Ngày: 15 - 12 - 2017  TRANG CHỦ       GE       CHẤT LƯỢNG CUỘC SỐNG      CÂU LẠC BỘ      BẠN ĐỌC VIẾT     PHIẾM ĐÀM     GÓC NHÌN     THƯ NGỎ     ĐIỂM BÁO   LIÊN HỆ
DANH MỤC
ỨNG DỤNG GE
GE
GIAO LƯU BẠN ĐỌC
LẮNG NGHE
THỜI GIAN
TÔN GIÁO
TRIẾT HỌC
TÂM LÝ
Y HỌC
TÌNH YÊU
KỸ NĂNG SỐNG
GIÁO DỤC
GIỚI THIỆU SÁCH
MỸ THUẬT, NGHỆ THUẬT
THƠ
TRUYỆN NGẮN
DẠY ANH VĂN
CÁC LỚP HƯỚNG DẪN ĐÀO TẠO
HỘI HỌA
 
 
GIỚI THIỆU  
 

 

                             

                                        

                                                                              

                                                          Trang mạng ge-tvl.com viết đầy đủ là 

                                                 GREAT EVOLUTION FOR TRUE VALUE OF LIFE

                               (Tiến hóa vượt trội vì cuộc sống đích thực )

   GE giúp cho sự tồn tại và phát triển của con người bền vững, cơ bản dựa trên những quy luật tự nhiên, khách quan, trong vũ trụ ( Existence and Stable Progress basing on Natural Rules).

  
                                                                     


           Trong cuộc sống bề bộn những vấn đề liên quan đến sự sinh tồn của chúng ta. Mâu thuẫn luôn xẩy ra bên trong mỗi con người, giữa người này và người khác, giữa con người với thiên nhiên, con người và xã hội. Mâu thuẫn là bản chất của sự sống. Chính nó là động lực tiến hoá của chúng ta, nhưng chính nó cũng là nỗi đau khổ khôn nguôi của loài người, khi cứ phải đối mặt với những mâu thuẫn mà mình không muốn gặp.          

    Cuộc sống luôn luôn đòi hỏi chúng ta phải lựa chọn thái độ ứng xử đối với tất cả mọi người, mọi vật, mọi sự việc mà ta tiếp xúc hằng ngày. Mỗi người, tuỳ theo trình độ nhận thức, trình độ giáo dục,  tính khí, phong cách… mà xử lý tình huống khác nhau. Những xung đột được giải quyết không phải bao giờ cũng làm hài lòng hai đối thủ; vì, giống như di chuyển trên đường, kẻ ngược người xuôi, nhưng ai cũng thấy mình đi đúng luật.

       
Khái quát lên bình diện vĩ mô; mỗi quốc gia, dân tộc có cách tư duy, nhận thức, xử thế khác nhau trong các mối quan hệ và giải quyết mâu thuẫn; vì vậy, họ thường không nhất quán. Các cuộc chiến tranh nóng lạnh, tiềm ẩn hay bộc phát xảy ra ở nhiều mức độ khác nhau là điều không tránh khỏi và không bao giờ chấm dứt vì chúng ta đã không có biện pháp giải quyết tận căn để vấn đề.

        GE
là trang mạng mang nội dung trình bày các khám phá về QUY LUẬT SỐNG tự nhiên trong vũ trụ, làm nền tảng cơ bản và là tiêu chuẩn cho sự ứng dụng vào việc xử trí trong mọi lãnh vực cuộc sống. Đây sẽ là việc xử trí tốt đẹp nhất vì nó mô phỏng cách xử trí của vũ trụ, hành xử như cách hành xử của Quy Luật Sống.  

        GE hướng đến giá trị thực tiễn của các lý thuyết nhằm đem đến lợi ích thực tế, niềm vui, sức khoẻ và sự bình an  cho con người.

  

 

 

HÃY LAO ĐỘNG TRÍ ÓC MỖI NGÀY ĐỂ BỒI DƯỠNG NĂNG LỰC, THĂNG TIẾN

TÂM LINH 

 

HÃY LAO ĐỘNG TAY CHÂN MỖI NGÀY ĐỂ THỂ XÁC KHOẺ MẠNH, VÌ THỂ XÁC

LÀ NƠI TRÚ NGỤ CỦA TÂM LINH

GE : Con đường sống và phát triển hoàn hảo


GE:  Quyển sách của Sống và Chết

GE : Khởi đầu cho kỷ nguyên mới : Kỷ Nguyên Sống theo

Quy Luật Tự Nhiên. 

 

 MỜI CÁC BẠN VÀO TRANG  MỤC

THÔNG TIN BÀI CẬP NHẬT ĐỂ XEM CÁC BÀI MỚI NHẤT

 

KÍNH BÁO : TRANG CHỦ BẬN VIỆC TỪ

 

NGÀY 23.11.2015

 

XIN CÁM ƠN SỰ THEO DÕI CỦA QUÝ

 

ĐỘC GIẢ

                                            ge-tvl.com

 

 

 

 

 

 

      

 

 

                          

 

GIÓ CƯỜI 2015  
 

61.Chuyện vui song ngữ cuối tuần 


 

Anh
Việt

Good Reasons

One Sunday morning, a mother went in to wake her son and tell him it was time to get ready for church, to which he replied, "I'm not going."
"Why not?" she asked.
"I'll give you two good reasons," he said. "One, they don't like me, and two, I don't like them."



His mother replied, "I'll give YOU two good reasons why YOU SHOULD go to church. (1) You're 59 years old, and (2) you're the pastor!"
 

Do you know me?

 
A small town prosecuting attorney called his first witness to the stand in a trial--a grandmotherly, elderly woman. He approached her and asked, "Mrs. Jones, do you know me?"

She responded, "Why, yes, I do know you Mr. Williams. I've known you since you were a young boy. And frankly, you've been a big disappointment to me. You lie, you cheat on your wife, you manipulate people and talk about them behind their backs. You think you're a rising big shot when you haven't the brains to realize you never will amount to anything more than a two-bit paper pusher. Yes, I know you." 

 

The lawyer was stunned. Not knowing what else to do he pointed across the room and asked, "Mrs. Williams, do you know the defense attorney?"


She again replied, "Why, yes I do. I've known Mr. Bradley since he was a youngster, too. I used to baby- sit him for his parents. And he, too, has been a real disappointment to me. He's lazy, bigoted, he has a drinking problem. The man can't build a normal relationship with anyone and his law practice is one of the shoddiest in the entire state. Yes, I know him." 

 
At this point the judge rapped the courtroom to silence and called both counselors to the bench. In a very quiet voice, he said with menace, "If either of you asks her if she knows me, you'll be in jail for contempt within 5 minutes!"
 
 
 

Best drunk story

A drunken man walks into a biker bar, sits down at the bar and orders a drink.
 
Looking around, he sees three men sitting at a corner table. He gets up, staggers to the table, leans over, looks the biggest, meanest, biker in the face and says: "I went by your grandma's house today and I saw her in the hallway buck naked. Man, she is one fine looking woman!"


 
The biker looks at him and doesn't say a word. His buddies are confused, because he is one bad biker and would fight at the drop of a hat.


The drunk leans on the table again and says: "I got it on with your grandma and she is good, the best I ever had!" 

The biker's buddies are starting to get really mad but the biker still says nothing.

The drunk leans on the table one more time and says, "I'll tell you something else, boy, your grandma liked it!"

