Ngày: 20 - 1 - 2018  TRANG CHỦ       GE       CHẤT LƯỢNG CUỘC SỐNG      CÂU LẠC BỘ      BẠN ĐỌC VIẾT     PHIẾM ĐÀM     GÓC NHÌN     THƯ NGỎ     ĐIỂM BÁO   LIÊN HỆ
DANH MỤC
ỨNG DỤNG GE
GE
GIAO LƯU BẠN ĐỌC
LẮNG NGHE
THỜI GIAN
TÔN GIÁO
TRIẾT HỌC
TÂM LÝ
Y HỌC
TÌNH YÊU
KỸ NĂNG SỐNG
GIÁO DỤC
GIỚI THIỆU SÁCH
MỸ THUẬT, NGHỆ THUẬT
THƠ
TRUYỆN NGẮN
DẠY ANH VĂN
CÁC LỚP HƯỚNG DẪN ĐÀO TẠO
HỘI HỌA
 
 
GIỚI THIỆU  
 

 

                             

                                        

                                                                              

                                                          Trang mạng ge-tvl.com viết đầy đủ là 

                                                 GREAT EVOLUTION FOR TRUE VALUE OF LIFE

                               (Tiến hóa vượt trội vì cuộc sống đích thực )

   GE giúp cho sự tồn tại và phát triển của con người bền vững, cơ bản dựa trên những quy luật tự nhiên, khách quan, trong vũ trụ ( Existence and Stable Progress basing on Natural Rules).

  
                                                                     


           Trong cuộc sống bề bộn những vấn đề liên quan đến sự sinh tồn của chúng ta. Mâu thuẫn luôn xẩy ra bên trong mỗi con người, giữa người này và người khác, giữa con người với thiên nhiên, con người và xã hội. Mâu thuẫn là bản chất của sự sống. Chính nó là động lực tiến hoá của chúng ta, nhưng chính nó cũng là nỗi đau khổ khôn nguôi của loài người, khi cứ phải đối mặt với những mâu thuẫn mà mình không muốn gặp.          

    Cuộc sống luôn luôn đòi hỏi chúng ta phải lựa chọn thái độ ứng xử đối với tất cả mọi người, mọi vật, mọi sự việc mà ta tiếp xúc hằng ngày. Mỗi người, tuỳ theo trình độ nhận thức, trình độ giáo dục,  tính khí, phong cách… mà xử lý tình huống khác nhau. Những xung đột được giải quyết không phải bao giờ cũng làm hài lòng hai đối thủ; vì, giống như di chuyển trên đường, kẻ ngược người xuôi, nhưng ai cũng thấy mình đi đúng luật.

       
Khái quát lên bình diện vĩ mô; mỗi quốc gia, dân tộc có cách tư duy, nhận thức, xử thế khác nhau trong các mối quan hệ và giải quyết mâu thuẫn; vì vậy, họ thường không nhất quán. Các cuộc chiến tranh nóng lạnh, tiềm ẩn hay bộc phát xảy ra ở nhiều mức độ khác nhau là điều không tránh khỏi và không bao giờ chấm dứt vì chúng ta đã không có biện pháp giải quyết tận căn để vấn đề.

        GE
là trang mạng mang nội dung trình bày các khám phá về QUY LUẬT SỐNG tự nhiên trong vũ trụ, làm nền tảng cơ bản và là tiêu chuẩn cho sự ứng dụng vào việc xử trí trong mọi lãnh vực cuộc sống. Đây sẽ là việc xử trí tốt đẹp nhất vì nó mô phỏng cách xử trí của vũ trụ, hành xử như cách hành xử của Quy Luật Sống.  

        GE hướng đến giá trị thực tiễn của các lý thuyết nhằm đem đến lợi ích thực tế, niềm vui, sức khoẻ và sự bình an  cho con người.

  

 

 

HÃY LAO ĐỘNG TRÍ ÓC MỖI NGÀY ĐỂ BỒI DƯỠNG NĂNG LỰC, THĂNG TIẾN

TÂM LINH 

 

HÃY LAO ĐỘNG TAY CHÂN MỖI NGÀY ĐỂ THỂ XÁC KHOẺ MẠNH, VÌ THỂ XÁC

LÀ NƠI TRÚ NGỤ CỦA TÂM LINH

GE : Con đường sống và phát triển hoàn hảo


GE:  Quyển sách của Sống và Chết

GE : Khởi đầu cho kỷ nguyên mới : Kỷ Nguyên Sống theo

Quy Luật Tự Nhiên. 

