảnh cho tranh biếm họa vui

                                                  tranh minh họa

       Mỗi tờ báo thường có một góc dành cho tranh biếm họa. Bạn có thể cộng tác với chức danh họa sĩ, nếu bạn có khả năng  châm biếm  với những nét vẽ của mình. Bạn cũng có thể viết ở các trang trong như chuyện dài, hoặc các chuyên mục dành cho phụ nữ như làm đẹp, nội trợ, giải đáp tâm tình, trang dành cho các ông như thể thao v.v…

 

         Tôi được “đào tạo” để trở thành ký giả viết tin và bình luận. Nói là “đào tạo” cho có bài bản, chứ thực ra cái chính là mình phải tự “đào” lấy cái năng lực của mình;  khi Thầy “Tổng” duyệt  bài thì ông ấy cắt xén, mài dũa, đẽo gọt, thêm thắt  để “tạo” ra một bài báo hấp dẫn trình làng độc giả. Mình cứ theo cái khuôn ấy mà viết, mãi thành quen. Sau đó mình có thể sáng tạo nhiều kiểu viết, nhiều kiểu bố cục khác nhau tùy theo nội dung tin tức để bài viết mình thu hút. Độc giả thích, báo bán chậy,  ký giả có tiếng, lên lương….

        Nói là “lương” cho hách, chứ số tiền anh em nhận được vào cuối tháng chẳng thấm đâu so với cái công việc chậy long sòng sọc suốt ngày, rồi còn xã giao chỗ nọ chỗ kia, “chơi đẹp” một chút,  hào phóng “một cây” cho xứng danh nhà báo là chuyện thường tình. Thế nhưng, nhiều ký giả cũng khối tiền rủng rỉnh, ngoài lương họ còn có những thứ “bổng” khác, nhiều khi là “lậu” cũng không chừng ! Họ có thể lấy quảng cáo để ăn huê hồng, họ có thể viết theo “đơn đặt hàng” của một ai đó mà ông Tổng không biết, hoặc giả có khi là phải chia chác với ngài Tổng để ông ấy khỏi loại bài. Dĩ nhiên chủ báo không thích những chuyện như thế,  nếu để họ biết thì ông Tổng liệu hồn.

       Hóa cho nên, trong làng báo, thời nào cũng có những ngòi bút bị bẻ cong vì tiền, những “bút nô” có nick name là “bồi bút” . Bồi bút thì không viết nịnh chính phủ vì chính phủ không thuê, nhưng bồi bút có nhiều khách hàng là những người giầu có cần tiếng tăm, cần dư luận; những ca sĩ, tài tử, diễn viên sân khấu; có cả những dân biểu, nghị sĩ, chính khách, cần được đánh bóng tên tuổi, cần được nổi danh…

       Ký giả tự chia làm hai loại, loại chân chính thì nghèo rệp, cà phê thì uống nơi đầu đường, quán cóc. Trưa thì ăn cơm bụi và thường là khách hàng thân quen, “mối ruột” của Bà Cả Đọi. Quán cơm Bà Cả ở trong một hẻm nhỏ của đường Nguyễn Huệ Sài Gòn, nổi tiếng ngon và rẻ, được anh em thương mến gán thêm cái từ “Đọi” phía sau, bởi bà thông cảm với các ký giả nghèo, quán bà giá bán đã bình dân mà nhiều khi còn phải cho anh em thiếu chịu vì chưa hết tháng họ đã hết tiền. Vì vậy, nếu đói (hay Đọi) thì cứ đến ăn rồi …ghi sổ thoải mái !

      Loại ký giả “bán thân” hay nói cho đúng  là “bán linh hồn” cho người trong thiên hạ, thì khác hẳn. Họ hút thuốc con mèo, ngồi cà phê máy lạnh. Ăn thì vắt vẻo ở nhà hàng Thanh Thế…Sống lâu trong nghề mọi người đều có thể nhận ra nhau .

      Cũng có tình huống các chàng này “giả nai” khi ra vẻ khó nghèo, tìm đến Bà Cả Đọi. Có lần, một anh đồng nghiệp rỉ tai bọn chúng tôi. “Cái thằng ngồi ở bàn trong góc, hôm qua nó mới “đi khách” được hai bài, mình phải qua đó “lột” nó mới được “. Thế là bọn chúng tôi bốn người kéo sang ngồi chật bàn anh chàng nọ, gọi thức ăn thoải mái, và dành cho anh ta cái hân hạnh được trả tiền !

