Ngày: 21 - 2 - 2018  TRANG CHỦ       GE       CHẤT LƯỢNG CUỘC SỐNG      CÂU LẠC BỘ      CHUYỆN ĐỜI THƯỜNG     PHIẾM ĐÀM     GÓC NHÌN     THƯ NGỎ     ĐIỂM BÁO     LIÊN HỆ
DANH MỤC
ỨNG DỤNG GE
GE
GIAO LƯU BẠN ĐỌC
LẮNG NGHE
THỜI GIAN
TÔN GIÁO
TRIẾT HỌC
TÂM LÝ
Y HỌC
TÌNH YÊU
KỸ NĂNG SỐNG
GIÁO DỤC
GIỚI THIỆU SÁCH
MỸ THUẬT, NGHỆ THUẬT
THƠ
TRUYỆN NGẮN
DẠY ANH VĂN
CÁC LỚP HƯỚNG DẪN ĐÀO TẠO
HỘI HỌA
 
 
GIỚI THIỆU  
 

 

                             

                                        

                                                                              

                                                          Trang mạng ge-tvl.com viết đầy đủ là 

                                                 GREAT EVOLUTION FOR TRUE VALUE OF LIFE

                               (Tiến hóa vượt trội vì cuộc sống đích thực )

   GE giúp cho sự tồn tại và phát triển của con người bền vững, cơ bản dựa trên những quy luật tự nhiên, khách quan, trong vũ trụ ( Existence and Stable Progress basing on Natural Rules).

  
                                                                     


           Trong cuộc sống bề bộn những vấn đề liên quan đến sự sinh tồn của chúng ta. Mâu thuẫn luôn xẩy ra bên trong mỗi con người, giữa người này và người khác, giữa con người với thiên nhiên, con người và xã hội. Mâu thuẫn là bản chất của sự sống. Chính nó là động lực tiến hoá của chúng ta, nhưng chính nó cũng là nỗi đau khổ khôn nguôi của loài người, khi cứ phải đối mặt với những mâu thuẫn mà mình không muốn gặp.          

    Cuộc sống luôn luôn đòi hỏi chúng ta phải lựa chọn thái độ ứng xử đối với tất cả mọi người, mọi vật, mọi sự việc mà ta tiếp xúc hằng ngày. Mỗi người, tuỳ theo trình độ nhận thức, trình độ giáo dục,  tính khí, phong cách… mà xử lý tình huống khác nhau. Những xung đột được giải quyết không phải bao giờ cũng làm hài lòng hai đối thủ; vì, giống như di chuyển trên đường, kẻ ngược người xuôi, nhưng ai cũng thấy mình đi đúng luật.

       
Khái quát lên bình diện vĩ mô; mỗi quốc gia, dân tộc có cách tư duy, nhận thức, xử thế khác nhau trong các mối quan hệ và giải quyết mâu thuẫn; vì vậy, họ thường không nhất quán. Các cuộc chiến tranh nóng lạnh, tiềm ẩn hay bộc phát xảy ra ở nhiều mức độ khác nhau là điều không tránh khỏi và không bao giờ chấm dứt vì chúng ta đã không có biện pháp giải quyết tận căn để vấn đề.

        GE
là trang mạng mang nội dung trình bày các khám phá về QUY LUẬT SỐNG tự nhiên trong vũ trụ, làm nền tảng cơ bản và là tiêu chuẩn cho sự ứng dụng vào việc xử trí trong mọi lãnh vực cuộc sống. Đây sẽ là việc xử trí tốt đẹp nhất vì nó mô phỏng cách xử trí của vũ trụ, hành xử như cách hành xử của Quy Luật Sống.  

        GE hướng đến giá trị thực tiễn của các lý thuyết nhằm đem đến lợi ích thực tế, niềm vui, sức khoẻ và sự bình an  cho con người.

  

 

 

HÃY LAO ĐỘNG TRÍ ÓC MỖI NGÀY ĐỂ BỒI DƯỠNG NĂNG LỰC, THĂNG TIẾN

TÂM LINH 

 

HÃY LAO ĐỘNG TAY CHÂN MỖI NGÀY ĐỂ THỂ XÁC KHOẺ MẠNH, VÌ THỂ XÁC

LÀ NƠI TRÚ NGỤ CỦA TÂM LINH

GE : Con đường sống và phát triển hoàn hảo


GE:  Quyển sách của Sống và Chết

GE : Khởi đầu cho kỷ nguyên mới : Kỷ Nguyên Sống theo

Quy Luật Tự Nhiên. 