 
At this point the biker stands up, takes the drunk by the shoulders looks him square in the eyes and says. -

"Grandpa, Go home, you're drunk"
 
-----------------------------------------

 

Entrance Exam

A Christian, a Muslim and a Buddhist die and arrive at the Gate of Heaven. An angel (or deva) stops them and asks, "Why do you come here? Can you tell me the reasons why you are allowed to enter Heaven?" 

The Christian replies, "My ancestors disobeyed God, and I sinned all my life: I killed, I lied, I cheated my wife and I was greedy. However, Jesus died for me and all my sins are forgiven. So I deserved to enter Heaven."
 

"OK," replies the Angel. "Sounds good, but I must give you an entrance examination before you can enter." The Christian promptly agrees and the Angel asks him: "How do you spell God?" It is an easy question, and the Christian passes through the Gate. 


Next came the Muslim, who says, "I had not done any good or evil things during my life but I was very devout. I prayed to God five times a day. So, I too should enter Heaven." The Angel replies, "It sounds OK to me, but I have to give you a test also. How do you spell Allah?" The Muslim passed the test. 

 



Finally, it is the Buddhist's turn, who tells the Angel, "I had done all the good things in my life and I followed Buddha's five prescepts: I never killed, I donated to charities, I meditated every day, and I never cheated my boss nor my customers." The Angel replies, "That is very good, but there are no exceptions. You must pass the entrance test also in order to get in." Thinking that the test should be simple, he agrees to take the test. 


The Angel then asks him: "How to spell Avalokitesvara Bodhisattva?"
 
 
Unexpectedly

Once there were 3 people in an airplane, one took a bite out of an apple. She thought it was too sweet so she threw it out of the plane. The second person took a bite out of a lemon and she thought it was too sour so, she threw it out of the plane. Then the last person took a bite out of a grenade and he thought it was too crunchy so, he threw it out of the plane. Then they landed and decided to go for a walk.
They first passed a little girl who was crying and they asked, "little girl, little girl, why are you crying?" and the little girl said, "an apple came down and killed my new kitty".
 


Next they passed a little boy who was also crying. And they again asked, "little boy, little boy, why are you crying?" and the little boy said, "a lemon came down and killed my new puppy."
 
 
 
Then they passed a blonde sitting on the side walk laughing her butt off. They asked, "why are you laughing so hard?" and the blonde said, "I farted and the building behind me blew up!!"
 

Những lý do chính đáng
 
Sáng chủ nhật nọ, bà mẹ đến đánh thức đứa con trai và báo là đã đến giờ chuẩn bị đến nhà thờ. Con trai đáp:
- Con không định đi đâu mẹ.
Bà mẹ thắc mắc:
- Sao lại không chứ?
Con trai:
- Con cho mẹ biết 2 lý do chính đáng: một là giáo dân không thích con, hai là con không thích họ.
Người mẹ:
- Mẹ cũng cho con biết 2 lý do chính đáng mà con nên đến nhà thờ.
1- Con đã 59 tuổi rồi.
2- Con là…mục sư!
 
 
Bà có biết tôi không?
 
Trong một phiên tòa cấp thị xã, luật sư bên nguyên gọi nhân chứng đầu tiên lên bục– đó là một bà già tuổi cỡ bà ngoại. Anh tiến đến hỏi bà:
- Bà Jones, bà có biết tôi không?
Bà trả lời:
- Sao hả, biết chứ, tôi biết chắc anh là Williams. Tôi từng biết anh từ lúc anh còn là một cậu bé. Thành thật mà nói, anh là một nỗi thất vọng lớn đối với tôi. Anh láo lếu, lừa dối vợ anh. Anh lôi kéo nhiều người để lợi dụng rồi nói xấu sau lưng họ. Anh tưởng rằng anh là một nhân vật quan trọng đang thăng tiến, trong khi anh chẳng có chút thông minh để nhận ra là anh sẽ chẳng bao giờ leo lên được tới chỗ nào khác hơn là một tên cạo giấy rẻ tiền. Đúng thế, tôi biết anh đấy.
 
Luật sư choáng váng. Không biết làm gì khác, anh hướng tay về phía bên kia phòng xử và hỏi:
- Bà Williams, bà có biết vị luật sư biện hộ kia không?
Bà lại trả lời:
- Sao hả, tôi biết chứ. Tôi cũng từng biết anh Bradley này từ hồi còn trẻ. Cha mẹ anh ta từng nhờ tôi làm người giữ trẻ cho anh ta. Và anh ta cũng thế, từng là nỗi thất vọng thực sự đối với tôi. Anh biếng nhác, cố chấp, và có tật rượu chè. Người đàn ông gì mà không thể tạo được mối giao hảo bình thường với bất cứ ai, còn văn phòng luật của anh ta là một trong những loại tệ nhất trên toàn tiểu bang. Đúng vậy, tôi có biết anh ta.
 
Đến lúc này thì vị thẩm phán gõ bàn, yêu cầu mọi người trong phòng xử im lặng và gọi hai luật sư đến chỗ ngồi của quan tòa. Bằng giọng nói rất khẽ, ông hăm dọa:
- Nếu một trong hai anh mà hỏi bà ta có biết tôi không thì không đầy 5 phút, các anh sẽ bị nhốt ngay vì cái tội mạ lỵ.
 
 
 

Câu chuyện say rượu hay nhất
 
Một lão say bước vào quán rượu dành cho băng đảng mô tô, ngồi xuống ghế rồi gọi đồ uống.
Rảo mắt nhìn quanh, ông thấy 3 gã thanh niên ngồi trên bàn trong góc. Ông đứng dậy, lảo đảo đi đến chiếc bàn ấy, tựa người lên bàn, nhìn vào mặt từ gã to con nhất, gã có gương mặt hung tợn nhất, cho đến  gã băng đảng mô tô, rồi lè nhè:
- Tao mới ghé qua nhà bà nội mày hôm nay và tao nhìn thấy bả trần truồng như nhộng nơi hành lang. Ôi trời, bả trông đã con mắt quá!
Gã băng đảng mô tô nhìn lão nhưng không nói gì. Hai bạn thân của gã cảm thấy lúng túng, bởi vì gã là một tay mô tô xấu tính, có thể đấm đá bất ngờ mà không cần lý do chính đáng.
Lão say xỉn lại tựa người lên bàn và lè nhè:
- Tao đã ngủ với bà nội mày và bả là người tuyệt nhất đối với tao.
Hai người bạn của gã mô tô bắt đầu nổi điên thực sự, nhưng gã thì vẫn lặng thinh.
 
Lão say lại tựa người lên bàn một lần nữa rồi tiếp tục lè nhè:
- Này cậu bé, tao sẽ nói cho mày biết thêm nữa, bà nội mày thích làm chuyện ấy lắm.

Đến lúc này thì gã mô tô đứng phắt dậy, dùng vai dìu lão say, ngậm bồ hòn làm ngọt mà đấu dịu:
 
- Ông nội à, thôi về nhà đi, ông say quá rồi.
 