 

 MỜI CÁC BẠN VÀO TRANG  MỤC

THÔNG TIN BÀI CẬP NHẬT ĐỂ XEM CÁC BÀI MỚI NHẤT

 

KÍNH BÁO : TRANG CHỦ BẬN VIỆC TỪ

 

NGÀY 23.11.2015

 

XIN CÁM ƠN SỰ THEO DÕI CỦA QUÝ

 

ĐỘC GIẢ

                                            ge-tvl.com

 

 

 

 

 

 

      

 

 

                          

 

CHẤT LƯỢNG CUỘC SỐNG  
 
 

 

                                                                               

                                                                               

                                                                                 

                                                                                   

                                                                            SAU BỨC MÀN NHUNG

 

      ********** 

 

Bạn đang ngồi hàng ghế danh dự trong rạp hát cải lương Hồ Quảng trình diễn vở :Đào Tam Xuân phục hận”. Từ vị trí này bạn có thể thưởng thức tốt nhất vì khoảng cách giữa bạn đến diễn viên là gần nhất.

 

 

…. vở diễn đến lúc cao trào, sân khấu rộn ràng, tiếng trống chiêng ầm ĩ, tiếng quân lính hò reo, tiếng ngựa hí vang trời, tiếng binh khí va chạm nhau hỗn loạn… Giữa cái không khí giao tranh bừng bừng sôi động, bạn bỗng thấy một bóng hồng xuất hiện. Trong bộ giáp trụ lộng lẫy uy nghi, vị nữ tướng hiện ra, khả ái và diễm lệ, tỏa sáng trên sân khấu như vì sao Bắc Đẩu tỏa sáng giữa trời đêm, tiếng hô quân sang sảng và dũng mãnh, điệu bộ oai phong, rắn rỏi, kiêu hùng, hào khí anh thư uy uy, lẫm lẫm … Bạn thấy mình đang bị sân khấu hút hồn. Tiếng nhạc lời ca làm bạn say sưa đắm chìm vào thế giới của câu chuyện truyền thuyết đã trở nên quen thuộc….

Cuối cùng, khi cánh màn nhung khép lại, bạn vẫn miên man với hình ảnh đầy thu hút của người nữ tướng. Bạn vẫn còn bịn rịn chưa muốn chia tay sân khấu. Bạn tìm mọi cách có thể để lẻn vào sau hậu trường. Một lần nữa,  bạn muốn nhìn ngắm người diễn viên yêu kiều ấy trong cuộc đời thường nhật.

Và ồ kia, trong cảnh tất bật thu dọn của đoàn hát sau một đêm ca diễn; bạn sẽ thấy nơi góc khuất, trong cảnh tranh tối tranh sáng lờ mờ, một thiếu phụ bơ phờ ngồi tựa cột, đang mệt mỏi vạch vú cho con. Đứa bé vài tháng tuổi nằm gọn trong lòng mẹ cũng ốm o, teo tóp không hơn gì cái vú tóp teo mà nó đang ngậm lấy. Không khó lắm để bạn nhận ra đấy là vị tướng, mà chỉ mới vài phút trước đây thôi, đã làm bạn phải lòng đến chết mê.

Bạn bùi ngùi thương cảm. Có một thứ gì đó trong lòng, đang tan vỡ, có thần tượng nào đó, chợt đổ nhào. Bạn giống như người vừa tỉnh mộng, nửa luyến tiếc một giấc mơ hoa, nửa hối hận vì sự tò mò đã thỏa….

*******

        ********     

Khi câu chuyện về Sống và Chết của tôi đến tay độc giả. Chưa kịp viết phần tiếp theo thì nhận được thư của vài bạn, mỗi người một câu thương cảm chia xẻ (tôi viết là “xẻ”) với tôi, cái “kết” đáng mừng, hú hồn là sau chừng ấy chuyện lăn tăn, tôi vẫn chưa bị hóa kiếp thành người thiên cổ, vẫn bi bô kể chuyện, góp vui dông dài với cuộc đời dương thế.

Có lẽ các bạn hơi hụt hẫng vì phần nhập đề trên có vẻ không có dây mơ rễ má gì với điều các bạn đang đọc ở dưới đây,

Thưa, không đâu bạn ạ ! Chúng ta hãy để dành câu chuyện ấy, rồi ta sẽ thấy, nó sẽ có mặt ngay khi chúng ta cần đến một chứng minh….