 

 MỜI CÁC BẠN VÀO TRANG  MỤC

THÔNG TIN BÀI CẬP NHẬT ĐỂ XEM CÁC BÀI MỚI NHẤT

 

KÍNH BÁO : TRANG CHỦ BẬN VIỆC TỪ

 

NGÀY 23.11.2015

 

XIN CÁM ƠN SỰ THEO DÕI CỦA QUÝ

 

ĐỘC GIẢ

                                            ge-tvl.com

 

 

 

 

 

 

      

 

 

                          

 

CHẤT LƯỢNG CUỘC SỐNG  
 
 

 

 

NHỮNG MẨU CHUYỆN ĐỜI : SỐNG và CHẾT

 

 

                                                               *************************

 

Con người thường chết vì thích lao vào những vùng nhạy cảm ! Nếu là những vùng nhạy cảm trên thân thể, thì người ta lao vào để hưởng thụ khoái lạc trần gian. Nếu là những vùng “nhạy cảm” trong cuộc sống thì người ta lao vào để thỏa mãn những nhu cầu tinh thần, tâm linh và hoạt động sống !

 Vậy những vùng “nhạy cảm” đó là gì ?

Xin thưa, đó là Tôn GiáoÝ Thức Hệ Chính Trị !

Vùng “nhạy cảm” đó là vùng “cấm địa”. Người ta phải hết sức dè chừng khi “sờ mó, đụng chạm” đến những lãnh vực này. Lao vào nó như lao vào bãi mìn, sơ hở vài lời cũng giống như sai lầm một bước là … tan xác như chơi.

Thái độ “biết điều” khi dạo chơi trong những vùng cấm địa là chỉ nêu lên ý kiến, quan điểm  cá nhân của mình mà không chỉ trích, phê phán hay mời gọi những quan điểm khác về “phe” mình. Đó là thái độ Trình Bày chứ không phải là Tranh Chấp hay Tranh Đoạt. Xin thưa ngay, tôi là kẻ khá biết điều khi dám lặn lội vào những nơi khó an toàn như thế !

Tôn Giáo ra đời là để giải thích về nguồn gốc vũ trụ, nguồn gốc con người và sự vận hành của những thực thể này. Qua tiền đề đó, tôn giáo chỉ ra mục đích của đời sống và dậy bảo những tín đồ của mình phải sống theo những giáo điều của tôn giáo đó..

Ý Thức Hệ Chính Trị có mặt là để thiết lập nên thể chế, điều hành xã hội, để làm cho cuộc sống được ấm no hạnh phúc hơn. 

Hiện nay loài người có đến năm tôn giáo lớn được thế giới chính thức nhìn nhận : Phật Giáo, Ấn Giáo, Hồi Giáo, Thiên Chúa Giáo và Do Thái Giáo (ngoài ra còn vô số những mối Đạo khác ở khắp mọi nơi). Ý Thức Hệ thì tồn tại ba hình thức : Quân Chủ, Tư Bản và Cộng Sản.

Bạn thấy đấy, chúng ta đang sống trong một thế giới ly tán niềm tin, tư duy phân hóa cùng cực. Chẳng những thế, lại có chuyện không mèo nào chịu kém mỉu nào. Thế cho nên tôn giáo xắn tay áo lên,”nói chuyện” với nhau bằng những cuộc Thánh Chiến đẫm máu, sôi động và quyết liệt, kéo lê thê qua hàng thiên niên kỷ , và dường như còn có thể kéo mãi đến ngày tận thế !. Các Ý Thức hệ  thì ra sức kèn cựa, ăn thua đủ, sẵn sàng sát phạt nhau với những kho vũ khí ngày càng tối tân, hiện đại; ngày càng  phong phú, lớn lao.

Trên cái nền ly tán, rối ren, mịt mù chân lý ấy, dù ai có nói gì đi nữa thì cũng chỉ  là quan điểm chủ quan của Một Phe trong số những phe đang có mặt ở cõi đời. Biết thế, nhưng không thể làm điều gì khác được, cũng như không thể không nói đến một điều mà mọi tôn giáo đều nói đến : Mục Đích Của Đời Sống Con Người !