 
Cuộc sát hạch vào cổng Thiên đàng

Một người Công giáo, một người Hồi giáo và một người Phật tử qua đời, đến cổng Thiên đàng. Một thiên thần gác cổng chận họ lại và hỏi:
- Tại sao quý vị đến đây? Quý vị có thể cho tôi biết những lý do mà quý vị được phép vào Thiên đàng chăng?
Người công giáo đáp:
- Tổ tiên tôi (ông Adam và bà Eva) đã không vâng lời Chúa, còn tôi thì cả đời gây tội lỗi: Tôi sát sanh, nói láo, lừa dối vợ và còn tham lam nữa. Tuy nhiên, Chúa Jesus đã vì tôi mà chết nên mọi tội lỗi của tôi đều được tha thứ. Vì vậy, tôi xứng đáng được vào Thiên đàng.
Thiên thần:
- Thôi được, nghe có lý, nhưng tôi phải sát hạch xong, ông mới được vào cổng. Người Công giáo đồng ý ngay và Thiên thần hỏi:
- Chữ “God” (Chúa) đánh vần thế nào?
Đó là một câu hỏi dễ và người Công giáo được phép qua cổng Thiên đàng.
 

Kế đến là người Hồi giáo trả lời:
- Suốt đời, tôi chưa từng làm điều xấu cũng như điều thiện nhưng tôi rất sùng tín. Tôi cầu nguyện 5 lần mỗi ngày. Vì vậy, tôi cũng đáng được vào Thiên đàng.
Thiên thần:
- Đối với tôi vậy là được, nhưng tôi cũng phải sát hạch cái đã. Ông đánh vần chữ “Allah”(Thượng đế) ra sao?
Người Hồi giáo đã vượt qua cuộc sát hạch.
 
Cuối cùng, đến lượt người Phật tử trả lời:
- Suốt đời tôi làm những việc thiện và vâng lời Phật thực hiện 5 điều răn: không sát sanh, hành bố thí, hành thiền mỗi ngày, không lừa dối chủ, cũng không lừa dối khách hàng của tôi.
Thiên thần:
- Thế thì tốt quá, nhưng không có ngoại lệ được. Ông vẫn phải vượt qua cuộc sát hạch thì mới được vào cổng.
Nghĩ rằng cuộc sát hạch chắc cũng dễ thôi, người Phật tử chấp nhận.
Thiên thần hỏi:
- Vậy “Avalokitesvara Bodhisattva” (Quán thế Âm Bồ Tát) đánh vần thế nào?
 
 
Nào ngờ…
 
Dạo nọ có 3 người trên một chiếc máy bay. Một phụ nữ cắn một miếng trên trái táo, thấy quá ngọt nên ném ra khỏi máy bay. Phụ nữ thứ hai nhấp một miếng chanh, thấy chua quá, quẳng trái chanh ra khỏi máy bay. Rồi người đàn ông cuối cùng cắn một miếng trên quả lựu, thấy cứng rào rạo, nên ném luôn ra ngoài.
Khi máy bay đáp xuống, họ muốn đi tản bộ.
 
Đầu tiên, khi đi ngang qua một cô bé đang khóc, họ hỏi:
- Này cô bé, cô bé à, sao cháu khóc vậy?
Cô bé đáp:
- Một trái táo rớt xuống làm chết con mèo con mới nuôi của cháu.
 
Tiếp đến, khi đi ngang qua một cậu bé, cũng đang khóc mếu máo, họ hỏi:
- Này cậu bé, cậu bé ơi, sao cháu lại khóc?
Cậu bé:
- Một trái chanh rớt xuống làm chết con chó con mới nuôi của cháu.
 
Rồi họ đi ngang qua một cô gái tóc vàng đang ngồi bên đường cười như điên, họ hỏi:
- Sao cô cười dữ vậy?
Cô gái:
- Tôi vừa đánh rắm một cái thì ngôi nhà phía sau tôi nổ tung.
 
Suy diễn: Trong tình huống của câu chuyện, người đàn ông thay vì mang theo quả lựu ăn được thì đem nhầm quả lựu đạn vì cả hai khá giống nhau.
 
 
 

10/07/2016

 BCT (Sưu tầm và chuyển ngữ)
 
 
 
 
60. AI TROM GIOI HON ?
 

Obama & Tập Cẩn Bình

Tổng thống Obama và Chủ tịch Tập Cận Bình bước vào một cửa hàng sô cô mh-tinh-my-trung
la. Khi họ đang bận rộn lựa chọn, Chủ tịch Tập lấy trộm 3 thỏi sô cô la.

 

Khi họ rời cửa hàng, Chủ tịch Tập nói với Tổng thống Obama, "Yo Man!
Tôi là kẻ trộm hay hơn ai hết. Tôi đã lấy trộm 3 sôcôla mà không ai nhìn thấy , bạn khó có thể làm hay hơn thế.

 

Tổng thống Obama nói : "Bạn muốn nhìn thấy một cái gì đó hay hơn phải không? chúng ta hãy quay trở lại cửa hàng và tôi sẽ chỉ cho bạn cách ăn cắp đích thực.

 

Họ trở lại quầy và Tổng thống Obama nói với cậu bé bán hàng: "Cậu có muốn xem ảo thuật không?"

Cậu bé trả lời: "Có."

Tổng thống Obama nói: "Hãy cho tôi một thỏi sô cô la"

Cậu bé bán hàng trao cho ông một thỏi và ông đã ăn.

Ông yêu cầu thỏi thứ hai và ông cũng ăn luôn

Ông yêu cầu thỏi thứ ba, và ông cũng đã ăn hết.

Cậu bé cửa hàng hỏi: "Nhưng mà ảo thuật gì đâu ?"

 

Tổng thống Obama trả lời: " Cậu hãy soát trong túi của ông Tập Cận Bình và cậu sẽ tìm thấy những thỏi Sô cô la ở trong đó".

 
 
 
 
59. NHỮNG HÌNH ẢNH HÀI HƯỚC NHẤT VIỆT NAM
 
 
 
https://www.youtube.com/watch?v=jco1Wlst_eE
 
https://www.youtube.com/watch?v=l1ThQZGiP4Q
 
https://www.youtube.com/watch?v=4lSAAmcKcZ0
 
 
https://www.youtube.com/watch?annotation_id=annotation_396341769&feature=iv&src_vid=jco1Wlst_eE&v=-enAejTPG1c
 
 
 
 
58. Chuyện vui về Thiền 
 
 
      Có một chàng trai trẻ tìm đến một vị Đại Sư để khẩn cầu:
“ Bạch thầy, vợ con tính tình hầu hết là tốt, nhưng đôi lúc cũng có những tính xấu. Xin thầy chỉ dạy phương cách để biến đổi tính tình vợ con trở thành hoàn tòan tốt”
 
      Vị Đại sư mỉm cười từ tốn giảng:
 
“Trên đời này làm sao có cái gì hoàn hảo chứ. Con người có tính tốt tính xấu, vạn vật cũng có mặt phải mặt trái. Con hãy đi khắp thế gian, tìm cho thầy một tờ giấy chỉ có mặt phải mà không có mặt trái. Nếu con tìm được, thầy sẽ chỉ dạy cho con làm cách nào vợ con chỉ còn có tính tốt”
 
      Chàng trai trẻ lạy thầy cảm tạ và đi về.
      Nhưng chỉ được một hôm, anh hớt ha hớt hải tìm thầy và la lớn:
 
“Bạch thầy, con đã tìm thấy tờ giấy chỉ có mặt phải mà không có mặt trái”
 
         Trong khi vị Đại sư còn đang ngơ ngác, chàng trai trẻ rút ra  …. tờ báo Nhân Dân Viet Nam
 

 

Từ đó, vị Đại Sư tuyên bố tịnh khẩu suốt đời !