Có bạn thắc mắc rằng : “tham sống sợ chết là bản năng sinh tồn cố hữu. Sao lại có những người đi ngược bản năng ?, lạ nhất là người ta hay thấy hiện tượng ấy trong giới văn nghệ sĩ…”

Câu hỏi rất hay ! Nhiều người từng nghĩ, nhưng chẳng biết hỏi ai nên câu hỏi vẫn còn đó mà không có lời giải đáp. Vì vậy, tôi thấy mình nên nói, nhân danh người trong cuộc. Để mai này, tôi có “đi xa” thì cũng an tâm vì những gì cần nói mình cũng đã nói rồi

 

Tại sao lại có người khoái chết ?

             Tâm trạng của họ là thế này bạn ạ :

Phàm những người chán sống là những người thất vọng hay tuyệt vọng hoặc muốn chậy trốn một điều gì đó hay một ai đó ở cõi đời này. Đối tượng của sự thất vọng, tuyệt vọng hay chậy trốn đó có thể là Tình, là Tiền, là nợ nần tù tội, là công ăn việc làm, là tiếng tăm, danh vọng địa vị, là hoàn cảnh đau khổ, trái ngang, là bệnh tật, là sự bất mãn với chính bản thân mình hay người khác….Ngàn lẻ một lý do mỗi người một khác. Nhưng thông thường, khi đã “chết hụt” một lần, người ta không đủ can đảm để tự tử thêm lần nữa. Bởi, bản năng sinh tồn khiến người ta sợ chết. Bản năng sinh tồn khiến câu nói “ngày mai trời lại sáng” trở thành phao cứu sinh và là lý do biện minh cho chính họ khi từ bỏ ý nghĩ quyên sinh.

Đối với giới văn nghệ sĩ, mọi chuyện có vẻ khác hơn vì bởi tâm hồn họ giàu cảm xúc hơn, mẫn cảm hơn nên họ dễ cảm thấy bị tổn thương hơn và “ngưỡng” chịu đựng của họ cũng thấp hơn giới hạn bình thường.

Nghệ sĩ được chia làm hai giới : Giới trình diễn và giới sáng tác. Trình diễn như ca sĩ, kịch sĩ, diễn viên, tài tử điện ảnh… Sáng tác như Họa sĩ, nhạc sĩ, văn sĩ, thi sĩ, người viết báo, viết kịch bản v.v… Với tính chất của công việc, thông thường nghệ sĩ sáng tác phải hiểu biết hơn, sâu sắc hơn, tinh tế hơn. Họ nhìn cuộc đời không chỉ ở bề mặt hiện tượng mà họ còn “nhìn” thấy xa hơn ở những nơi sâu thẳm của cuộc đời, những góc khuất tối tăm mà người bình thường không nhìn ra được. Chính vì thế, những tác phẩm của họ ra đời, giúp quần chúng nhìn sâu hơn vào cuộc sống, vào những ngóc ngách mà ít ai từng biết đến.

Đối với những người viết báo và những người cầm bút, sáng tạo những tác phẩm cống hiến cho đời, họ thường là những kẻ nhìn thấy cả “mặt phải và mặt trái” của những sự kiện, nên nó trở thành nỗi thách thức đối với tình yêu cuộc sống của họ.

Trở lại câu chuyện chúng tôi mời bạn tham gia vào vở cải lương Hồ Quảng khi mở đầu cho bài viết ngắn này.

Bạn thấy “sốc” dường nào khi bạn vừa làm khán giả phía trước sân khấu vừa có mặt phía sau hậu trường để chứng kiến một vở tuồng “trọn vẹn” ! Lúc ấy bạn thông cảm được nỗi lòng đa mang của những người cầm bút !

Ngày ấy, khi còn là một ký giả trẻ (thời Đệ Nhị Cộng Hòa ở miền Nam), tôi cũng đã từng trải nghiệm cái tình huống mà tôi vừa kể bạn nghe như thế.