Trước khi trình bày “cái chủ quan” của mình, tôi muốn kể cho các bạn nghe vài mẩu chuyện linh tinh, mà những câu chuyện vặt vãnh ấy nó lại là cơ sở nền tảng để hình thành nên “cái chủ quan” vững chắc nằm sâu nơi tôi trong tâm khảm

 

*******

     ********

Trong một đêm nào đó, bạn bất chợt bị khua dậy bởi chú mèo cưng đang len lén chuồi vào mền của bạn, để tìm một….mùi hơi ấm người, sau khi chú chàng đã hành tẩu giang hồ đã điếu và chỉ mò về nhà vào lúc nửa đêm !

Bạn trở mình. Giữa không gian tịch mịch, không còn gì hiện hữu, trừ bạn và đêm. Tiếng đồng hồ quả lắc nhịp nhàng đều đặn ( đều đặn một cách đáng sợ )  tích tắc …tích tắc…tích tắc… Bạn lắng nghe trong đầu mình, chợt âm thanh vũ trụ vang lừng, vọng về từ vô lượng nguồn âm, hàm chứa vô lượng vô biên bí ẩn. Bạn biết mình đang quá mơ hồ về các cõi xa xăm. Rồi bạn chợt nhận ra, dường như tiếng đồng hồ đang hối hả một cách đều đặn, đang dọa dẫm một cách đều đặn Chết chắc…chết chắc…chết chắc… Và bạn biết đó là sự thật : mỗi đơn vị nhỏ nhất của thời gian qua đi, đánh dấu một khoảng dịch chuyển nào đó, bắt buộc bạn phải tiến dần đến ngôi mộ của đời mình. Bạn chợt bàng hoàng tiếc nuối. Bạn ao ước giá  thời gian ngừng lại, để bạn không bị ngày tháng cuốn đi, như cơn gió lốc vô tâm, giật phăng những chiếc lá già, quăng vội vàng xuống đất. Bạn không muốn bị đẩy xuống nấm mồ vào một giờ bất định. Bạn không muốn bao giờ. !

Bài thơ Xuân Diệu chợt hiện ra, dịu dàng mà khắc khoải :

 

     Tôi muốn tắt nắng đi cho màu đừng nhạt mất

      Tôi muốn buộc gió lại cho hương đừng bay đi

…………..

     Còn trời đất xong chẳng còn tôi mãi

     Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời !

 

Cái gì làm nên tâm trạng của nhân vật ấy ? Xin thưa : Đó là Tình Yêu Sự Sống !

Tôi của ngày hôm nay yêu sự sống đậm đà như thế, thiết tha như thế, cũng có nghĩa là tôi đã quay lưng 180 0 với chính bản thân mình cách đây vài thập kỷ.

Có lẽ sẽ không thừa, nếu tôi kể cho bạn nghe vài trích đoạn trong ký ức của mình. Chìm trong những cảm xúc ngạc nhiên và thú vị, có thể bạn được  gợi ý về vài điều gì đấy, “ngộ” ra vài thứ gì đấy và biết đâu nó đem lại cho bạn những lợi ích mà chính tôi cũng không ngờ được.

…….

Ngày xưa, tôi là một cô bé lạ lùng và có phần quái dị. Ở cái tuổi mà bạn bè còn chơi cò cò, nhảy dây, đánh chuyền, đánh chắt,  tôi chỉ thích đứng một mình lặng yên trước biển, nghe sóng vỗ bờ dào dạt, nghe gió vi vu qua những hàng thông, nghe tiếng chuông chùa thoang thoảng trong không gian lồng lộng và ngắm những cánh chim bằng vội vã bay về nơi khoảng trời xa….

Rồi, khi tôi lên mười, anh tôi mười bẩy tuổi. Một hôm tôi hỏi anh rằng :

“ Sao mình lại sinh ra đời nhỉ ? Trước khi sinh ra mình ở đâu ? Sống để làm gì ? chết rồi đi đâu ?”.

Anh tôi nheo mắt với ánh nhìn bực bội. ( có lẽ anh vốn dĩ lười tư duy, nhưng lại rất khôn ngoan trong việc lách né những câu hỏi khó ). Anh đánh phủ đầu :

-       Mày ! nhàn cư vi bất thiện ! cứ làm túi bụi cả ngày đi thì chẳng còn hơi đâu mà suy nghĩ vẩn vơ như thế !

Tuy nhiên, xem chừng không ổn lắm, anh cố giải thích thêm :

-       Theo tao, chân lý giống như cái nốt ruồi sau gáy. Muốn thấy cái nốt ruồi đó hả ? mày cứ nhìn vào cái gáy của chính mình đi.

Tôi tịt ngòi ! lắc đầu ngao ngán với câu trả lời đẹp như “Con số không tròn trĩnh”!