 

 

57. Anh ấy có phải là người? (Tuyệt đỉnh Công phu)

https://www.youtube-nocookie. com/embed/l318NZ4oOhs?rel=0

 

56. "RÚT KHÔNG KỊP"

 
Giáo sư dẫn sinh viên của mình đi thăm bảo tàng, trong đó có 3 bức tranh:

* Một đoàn quân bị giết chết sạch trên chiến trường.
* Một ổ bánh mì nướng bị cháy đen.
* Một người phụ nữ đang mang bầu.
 
Vị giáo sư nói:

Ai mà có thể đặt 1 tên chung cho cả 3 bức tranh sẽ được một phần thưởng.
 
Và phần thưởng thuộc về một sinh viên với câu trả lời ngắn nhất và hợp lý nhất:
 

"RÚT KHÔNG KỊP" 

 

 

55. Chết Khi Đang Làm Nhiệm Vụ

 
Saturday, February 28, 2015:

 

54. DẬY VỢ

 
  Nguyễn Quang Vinh

- Cô đưa con dao cho tôi, đưa đây, tôi sẽ chặt một ngón tay của cô để cô luôn nhớ rằng, cô là vợ, vợ tức là ở dưới cơ, hiểu chưa, đưa dao đây.

Lão vốn mang tiếng cả khu chung cư là sợ vợ và đang di căn sang giai đoạn cuối là khiếp vợ, thế mà tối nay thấy tiếng lão quát vợ rung chuyển các tầng. Kính trọng quá đi. Đàn ông là phải thế chứ.
 
Nhà cháu chạy sang đứng ngoài cửa.
- Choang! Choang! (Tiếng bát vỡ kinh quá)
- Bụp. (Một cú đá chéo góc).
- Im mồm, tôi bảo cô im đi cơ mà...Im để tôi nói, cô đã làm nhơ cái mặt tôi ở khu chung cư này rồi, ai cũng bảo tôi sợ vợ, ngay cả lão Vinh kia hễ gặp tôi là kháy, là đá đểu tôi sợ vợ. Bây giờ thì đừng hòng. Hôm nay tôi phải dạy cô.
- Choang! Rắc !Ùm (Tiếng vỡ cả bát, cả ly cốc, cả cái chân bàn gãy, kinh)
- Tôi đi ra khỏi nhà là cô la, về muộn cô chửi, gặp ai là phụ nữ thì cô cho tôi đã cặp bồ, cái ví tôi cô xẻo hết từng đồng tiền lẻ, cái máy điện thoại tôi mỗi lần về nhà là cô kẹp chặt trong nách, cô một vừa hai phải thôi, nhớ chưa? Nhớ chưa? Nhớ chưa? Há miệng ra vâng trước mặt tôi ngay, há ngay.
- Bốp. Bốp. Bốp. (Rõ là tiếng đánh bàn tay phải của lão vào má trái bà vợ, kinh, đoán mò thôi).
- Cô ngó lên tầng 15 xem, cái lão dê già ấy đấy, ai không biết là lão sát gái, vợ lão cũng biết mà có dám ho he gì, hả? Tôi nói đúng không? Thế mà mới thấy tôi búng vào má em nào phát, vỗ lưng phát, vuốt tóc phát thì cô lồng lộn lên là thế nào? Cô chửi tôi cứ như đảng nhà nước chửi bọn phản động là thế nào? Là thế nào? Từ giờ, chừa ngay cái thói bắt nạt chồng nghe chửa, chồng thay cha thay mẹ, nói một câu vợ phải dạ một câu, nghe chửa?
Viu...viu ...viu...(Ôi giời đá gió đây, gọi là song phi. Kinh)
- Cô đưa con dao cho tôi, đưa đây, tôi sẽ chặt một ngón tay của cô để cô luôn nhớ rằng, cô là vợ, vợ tức là ở dưới cơ, hiểu chưa, đưa dao đây.
Nhà cháu hoảng quá, phải cứu cô ấy chứ, nhà cháu xô cửa lao vào. Lão hàng xóm đằng đằng sát khí đứng giữa phòng, bát chén, cốc ly vỡ tung tóe cứ như trung tâm thủ đô Kiev. Nhà cháu ôm ghì lấy lão:
- Ấy...Bình tĩnh đã...Ai lại mắng vợ con thế...
- Nhưng em không thể chịu được, điên lắm rồi, phải dạy vợ cho ra dạy bác ạ.
- Thế cô ấy đâu, cô ấy đâu?
- Cô ấy về quê hôm qua bác ạ.
 

 

 

53. HỒ CHÍ MINH TỚI HÁNG ! 

 

MÙA NẮNG GỌI LÀ TP.HCM; NƯỚC NGẬP TỚI HÁNG THÌ GỌI TÊN SÀI-GÒN..
 
Thursday, September 24, 2015:

 

52. HỒ CHÍ MINH LẮC CON CU

xin hãy đọc hàng chữ ghi bên hông xe đò nầy sẽ rõ:

HỒ CHÍ MINH LẮC CON CU !
 

HCM-LAK-CON  CU (HCM-LAK-KON-KU)


có nghĩa là Xe đò nầy chạy từ Saigon (Thành phố HCM) đi Dak-Lak đến Kontum và cuối cùng đến Pleiku.

 

 

51. LỆNH TRUY NÃ OBAMA

 

Anh Barack Obama vô cùng thương mến!
 
Chắc hẳn từ đêm qua đến hôm nay, anh Barack Obama đã biết tình cảm của nhân dân nước em nói chung và cá nhân em nói riêng d...ành cho anh như thế nào.
 
Em nói thật, David Beckham sang nước em cũng không được chào đón nồng nhiệt thế đâu, mặc cho David Backham đá banh giỏi hơn anh. Maria Ozawa sang nước em cũng không được ủng hộ thế đâu, mặc cho Maria Ozawa sexy hơn anh. Thậm chí, đến Phó Tổng Thư ký Liên hợp quốc Jan Eliasson sang nước em, dân nước em cũng không thích thú vậy đâu, mặc dầu ảnh trắng hơn anh
 
Em biết, mọi so sánh điều khập khiễng, nhưng phải liệt kê để anh hiểu rằng, nhân dân nước em thật lòng quý mến anh một cách không điều kiện, không vụ lợi. Em thiệt, em nói điêu cho chết queo hết lãnh đạo Trung Hoa vĩ đại đi.
 
Cả ngày hôm nay, em không dám làm gì hết, em F5 liên tục các trang báo mạng để cập nhật tình hình về anh. Em thật sự xúc động khi thấy anh cười, anh nói, anh vui vẻ. Em bật khóc khi thấy hình ảnh của anh ngập tràn news feed.
 
Anh Barack Obama vô cùng thương mến!
Em đọc thấy anh dỡ bỏ lệnh cấm vũ khí sát thương cho nước em, em đấm ngực cảm động, hô vang mấy tiếng “Barack Obama…. Barack Obama… Barack Obama. Phương Đông có mặt trời hồng, phương Tây có Obama”.
 
Em đọc thấy anh nói về biển Đông, em lặng lẽ chùi nước mắt. Em xem phim Hàn Quốc, chứng kiến cô gái bị ung thư tóc, chàng trai bị ung thư răng, em cũng không chùi nước mắt nhiều đến vậy.
 