….Sáng nào cũng vậy , khi trời còn hưng hửng, chúng tôi - những người viết báo -  đã tụ tập nhau ở những quán cà phê quen thuộc, ăn nhẹ chút điểm tâm, nhâm nhi vài giọt đắng. Cà phê vào, lời ra. Cả bàn râm ran tiếng nói, tiếng cười, bình luận xôn xao, ồn ào khí thế. Chúng tôi, mỗi người một chuyện, kể cho nhau nghe “thành quả” mà chúng tôi thu lượm được từ ngày hôm trước. Thế là mọi việc lớn bé to nhỏ của thiên hạ sự chúng tôi lôi ra bằng hết. (Ví dụ như) từ những chuyện “lùm xùm” tuyệt mật của một xếp lớn bị tay đầu bếp phun ra, đến những chuyện lăng nhăng tai tiếng của vài ca sĩ nào đấy đang là đề tài hút khách…. Tất cả mọi chuyện khinh trọng, ngắn dài đều được chúng tôi “quăng” hết lên bàn cà phê “nghị sự”.

 Chả là cánh nhà báo chúng tôi chẳng khác gì những con chuột, chuột từ thành thị, chuột đến thôn quê. Chuột luồn lách mọi nơi, chuột tung tăng mọi xó.  Chuột la cà nơi này chỗ nọ , chuột len lỏi, sục sạo vào cả những nơi gọi là “cấm địa”. Chuột đặt để “tai mắt” chỗ nọ chỗ kia. Chuột trao đổi tin tức cho nhau nhanh chóng !

 Có những thông tin bạn được phép viết ra nhưng cũng có những thông tin mà nghe xong, bạn phải đào sâu chôn chặt. Vì thế, những gì nhà báo nói, không phải là tất cả những gì họ biết, họ nghe.

Người ta nói “Viết Lách” mà ! Viết thì phải “lách” mới tồn tại được. Đôi khi còn phải luồn, phải né, phải im, phải làm thinh như người chả biết tí gì. Những thông tin được quyền phát tán thì phải xào, phải nấu, phải nêm mắm dặm muối cho vừa khẩu vị người đọc trước khi bưng bê lên mặt báo ! Một nhà báo yêu nghề có thể là một quyển “từ điển thông tin cập nhật” di động mà bạn có thể tham khảo khi cần. Anh ta có đủ “nguồn hàng” để cung cho báo chí, đồng thời cũng có thể …bán sỉ, bán lẻ hoặc bỏ mối,  tùy nghi !

 

Thế cho nên, khi bạn trở thành nhà báo. Bạn được nếm trải cái kinh nghiệm “Họa hổ họa bì (mà còn) soi luôn cả cốt” Nên dù cho bạn có là kẻ chai lòng sạn óc cỡ nào thì cũng có lúc bạn phải thở dài ngao ngán cho cái tình đời muôn mặt. Nếu bạn là người có lương tâm trong sáng, bạn không thể chấp nhận hay hội nhập vào với cái thế giới (mà mặt trái của nó xám xịt, đen thui), thì bạn có thể lên Hy Mã Lạp Sơn mà ngồi diện bích ! Nếu không, bạn cũng bị đẩy đến sát biên giới của sự sống và cái chết. Chỉ cần thêm một lý do nào đó nữa thôi, là bạn sẵn sàng ngã vào vòng tay tử thần,nhẹ nhàng, êm ái.

Theo thống kê hiện nay, trong số tử vong ở Hàn quốc thì tỉ lệ cao nhất thuộc về những người tự tử. Mà, những “ngôi sao” Hàn quốc góp mặt cho hoạt động ấy đông vui thì khá là đông đảo và xôm tụ. Còn trên thế giới xưa nay, chẳng thiếu gì những tên tuổi lừng danh chủ động chia tay cuộc sống khi họ còn đang ngự trị huy hoàng trên đỉnh cao danh vọng.

Chúng ta còn nhớ cái chết của những “nữ thần sắc đẹp” như Marilyn Monroe, Lâm Đại… đã làm nhiều người bàng hoàng, kinh ngạc. Và mới đây thôi, khi tôi viết những giòng chữ này thì một diễn viên Đài Loan tuyệt vời hương sắc:  Dương Khả Hàm đã tự vẫn ở tuổi 27, khi cô còn rất trẻ và còn cả một tương lai huy hoàng phía trước .

                                           Diễn viên DƯƠNG KHẢ HÀM

Tại sao ?

Phải chăng trên bước đường tiến lên đài danh vọng, những người đẹp trong giới Showbiz đã phải chịu những o ép, đòi hỏi, chiếm đoạt… từ những người có quyền có thế và áp lực công việc cộng với sự cạnh tranh giành dật trong nghề có khi là gay gắt, có khi là tàn bạo, bì ổi, hèn hạ, tiểu nhân…khiến họ đôi khi phải hy sinh nhiều thứ,chịu đựng nhiều điều.  Những thứ ấy tựa hồ như cơn bão lũ, tàn phá tan hoang tâm hồn nghệ sĩ, vốn mong manh  dễ vỡ như thủy tinh, vốn nhẹ nhàng bay bổng trong những thế giới hoang đường mà họ hội nhập khi hát ca, khi diễn xuất, khi hóa thân vào vai này vai khác….