…….

Thời gian trôi qua, tôi mười sáu tuổi, thích viết báo. Thầy dậy văn của tôi là GS. Đặng văn Nhâm, lúc này làm chủ nhiệm báo TIẾN, đã đồng ý giao tôi cho ông Tổng biên tập Trần Quân (Sức Voi) dậy dỗ huấn luyện để tôi trở thành ký giả. Sau đấy, tôi cũng  được vài tờ báo khác nhận vào làm như Sống, Tiếng Vang…. Lúc ấy tôi viết chung với các cây bút kỳ cựu, những người phê bình văn học nghệ thuật như : Đoàn Yên Linh, Hoàng Hương Trang, Hồ Trường An…tôi cũng trở thành người bạn trẻ tuổi hay mớm ý (tồi) cho các cây bút biếm họa tài ba như chú Chí (Chóe) hay chú Hĩm !...

Áp lực của nghề báo đối với tôi là khá lớn. Tôi phải cật lực học hỏi  mọi nơi, mọi chỗ để có được mớ tri thức nào đó cho vai trò viết lách của mình. Tôi đọc và học không ngừng các tác giả nổi tiếng, các tác phẩm lừng danh. Và rồi, một bước ngoặt kinh hoàng đã đến !

Một ngày, tôi biết Jean Paul Sartre qua tác phẩm “Le mur” “les mains sale”… và Albert Camus  với “l’étranger”… . Tôi hoàn toàn bị chủ nghĩa hiện sinh làm cho chao đảo. Những  hình ảnh của E.Kant, Nietzsche, Merleau Ponti, Heidegger v.v… trở nên mờ nhạt. Trong tôi bấy giờ chỉ còn sự đổ vỡ tan hoang bởi ý tưởng  “Cuộc sống là một hiện thực ngẫu nhiên, con người hiện diện như một sự tình cờ…”

Ôi, ngẫu nhiên ! mọi thứ chỉ là điều bất chợt và tôi -  một sinh vật nhỏ bé - vô tình rơi xuống cuộc đời, để chứng kiến những điều không muốn thấy, để phải nghe những thứ chẳng cần nghe. ..Tôi đang hiện diện nơi đây, đã đến từ chẳng nơi nào, rồi sẽ ra đi về miền hư vô cát bụi. Với tôi, cuộc sống như thế là hoàn toàn vô nghĩa, như thế là chấm hết mọi điều, là chẳng có lý do gì để tồn tại trên cõi đời ô trược.

Chỉ còn lại sự trống rỗng hoang vu, tôi lặng lẽ, âm thầm dự định trốn khỏi cuộc đời nhân thế.

 

Tôi nhớ Ernest  Hemingway, tự nã đạn vào đầu bằng khẩu súng săn. Tôi nhớ Van Gogh, gục mặt xuống bàn với cây súng lục… và mới đây thôi, tôi nhận tin nhà văn Tam X đã cúi đầu, le lưỡi, đung đưa trên xà gỗ với sợi dây treo cổ…Tôi không thích những hình ảnh ấy, dù sao nó cũng quá kinh hoàng, quá ghê sợ đối với một cô gái nhỏ như tôi.

Thế là tôi bắt đầu ăn những thứ thực phẩm kỵ nhau như tầu hũ với mật ong (và những thứ linh tinh gì gì nữa bây giờ tôi không còn nhớ rõ). Thậm chí tôi còn uống cả một muỗng cà phê thuốc bột rửa hình của một anh ký giả chuyên săn ảnh,( sau khi đã cẩn thận nhịn đói cả nửa tháng trời). Nhưng, bạn thấy đấy, chẳng có chút tác dụng nào, cứ như là những thứ ấy trôi vào một cái bụng hư không  .

Thuở ấy tôi còn ngây ngô quá, nên trong một thời gian dài, tôi trở thành một “chuyên gia tự tử” ngớ ngẩn và vô vọng.

 Bước ngoặt quan trọng tiếp theo trong đời là khi tôi quyết định “dứt điểm” với một kiểu chết dường như vô phương cứu chữa.

Tôi bắt đầu mua gom cho đến khi tích lũy được 50 viên Tranquanille (một loại thuốc ngủ) và 50 viên  Optalidon để rồi, vào 11 giờ trưa ngày hôm ấy , tôi vào nghĩa trang chùa Phổ Quang  (Sài Gòn) nơi cha tôi yên nghỉ, để thăm ông và vĩnh biệt thế gian. Sau khi uống đủ 100 viên thuốc ấy với một chai nước ngọt, tôi lập tức có cảm giác tê dại toàn thân và không còn biết thứ  gì trên đời này nữa.