Em biết, rồi anh sẽ còn tạo điều kiện cho nước em nhiều lắm ngoài mấy chuyện này. Bởi như anh nói, “Dành điều tốt đẹp cho nhau vào những ngày sau cùng”.
Nhưng mà, anh Barack Obama vô cùng thương mến ơi!
Anh biết chúng em đang cần gì không? Chúng em đang cần tiền, anh ạ. Cần rất nhiều tiền.
 
Anh thấy đó, anh vừa qua thì xăng nước em lập tức tăng giá, trạm thu phí BOT bủa vây khắp nơi, ngân sách mấy tháng đầu năm thu không đủ chi, bội chi gần 53 ngàn tỷ, nợ công không ngừng tăng lên… Chuyên gia nước em bảo, “Chưa bao giờ bức tranh ngân sách xấu như vậy trong vòng hai mươi năm qua”.
Anh Barack Obama ơi!
Em trộm nghe, đến thăm người đói không mang theo hoa hồng, đến thăm người nghèo không mang theo gấm lụa. Bởi, đến thăm người đói phải mang theo gạo, còn đến thăm người nghèo phải mang theo tiền, anh ạ.
 
Hãy mạnh dạn đi anh Obama, anh còn mấy chốc nữa đâu. Hãy ghi tên mình vào lịch sử đi anh Brack Obama. Hãy dũng cảm lên anh, can đảm lên anh.
Nếu anh làm được điều ấy, em thề sẽ xăm hình anh đè hình chủ tịch Trung Hoa Mao Trạch Đông nơi bắp tay phải.
Em là dân chơi, em nói không bao giờ nuốt lời. Em mà biết nuốt lời thì em làm quan chức rồi, em làm dân làm chi, anh Barack Obama ha!
 
Yêu anh bất chấp giới tính.Smiling face with open mouth          
 
HẢI TRẦN
 
 
Nòng đại bác đón thân không có,
Nhưng sóng người đã nổ tiếng lòng...!
Rân trời nghênh đón tiếp ông !
Hoa lòng nở rộ bềnh bồng hương đưa!
 
 
 
 
 

 

                                      50. THẬT HAY

Mời Quý Vị đọc một mẩu chuyện ngắn vui vui, nhưng lại nói lên cả một cách vận hành về  nền kinh tế của nước Mỹ...
UV.

Thật hay !

Tháng 7. Mưa. Ở một thị trấn nhỏ đìu hiu bên bờ Biển Đen.
Đó là một giai đoạn khó khăn, ai cũng nợ nần và phải mua vay bán chịu .
Bỗng đâu, một du khách giàu có tìm đến. Ông bước vào khách sạn duy nhất của thị trấn, đặt 100 Euro lên bàn lễ tân và lên gác chọn phòng.
Chủ khách sạn cầm lấy tờ 100 Euro và chạy đi trả nợ cho anh hàng thit.
Anh hàng thịt cầm tờ 100 Euro, chạy đi trả cho ông nuôi lợn.
Ông nuôi lợn cầm tờ 100 Euro, chạy đi trả cho người bán thực phẩm và chất đốt.
Người bán thực phẩm và chất đốt cầm tờ 100 Euro, chạy đi trả cho cô cave - trong thời buổi khó khăn này thì ngay cả "dịch vụ" của cô cũng phải bán chịu.
Cô cave chạy đến khách sạn, mang theo tờ 100 Euro để trả cho ông chủ món nợ tiền phòng trong những lần tiếp khách thời gian qua.
Chủ khách sạn đặt tờ 100 Euro trở lại mặt quầy, y như ban đầu.
Đúng lúc đó, người du khách từ trên gác đi xuống, bảo rằng mình không ưng được phòng nào, sau đó lấy lại tờ 100 Euro và rời thị trấn.
Chẳng ai kiếm được đồng nào cả.
Thế nhưng, cả thị trấn giờ đã hết nợ nần và lạc quan nhìn về tương lai.
Và, thưa quý vị, đó là cách mà chính phủ (Mỹ + ...) đang vận hành nền kinh tế!

 

49. Cuộc phỏng vấn thời XHCN cởi mở

 

 

 

Hồ Chí Phèo (Danlambao) - Trước tình hình đất nước đang có nhiều biến chuyển, Tổng Bí Thư đảng đã dành cho phóng viên báo NHĂN RĂNG, cơ quan ngôn luận chính thức của đảng, buổi phóng vấn đặc biệt vô cùng cởi mở.
P V: Xin kính chào đồng chí TBT. Trước hết thay mặt báo NHĂN RĂNG chúc mừng đồng chí vừa được tiếp tục thêm một nhiệm kỳ TBT đảng. Trước đấy mọi người dân trong nước cứ tưởng đồng chí sẽ về hưu. Nguyễn Tấn Dũng sẽ lên nắm quyền TBT. Không thể ngờ NTD đã cho về vườn. Thật là một chiến thắng long trời lở đất của đồng chí TBT.
 
TBT: Đúng thế. Khi đụng với tay NTD, mình cũng ngại lắm. Nó cao to, mình thì nhỏ người. Nhưng khi gặp các đồng chí ở Trung Nam Hải, các đồng chí đã mách nước, thì thầm vào tai. Thế khi vào trận, lợi dụng lúc Dũng lơ là, mình đã chui ngay qua háng của hắn ta. Cũng vừa lúc, nhìn thấy cái ấy của Dũng lơ lửng trước mặt, mình vung tay, bóp thực mạnh vào... hà hà... chiêu thức LUỒN TRÔN BÓP DẾ này, mười NTD cũng xin tha mạng, huống chi chỉ là một. 
 
P V: Dạ, đúng là bàn tay vàng làm nên lịch sử! Không ai có thể địch lại TBT!
 
Trở về thời sự hiên nay, mọi người dân đang quan tâm đến hiện tượng cá chết hàng loạt ở miền Trung. Không biết đảng có đưa ra biện pháp nào để điều tra, giải thích. Người dân đang ta thán các công ty đầu tư nước ngoài đã thả chất thải, làm hủy hoại môi trường biển.
 
TBT: Có nhiều khó khăn. Các công ty đầu tư nước ngoài chủ yếu ở Trung Quốc, Đài Loan thường là các công ty rất biết phải trái, nhất là đối với lãnh đạo đất nước. Mình không thể cạn tàu ráo máng đưa họ ra tòa, đòi bồi thường thiệt hại... Làm khó dễ họ, sẽ ảnh hưởng xấu kinh tế đất nước. Đã vậy sẽ kéo theo dây chuyền, rễ má dính dáng các cán bộ ngành, tỉnh, trung ương... Còn đâu người làm việc!
 
TBT (thở dài, giọng ngậm ngùi) Thôi trước sau gì các con cá đã chết rồi! Mình có làm gì đi nữa, các con cá có sống lại đâu! (lại thở dài) mình phải bình tâm nhìn về tương lai. Hãy để thời gian hàn gắn lại vết thương này. Dân mình có nhiều việc phải lo cho đất nước, mau quên chuyện cá chết lắm!
 
P V: Nhưng thưa cá là nguồn thực phẩm chính cho dân. Họ không dám ăn cá bị nhiễm độc hóa chất. Sợ ăn vào chết hay bị ung thư? 
 