      Đám ký giả mới vào nghề non nớt như tôi thì không nhiều lắm, họ là những người tập sự sau khi đã tốt nghiệp đại học, trừ một hai trường hợp đặc biệt như tôi, nhưng chỉ có mình tôi, duy nhất là đứa bé con chưa đến tuổi trưởng thành. Chúng tôi thỉnh thoảng  cũng bị các tay đàn anh lừa bịp, nhưng từ từ rồi cũng phải khôn ra. Tôi được ông Tổng phân công đi lấy tin quốc hội (lúc đó là lưỡng viện : Thương Viện và Hạ Viện). Có khi chả có tin gì đáng để viết. Không có bài ! nguy cơ treo bút đến nơi. Trong lúc “buồn ngủ” như thế, chúng tôi lại vớ được “chiếu manh”. Số là, có một anh chàng đang ngồi viết tin, công khai ra đấy, ngời ngời ra đấy. Đám “nghiệp dư” chúng tôi xô lại “nịnh nọt” : “ Tin gì đấy, chia xẻ với nhau được không, bạn hiền ?”. Anh chàng tốt bụng kia gật đầu một cách cao thượng : “Ừ, các ông các bà cứ chép đi”  Thế là chúng tôi vội vàng chép lấy chép để, sợ rằng anh ta đổi ý bất ngờ… Vậy mà ở đàng xa, có mấy chàng tựa cột, bình thản, đứng  nhìn chúng tôi tất bật viết lách và cười khẩy. Ngạc nhiên thế kia chứ !

        Đem bài về, đưa lên ông Tổng , ông ấy hô hoán lên rằng : “Sao dại thế, đây là bài của thằng P. nó là “gà” của ông dân biểu H. Nó đang “gáy” để đánh bóng tên tuổi ông ta…” Tôi thưa rằng, tôi không phải là kẻ ngô nghê duy nhất ! (Bây giờ thì cái điều ngạc nhiên ngu ngốc của tôi về các anh tựa cột đứng nhìn, mới được giải tỏa.)

       Sau đó tôi được biết, bài viết của anh ta xuất hiện trên bao nhiêu tờ báo khác nhau (dù dưới bất cứ tên gì) anh ta cũng được “chủ” trả thêm bấy nhiêu tiền. Té ra lũ ngốc chúng tôi làm việc không công cho hắn mà còn bị ông Tổng của báo mình nghi là thích ăn tiền bẩn !

       Để tồn tại được ở vị trí này, bạn phải là người có kinh nghiệm sàng lọc tin tức, sành sỏi trong việc tìm kiếm thông tin, quan sát giỏi, “đánh hơi” nhanh, viết cấp tốc. Việc chậy đua với thời gian là quan trọng hàng đầu. Báo nào đưa tin thời sự nhanh nhất báo ấy thắng !

       Hoặc giả, bạn phải có khả năng giao tiếp. Bên trong, được ông Tổng chấp nhận. Bên ngoài,  giao thiệp rộng, tìm được những mối hàng  để “bao” thông tin cho họ. Đổi lại họ sẽ “bao” cuộc sống cho bạn, nhiều khả năng bạn phải chia chác với ông Tổng vì khó lòng qua mắt được ông ta. Tin tức của bạn không cần nhanh vì đó không phải là tin thời sự nóng.

 

      

       Với một kẻ ngây ngô, chân ướt chân ráo, đầu hôm sớm mai mới tập tành vào nghề như tôi, chuyện ở lại với công việc này thì quá là chật vật và không phù hợp. Thế là tôi yêu cầu được phân công  sang  mảng khác.   

 

 

         

(còn tiếp )

 

 
 
HOTLINE  
 
0985.865.772
 
BÀI MỚI  
 
» THÔNG TIN BÀI CẬP NHẬT
 
THỐNG KÊ TRUY CẬP  
 
  Đang online : 46
  Lượt truy cập : 1702681
 
 
 

 
 
 

 

Bản quyền thuộc về Bác Sĩ Đỗ Ngọc Thanh - ĐTDĐ: 0985.865.772
 

 

 

Website:      http://www.ge-tvl.com
  
Email :   getvl49@yahoo.com.vn

   
Ghi rõ nguồn "Dr Dongocthanh's website" Khi phát hành
 
lại các thông tin từ website này. Các trang liên kết sẽ được
 
hiện rõ ở của sổ mới của ge-tvl.com.
 
     BS ĐỖ NGỌC THANH không chịu trách nhiệm về
 
những liên kết ngoài đối với trang mạng ge-tvl.com
 

Design by pmvietnam