…….

Tôi mở mắt tỉnh dậy và thấy mình đang nằm trong một căn phòng chăm sóc đặc biệt của Bệnh viện Nguyễn Văn Học  (nay là BV Nhân Dân Gia Định), bên cạnh tôi là mẹ và chị.    Tôi cảm thấy bình thường như vừa có một giấc ngủ qua đêm, chỉ có điều là hàm răng tôi ê ẩm cả (sau này mới biết đó là do người ta cậy miệng tôi để súc ruột). Mọi người mừng rỡ, xúm nhau lại hỏi tôi vì sao và vì sao như thế. Tôi không thể nói ra lý do thực sự của mình: Chẳng bao giờ người bình thường hiểu được, Chẳng bao giờ người bình thường tin được. Không chừng, người ta còn đưa tôi vào nhà thương Chợ Quán để chữa cái mà họ nghĩ là bệnh hoang tưởng tâm thần. Thôi thà cứ để mọi người suy đoán, cho tôi là kẻ thất tình ngu dại, xem ra còn hợp lý và dễ hiểu hơn.

Tôi bắt đầu được nghe thuật lại, rằng : Sau khi tôi uống thuốc lúc 11 giờ rồi mê man bất tỉnh ngay sau đó, đến 17 giờ thì có hai nữ sinh đến thăm ngôi mộ bằng đá trắng vô danh,( mà tôi đang nằm trên đó) để tham quan vì hai cô nghe đồn đây là phần mộ của ông Ngô Đình Cẩn, bào đệ của cố TT.Ngô Đình Diệm. Thời ấy, các sinh viên học sinh thường rủ nhau vào nghĩa trang này để học bài. Hai cô sau khi học xong đã rủ nhau đến đây. Họ phát hiện một cô gái đã sùi bọt mép, nằm lăn trên nền đất (tôi đã bị rơi xuống từ nắp mộ). Thông tin lập tức đến tai sư trụ trì…

19 giờ, phòng cấp cứu bệnh viện Nguyễn Văn Học tiếp nhận một ca do một nhà sư đưa đến. Một cô y tá la lên khi thấy tôi :

-         Ai giống như em của bà Quản Lý vậy cà !

Thế là chị tôi được mời đến ngay vì nhà chị nằm trong bệnh viện. Anh rể tôi, ông Nguyễn Đình Liên, lúc ấy đang quản lý bệnh viện, nên lập tức tất cả các bác sĩ giỏi nhất được mời đến. Tất cả lắc đầu ! họ phủ ra trắng lên tôi và đưa vào nhà xác, tiến hành thủ tục làm giấy khai tử.

Khá nhanh sau đó, ngườì đẩy băng ca lại đem tôi từ nhà xác ngược về phòng cấp cứu : Anh ta nói, tôi đã phản ứng khá quyết liệt khi anh ta chạm vào thi thể của tôi !

Lần đầu tiên sau hơn mười ngày hôn mê tôi mới thực sự tỉnh lại và cảm giác mình không còn là con người cũ.

 

Trời ạ ! tôi không hiểu cái gì thúc đẩy mà hai cô nữ sinh lại có mặt ở chỗ tôi nằm hôm ấy (dĩ nhiên lý do của các cô là sự tò mò về ngôi mộ cho là của ông Cẩn) . Vì cái gì mà sư trụ trì đưa tôi vào bệnh viện này mà không là nơi khác (dĩ nhiên lý do của thầy là vì nơi đây gần nhất). Vì sao mà nhân viên y tế tin là tôi còn sống khi anh ta đẩy tôi vào nhà xác. Điều này chỉ có mình anh ta biết được mà thôi.

Hành trình tìm kiếm cái chết của tôi chấm dứt từ đó. Tôi biết, chắc chắn tôi sẽ chết ngay sau lần ấy, nếu tôi còn lưu giữ ý tưởng kia. Tuy nhiên, điều quan trọng hơn cả là tôi đã biết thêm quá nhiều thứ cần biết, để làm hành trang cho cuộc sống nên tiếp tục của mình.

Tin tức về tôi lan nhanh trong làng báo. Một GS. Đại học Văn Khoa thời ấy là Nguyễn Văn Trung chẳng biết vì sao lại biết được tin này. Ông viết giấy mời tôi - thông qua tòa soạn - đến trường nói chuyện với sinh viên của ông về đề tài Tự Tử. Tôi nghĩ, ông gõ đúng cửa rồi đây. Tôi là chuyên gia về chuyện này mà!