TBT (cười to như chế nhạo sự ngây thơ của P V): Đấy là điều trăn trở của đảng và nhà nước XHCN. Tôi đã suy nghĩ, tìm thấy thời Thực dân, phong kiến dã man, dân mình không có cá để ăn. Người dân thời ấy phải làm con cá rô bằng cây, để lên bàn ăn, để vừa ăn vừa liếm cá rô cây. Thời bây giờ, khoa học tiến bộ, mình có thể sản xuất cá bằng ny lông, nhựa dẻo ấy. Cá sẽ mang đủ màu sắc, mùi vị của các loài cá, cung ứng đầy đủ mọi yêu cầu khách hàng. Chỉ có điều ăn vào bụng, không tiêu được, chỉ nên ngửi, liếm hoặc mút cho có mùi vị cá thôi. Tôi đã trình bày sáng kiến này trước BCT Trung Ương đảng, tất cả các đồng chí BCT đồng loạt đứng dậy vỗ tay nhiệt liệt. Tôi phải vẫy tay, các đồng chí ấy mới chịu ngồi xuống.
 
P V: Nhưng bày bán ở chợ, gọi là cá ny lông, sẽ chả có mấy ai dám mua bán? 
 
TBT (lại cười to): Tôi đã nghĩ rồi. Loại cá này để phân biệt với các loại cá khác, tôi đặt tên là iCÁ. Ai mà không thích iPhone, iPad, iCÁ sẽ không có ngoại lệ đâu. Khi mình đặt tên cá mới là iCÁ, cả BCT đảng lại đều đứng lên vỗ tay, mình lại phải vẫy tay cho họ ngồi xuống. 
 
Dân mình đánh cá ở biển thì bị tàu Trung Quốc rượt đuổi, đánh đập. Cá gần bờ thì nhiễm hóa chất chết. Không có chọn lựa nào tối ưu hơn. AI ĂN iCÁ LÀ YÊU CHỦ NGHĨA XÃ HỘI. Loại iCÁ này có thể thả trên sông, gần các bờ biển. Các tàu đánh cá của mình cứ nhàn nhã như các du thuyền trôi trên sông, tha hồ đánh bắt cá. Tương lai mình có thể xuất khẩu ra nước ngoài cơ đấy! Mình dư tính mời ông gì Xì... Tiêu...
 
P V: Dạ ông Steve Job. Ông ấy mất rồi ạ!
 
TBT: À, đúng rồi ông Xìt Tiêu Ớt. Uổng qúa. Mình muốn các đỉnh cao trí tuệ gặp gỡ nhau. 
 
P V: Vâng. Thế nào rồi cũng có dịp gặp gỡ! Có lẽ iCÁ mới đưa ra sẽ được lãnh đạo đảng và nhà nước thưởng thức trước. Sau đó mới cung cấp rộng rãi toàn quốc?
 
TBT (trở nên nghiêm nghị): Đồng chí phóng viên không nên thắc mắc về việc ăn, việc uống của các lãnh đạo đảng và nhà nước. Đấy là BÍ MẬT QUỐC GIA. Bọn phản động luôn tìm kiếm các đồng chí lãnh đạo đảng ta ăn uống gì để ám hại. Phải luôn đề cao cảnh giác. 
 
P V: Dạ dạ. Như vậy vấn đề cá chết và việc làm của ngư dân giải quyết xong. Không hiểu, nước mắm, muối không biết đảng có cách nào...
 
TBT (Thở dài, tỏ vẻ chán ngán): Thì, nước mắm có hình con cá trong đó đâu mà lo. Hóa chất trộn vào cho có mùi vị, màu sắc tươi đẹp... Ai biết được đấy là đâu! Bọn kiểm tra thực phẩm cứ đớp hít bừa bãi, muốn sản phẩm tốt cỡ nào nó cũng lo cho giấy chứng nhận cỡ đấy! Muối còn dễ hơn. Có màu sắc khó xem thì dùng thuốc tẩy màu. Chẳng nhẽ cứ trông chờ vào đảng, nhà nước có thêm iNƯỚCMẮM và iMUỐI nữa à !
 
P V: Mấy hôm nay nhiều người dân biểu tình đòi nhà nước minh bạch về thảm họa cá chết, bị đàn áp, đánh đập dã man. Thưa đó có phải nằm trong chính sách của đảng, nhà nước không?
 
TBT (hăng hái trở lại): Ở các nước tư bản thường có hai đảng chính. Dân bầu ra một đảng cầm quyền. Người dân nào không đồng ý với chính sách đảng cầm quyền có thể quay sang ủng hộ đảng đối lập. Việt Nam ta khác chỉ có một đảng. Đảng đang xây dựng xã hội chủ nghĩa ĐỎ theo chủ thuyết Mác Lê. Vừa lúc trong xã hội lại phát sinh ra thế lực thứ hai là XÃ HỘI ĐEN dựa theo chủ thuyết MAFIA. Khác với các nước tư bản, hai xã hội ĐỎ và ĐEN này cộng sinh để cùng tồn tại. Người dân nào biểu tình trong khuôn khổ xã hội Đỏ sẽ được ca ngợi. Còn biểu tình ngoài luồng, sẽ bị xã hội đen trừng trị. Đấy là lý thuyết ĐỎ ĐEN, mình dự tính đưa vào bổ sung chủ nghĩa Mác Lê ở các trường đại học. Các sinh viên muốn tốt nghiệp phải qua phần này đấy. 
 
P V: Dạ nhưng sinh viên đang phàn nàn vì học chuyên môn ở Việt Nam thì dễ, nhưng chủ nghĩa Mác Lê bổ sung học khó quá.
 
TBT: Ấy học khó bằng cấp mới có giá trị chứ. Học dễ để lấy bằng ma, bằng mã à?
 
P V: Đúng vậy. Hướng về tương lại, nhân dịp Tổng Thống Mỹ qua thăm Việt Nam, đồng chí TBT hy vọng sẽ đạt được tiến bộ về quan hệ song phương Việt Mỹ không? 
 
TBT: À cái ông Ố LÀ LA qua Việt Nam...
 
P V: Dạ. Không. Ông Ố LÀ LA LÀ LA là ông ở trong phim ĐẾN THƯỢNG ĐẾ CŨNG PHẢI CƯỜI. Còn đây là ông OBAMA, Tổng Thống Mỹ. 
 
TBT (cười gượng): Ấy chết. Lúc này chả biết mình ăn phải cái gì cứ lú lú lẫn lẫn. Đem râu ông này cắm vào cằm bà kia. 
 
Hừm... Các ông Tổng Thống Mỹ cứ đến cuối nhiệm kỳ, sắp sửa phải rời nhà Trắng rồi mới qua Việt Nam. Ông ấy qua thì mình tiếp đãi đàng hoàng tử tế thôi. Còn thay đổi gì lớn giữa hai nước phải xem lại anh Tàu to lớn ở gần mình kia. Mình thấy như nó như đang nhìn trừng trừng làm mình nổi cả da gà. Việc bỏ cấm vận vũ khí của Mỹ cũng chả thay đổi bao nhiêu. Họ giàu có, có cái nào dư thừa, cho thì mình nhận thôi. Còn mua bán với họ nhiêu khê lắm. Các công ty Mỹ bị luật lệ ràng buộc, chả biết phải biết trái với các cấp lãnh đạo đảng. Huống hồ báo chí Mỹ hay xem xét, dòm ngó xem có chuyện bóc lột người dân lao động bản xứ các công ty Mỹ. Công ty Mỹ làm hủy hoại môi trường, báo nó cũng bơi móc ra bằng được. 
 