DƯƠNG KHẢ HÀM hồn nhiên, trong sáng đã để lại di thư hiến tạng xác thân mình

Những người có tâm hồn chân chính, có nhân cách đẹp đẽ và cao thượng khó lòng chịu nổi những cơn sóng bùn nhơ vùi dập, nên đến một giới hạn nào đó không còn kham nổi, họ phải chịu buông tay; nếu không tìm đến cái chết thì họ cũng đành gõ cửa từ bi. Vì thế có bao nhiêu là nghệ sĩ, tài tử,hoa hậu v.v… trong giới Showbiz  cạo tóc vô chùa, gửi thân cửa Phật.

Giới nghệ sĩ sáng tác ít được chú ý hơn, bởi họ không tiếp xúc trực diện với công chúng như người trình diễn. Nhưng, ở phía hậu trường, họ mới chính là linh hồn của tất cả những hoạt động văn hóa, bởi họ là những người tạo nên tinh hoa nghệ thuật, điều hướng cảm xúc và tư duy của những người thưởng lãm. Trong giới này, cũng khá nhiều người tự ban cho mình cái chết mà công chúng không hề biết đến . Chỉ những tên tuổi đình đám như E. Hemingway hay Van Gogh thì người ta mới quan tâm đến tiểu sử các ông và cái kết thúc bất thường mới được mọi người lưu ý.

 

Chúng ta có thể “đọc” được nỗi đau thương của Van Gogh thể hiện trong những họa phẩm lừng danh mà ông để lại cho đời. Cái đặc trưng trong các tác phẩm của ông là những nét vẽ luôn diễn đạt sự vật vã, quằn quại, đớn đau. Niềm tin yêu hy vọng, lạc quan bị dập vùi trong mưa dông, trong bão tố, trong những cơn lốc xoay cuồng loạn dữ dội của cuộc đời. Người ta thường thắc mắc vì sao Van Gogh tự họa bức chân dung của mình với cái tai tự cắt và băng bó kín. Phải chăng ông muốn nhắn nhủ với cuộc đời rằng Ông không còn muốn nghe những điều nhảm nhí : cắt tai đi, băng kín lại để tâm hồn tìm lại đôi chút bình an….

Và như thế Van Gogh đã tự sát trong cô đơn, trong nghèo đói và túng quẫn trong khi ông để lại một gia tài hội họa khổng lồ đã thất lạc nhiều nơi. Mỗi tác phẩm của ông bây giờ trị giá hàng chục triệu đô la Mỹ.

 

Đến đây các bạn đã hiểu vì sao nhiều ngôi sao sáng (và chưa sáng) trong ngành giải trí, nhiều văn nghệ sĩ  sáng tác nổi tiếng (hay chưa) thi nhau kết bạn với tử thần khi cuộc sống và địa vị của họ là niềm ước mơ của nhiều người trong thiên hạ.

Bức màn nhung khép lại. tuồng diễn đã vãn rồi. Chúng ta rồi ai cũng ra đi, nhưng đi vào lúc nào và ra sao đó mới là điều đáng nói. Hẹn gặp lại các bạn trong những lần chuyện trò kế tiếp. 

 

 
 
HOTLINE  
 
0985.865.772
 
BÀI MỚI  
 
» THÔNG TIN BÀI CẬP NHẬT
 
THỐNG KÊ TRUY CẬP  
 
  Đang online : 46
  Lượt truy cập : 1702685
 
 
 

 
 
 

 

Bản quyền thuộc về Bác Sĩ Đỗ Ngọc Thanh - ĐTDĐ: 0985.865.772
 

 

 

Website:      http://www.ge-tvl.com
  
Email :   getvl49@yahoo.com.vn

   
Ghi rõ nguồn "Dr Dongocthanh's website" Khi phát hành
 
lại các thông tin từ website này. Các trang liên kết sẽ được
 
hiện rõ ở của sổ mới của ge-tvl.com.
 
     BS ĐỖ NGỌC THANH không chịu trách nhiệm về
 
những liên kết ngoài đối với trang mạng ge-tvl.com
 

Design by pmvietnam