Mãi đến ngày thuyết trình, tôi với ông mới gặp nhau tại giảng đường đại học. Không có thì giờ nói chuyện riêng một chút trước khi lên diễn đàn là điều tệ hại nhất mà sau này tôi mới biết .

Trước sinh viên của ông, tôi thao thao bất tuyệt về những chiêu tự tử tuyệt cú mèo (nhưng toàn là thất bại) được dẫn dắt bởi ý tưởng của học thuyết hiện sinh, học thuyết vô thần và những tác phẩm triết học thấm đẫm tư duy sâu sắc của trường phái. (đối với cảm nhận của tôi thời gian ấy)

Tôi nói như thế nào không biết, nhưng cử tọa lại nghe ra chừng tôi đang cổ vũ cho chuyện tự tử và như ngầm nhắn nhủ rằng chuyện này thú vị hay ho lắm, bạn nào muốn thử, xin mời !  (Thực tâm, tôi có ý định thế đâu. Chỉ là tôi đang hồi tưởng lại tâm trạng mình và không chút hối tiếc nào về việc tự tử mà thôi. Bởi (Riêng tôi) nhờ cơ hội chết đi, tôi mới biết được “n” điều mà dù tôi có sống hàng trăm năm nữa cũng không sao biết được )

Lúc ấy, GS. Trung điên tiết lắm,  giữa hội trường , ông hét toáng lên.

-       Thôi đủ rồi, cô xuống đi, xuống đi. Người ta đang phê bình tôi ầm ĩ. Tôi nghĩ là cô đã phải rất hối hận về việc mình làm, nên mới mời cô đến đây nói chuyện. Cám ơn cô, cô về đi, xuống đi.

Ông giật phắt cái micro trên tay tôi và đuổi thẳng cánh ra khỏi cửa. Lúc ấy tôi cảm thấy rất ngỡ ngàng, ngạc nhiên và bẽ mặt. Nhìn gương mặt phừng phừng lửa giận của ông, tôi nghĩ mình đang phạm một sai lầm nghiêm trọng lắm. Thì ra, qua tiếp xúc với các sinh viên của ông sau này, tôi mới biết ông đã xuất bản quyển “Ca Tụng Thân Xác” 1 & 2. Ông theo đạo Thiên Chúa và đã vận dụng niềm tin của ông vào đây. Có dư luận ca cẩm phê phán ông gì gì đó, tôi không biết. Ông muốn phản pháo họ một cách cụ thể bằng trường hợp của tôi. Ông nghĩ người tự tử hụt bao giờ  cũng hối hận, cũng sợ hãi, cũng thấy giá trị của sự sống, giá trị của xác thân, mà Thiên Chúa đã ban cho họ. Nhưng, trên diễn đàn của ông, tôi hầu như đã làm ngược lại !

Cơ khổ ! nếu ông nói rõ mục đích của ông với tôi từ trước thì sự thể đã không như thế .

------******

      ------******

Vài mẩu chuyện vặt về đời tôi mà các bạn vừa nghe chỉ là cách giải thích những nội dung về quan điểm sống (chủ quan) mà tôi sắp nói sau này. Khép lại những sai lầm quá khứ là tiền đề mở ra những nhận thức  sau này. Tôi sẽ trò chuyện với các bạn trên hành trình tiếp theo phía trước.

 

 
 
HOTLINE  
 
0903 39 02 49
 
BÀI MỚI  
 
» THÔNG TIN BÀI CẬP NHẬT
 
THỐNG KÊ TRUY CẬP  
 
  Đang online : 75
  Lượt truy cập : 1720974
 
 
 

 
 
 

 

Bản quyền thuộc về Bác Sĩ Đỗ Ngọc Thanh - ĐTDĐ: 0903 39 02 49
 

 

 

Website:      http://www.ge-tvl.com
  
Email :   getvl49@yahoo.com.vn - drthanh49@gmail.com

   
Ghi rõ nguồn "Dr Dongocthanh's website" Khi phát hành
 
lại các thông tin từ website này. Các trang liên kết sẽ được
 
hiện rõ ở của sổ mới của ge-tvl.com.
 
     BS ĐỖ NGỌC THANH không chịu trách nhiệm về
 
những liên kết ngoài đối với trang mạng ge-tvl.com
 

Design by pmvietnam