Thôi mình ngừng ở đây. Tôi lại có cảm giác đồng chí Tập Cẩm Bình đang nhìn mình trừng trừng kia kìa.
 
P V: Vâng xin cám ơn đồng chí TBT đã cho cuộc phỏng vấn cởi mở nhất mà chưa bao giờ có từ ngày đảng ra đời.
 
TBT: Hôm nay mình đặc biệt cảm thấy vui vẻ trong người nên mới cởi mở như thế thôi. Chào nhé và không hẹn gặp lại. 
 
2016
 
 

 

 

 

48. GÁI NƯỚC MÌNH CHE ... NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH !

 

 

 

47. OBAMA NGU !

Obama sang thăm VN được Trọng lú làm tiệc đãi toàn món cá. Thâm ý của Trọng là muốn cho nhân dân VN và thế giới thấy là cá VN rất an toàn. Nhưng suốt bữa tiệc Obama chỉ ngồi uống rượu suông chứ không đụng vào cá. Trọng sốt ruột nói với anh thông dịch viên:
"Mày nói với nó cá này được nhập cảng từ Mỹ chứ không phải cá ở VN nên cứ ăn vô tư để phóng viên quay phim chụp hình!"
Thông dịch viên dịch xong, Obama đáp:
"Anh làm ơn nói với ngài tổng bí thư là khi thấy ngài tbt gắp miếng cá cho vào mồm thì tôi biết đó không phải là cá của VN rồi. Tôi không ăn không phải vì tôi sợ ăn phải cá nhiễm độc của VN. Tôi không ăn chỉ vì không muốn nhân dân Mỹ nghĩ rằng tôi tiếp tay làm trò mèo cho đảng CS VN thôi!"
Sau khi nghe thông dịch xong, Trọng nói với giọng bực tức:

 

"Mày nói với nó, sao ngu vậy? sợ dân vậy, hèn nào chỉ làm tổng thống được có 8 năm!" 

 

 

46.LỜI THAN THỞ CỦA CÁC LOÀI CÁ

 

Lời than thở của các loài cá

 

Hơn tháng trôi qua, kể từ ngày những con cá đầu tiên chết nổi lềnh bềnh trên mặt biển, lũ cá vẫn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì đang và sẽ xảy ra.

Thông tin vô cùng nhiễu loạn.

Lúc thì “do tác động của các độc tố hoá học thải ra từ hoạt động của con người trên đất liền và trên biển và tảo nở hoa, gọi là hiện tượng thuỷ triều đỏ”.

Rồi “Kết quả quan trắc nước biển đạt tiêu chuẩn”.

Đặc biệt, sau khi các ông bụng bự xuống tắm để chứng minh biển sạch mà cá vẫn chết dạt vào bờ, loài cá càng hoang mang.

 

Kinh hãi nhất là dự báo nước biển bị ô nhiễm kim loại nặng, cá chết trước, người ăn cá tích tụ dần chất độc vào người, sẽ từ từ chết sau…

 

 


Cá lú

Loài cá cứ bơi vòng vòng, vòng vòng. Trong khi chờ cái chết tới, chúng tranh thủ thở than.

Cá Chim nói:

– Ôi ước gì mình bay được như chim để thoát khỏi vùng biển chết chóc này.

Cá Đao nghe vậy, chém gió một phát:

– Cậu không thấy chim cũng ngủm, xác phơi đầy đảo chim à?

– Cá Đuối rên hừ hừ: “Ôi, tui đuối quá rồi. Có ai cứu với?”.

Đàn cá Bạc Má khóc rống lên:

– Hu hu, chắc thế hệ sau chúng tớ bị đổi thành cá Bạc Phước!

Các loại cá Thu, Ngừ, Chình, Trích, Nục, Liệt, Đối, Phèn, Chỉ Vàng… diễu hành từng đoàn, kêu la rân trời trong vô vọng. Bỗng, có tiếng tuyên bố:

– Chúng ta quyết liệt, khẩn trương, trong thời gian sớm nhất tìm ra thủ phạm gây ô nhiễm môi trường, có biện pháp khắc phục triệt để, ổn định đời sống loài cá, tránh gây hoang mang trong xã hội, kẻo thế lực thù địch trong và ngoài biển lợi dụng kích động.

 

Lũ cá nhìn quanh, tìm xem ai vừa nói rồi cá Đối la to:

– Thôi đi ông Sạo! Ông nói nữa, tụi tui đổi s thành x, kêu ông là Cá Xạo đó nha.

Cá Mập, Bạch Tuộc vẫn thấy nhởn nhơ. Đàn cá còn lại cứ bơi, bơi, ngày càng lo lắng:

– Cứ như vầy hoài, chắc dân tộc cá chúng ta trở thành cá Lú (tên khoa học: Parapercis sexfasciata) hết quá!

 

Người hóng chuyện



                                                   45. CƯỜI CHÚT CHƠI 

 

                             Về nói lại cho Tao biết

Ông "A" cầm tấm check vừa ký xong, đưa cho đứa con gái và nói:- Hôm nay con vừa đúng 18 tuổi, đây là tấm Cheque "Chi
ld support" cuối cùng của Ba, con cầm về đưa cho Má của con và nhớ nói: "Từ đây trở đi...Má của con đừng hòng lấy thêm tiền của Ba dù chỉ là...một xu". Nói xong con nhớ dòm cái mặt Bả như thế nào...chiều trở qua đây nói cho Ba biết !
Buổi chiều thấy cô con gái trở qua, Ông"A" hấp tấp hỏi:
- Sao ? con nói xong thấy cái mặt Bả ra sao...nói cho Ba biết !
Cô gái:
- Má con biểu con qua đây nói lại với Ba: "Thật ra...con không phải là con "Ruột" của Ba, Má nói thêm: "Mầy nói xong nhìn cái mặt của Ổng ra sao...về nói lại cho Tao biết !"
Ông "A":  !?!
?!

                                        Tim đập loạn nhịp

Cặp đôi có một bữa tối lãng mạn trong một nhà hàng sang trọng.
Sau khi ăn xong, cô gái thỏ thẻ với người yêu:
– Bây giờ anh có thể nói điều gì đó khiến tim em đập loạn nhịp không?
Chàng trai cầm tay bạn gái khuôn mặt lo lắng:
– Anh để quên ví tiền ở nhà rồi em à!

                                              Già gân

Một ông lão than:- Già rồi sức lực không còn dẻo dai như xưa khiến bà vợ cũng buồn.Bác sĩ mỉm cười thông cảm và biên cho một cái toa.Tuần sau ông lão lại đến, miệng cười toe toét, nói:- Thuốc của bác sĩ cho quả là thần dược. Đêm bảy ngày ba vô ra không kể. Thiệt đã quá sức!Vị bác sĩ cũng vui lây, hỏi:- Thế bà cụ bằng lòng lắm hả?Ông lão trợn mắt:- Tui đâu có biết. Cả tuần nay tui đâu có về nhà.

                                Cách Giữ Gìn Răng

Tại một trung tâm Nha khoa, trước cửa có dán một bảng,Trên đó ghi ba điều răn cho khách hàng: - Mỗi ngày nên đánh răng 3 lần sau khi ăn. - Tối thiểu sáu tháng nên đến nha sĩ một lần. - Và điều đặc biệt là không nên chỏ mỏ vào chuyện người khác.


                              Không chịu xuống-

Đố anh con gì leo lên đầu mình được thì không bao giờ xuống ?- Con khỉ.- Không phải.- Con mèo.- Sai.- Vậy chứ con gì ?- Con .... vợ.

                                   Mở chi nhánh
 
Hôm nay tớ ra đường gặp 1 bà ăn xin, thấy bả có tới 3 cái bát để xin tiền, Tớ hỏi :- Sao bà để tới 3 bát thế- Bà ăn xin bảo là : Làm ăn khá mở thêm chi nhánh không được à

                                 Lý do nên làm bác sĩ da liễu

Một bác sĩ theo học chuyên khoa điều trị bệnh ngoài da. Một người bạn hỏi tại sao anh ta lại chọn ngành da liễu.
Anh ta trả lời: Có 3 lý do không thể chê vào đâu được: Người bệnh không bao giờ kéo tôi ra khỏi giường vào ban đêm; họ không bao giờ chết và họ cũng chẳng bao giờ khỏi.

                                  Sữa ông Thọ

Ông Thọ tán tỉnh cô gái Hà Lan
-Lan ơi! Anh yêu em
-Thôi đi ông,đã gay lại còn bày đặt!!
-Anh là boy mà ????
-Boy mà có sữa, laị còn bị tiệt trùng nữa.

                          Hạ cánh an toàn
 
Giờ sinh, cô giáo hỏi con một sếp: 
- Em hãy tìm một động vật không có lông vũ mà bay được! 
- Dạ, đó là bố em ạ! 
- Sao vậy? 
- Vì khi về hưu, bố em nói: Bố hạ cánh an toàn rồi!


 

 

44. VUI CUỐI TUẦN

 

1. Cửa hàng nọ kinh doanh chăn, ga, gối, đệm. Trong số nhân viên có một người tên là Tiểu Cường. Tiểu Cường nhiều lần bị quản lý nhắc nhở vì tật ngủ gật trong giờ làm nhưng mãi vẫn không sửa được. Một hôm, ông chủ đến cửa hàng kiểm tra tình hình buôn bán, thấy vậy liền nói: “Cho cậu ta mặc đồ ngủ, nằm trên giường mà ngủ luôn. Bên cạnh đặt thêm biển quảng cáo, ghi là: Chăn đệm cao cấp, nâng niu giấc ngủ. Hoanh nghênh quý khách dùng thử miễn phí!”
 
2. Một bệnh nhân mặt mày ảo não đến gặp bác sĩ, nói: “Dạo này trong xóm tôi mới xuất hiện một con chó hoang, cứ đến đêm là sủa inh cả lên, không cho ai ngủ. Tôi sắp phát điên lên rồi!” Bác sĩ nghe xong liền kê ngay cho bệnh nhân đơn thuốc ngủ. Khoảng một tuần sau, người đó lại đến khám, lần này trông còn tiều tụy hơn lần trước, hai mắt thâm quầng như gấu trúc. Bác sĩ sốt sắng hỏi: “Anh sao thế? Thuốc ngủ không có tác dụng à?”. Bệnh nhân mệt mỏi trả lời: “Mấy đêm nay, đêm nào tôi cũng thức rình bắt con chó đó để cho nó uống thuốc, nhưng nó chạy nhanh quá, tôi đuổi mãi không kịp”.
 
3. Ngày nọ, có một nhà bác học ngồi thuyền ngắm cảnh. Nhà bác học hỏi anh phu chèo thuyền: “Này anh phu, anh được học kiến thức về sinh vật học không?”. Anh phu đáp: “Tôi không”. “Thế là anh phí mất ¼ cuộc đời rồi” – Nhà bác học nói. Một lúc sau, ông ta lại hỏi: “Anh có hiểu triết học không?”. “Tôi không”. “Thế thì anh lại phí mất ¼ cuộc đời nữa rồi”. Được một lúc, nhà bác học lại hỏi: “Thế anh có tìm hiểu khoa học không?”. Anh phu vẫn trả lời: “Tôi không”. Đúng lúc này đột nhiên trời đổ mưa to, phong ba bão táp nổi lên, nhưng con sóng dữ dằn đập vào mạn thuyền. Anh phu quay lại hỏi nhà bác học: “Ông có biết bơi không?”. “Tôi không” – nhà bác học đáp. “Thế thì ông sắp mất cả cuộc đời rồi đấy”.
Năm câu chuyện cười xong phải suy ngẫm

4. Một phu nhân nhà quyền quý nọ sở hữu một chiếc bình hoa cổ rất đẹp. Bà ta thích nó đến nỗi muốn sơn lại phòng mình cho giống màu chiếc bình hoa. Thế nhưng dù bà ta đã thuê về rất nhiều thợ sơn nổi tiếng thì vẫn không ai trong số họ có thể chế ra màu sơn giống hệt màu bình. Giữa lúc ấy, có một người đến xin gặp phu nhân kia và tự tin nói rằng mình có thể sơn lại phòng đúng như bà ta muốn. Kết quả là anh ta thực sự đã tạo ra được màu sơn y hệt màu của chiếc bình, khiến cho vị phu nhân vô cùng vui sướng và quyết định trọng thưởng hậu hĩnh. Lúc anh ta về nhà, cậu con trai tò mò hỏi chuyện: 
- Bố làm thế nào mà tài thế?
- Có gì đâu. – Anh ta thản nhiên đáp. – Bố sơn lại luôn cả chiếc bình.
5. Hai người bước vào nhà hàng dùng bữa tối. Đang lúc họ định gọi món thì người phục vụ nhắc khéo: “Thưa quý khách, nhà hàng chúng tôi chỉ phục vụ với mức thanh toán từ hai triệu đồng trở lên thôi ạ”. Nghe xong, một trong hai người liền nói: “Được! Thế ở đây một đĩa đậu phụ giá bao nhiêu?”. “Dạ, 30 nghìn đồng, thưa quý khách”.“Được, thế cho 70 đĩa đậu phụ ra đây”. Nhân viên phục vụ ghi xong liền đi mất. Một lúc sau, quản lý nhà hàng đi tới, cười xuề xòa nói với hai vị khách nọ: “Thưa quý khách, quý khách cứ thoải mái gọi món đi ạ. Bao nhiêu tiền cũng được, không có giới hạn tối thiểu tối đa gì hết!”

 

 

43. GIỌT MÁU ĐÀO THUA ... AO NƯỚC LÃ

 Long vương đang nghỉ trưa thì nghe mùi hôi xộc thẳng vào mũi, chịu không nổi chạy ra hỏi:

- Quân bay xem thử mùi ô nhiễm từ đâu bay đến tận long sàng của ta?

Binh tôm tướng cá trả lời:

-  Bệ hạ chỉ lo ngủ nên không hay hổm rày cá chết la liệt, xác trắng mặt biển nên mùi hôi xuống tận dưới này!

Long vương hốt hoảng thiết triều, hỏi quân sư Bạch Tuộc:

- Này, khanh có biết vì sao cá chết?

Bạch Tuộc vuốt râu:

- Ai nấy đang nghi có kẻ đầu độc Biển Đông! Nghi can số một chính là khu kinh tế Vũng Áng xả thải thẳng ra biển, nhưng...

Long vương nhướng mắt:

- “Nhưng” cái gì?

- Nhưng vì đó là khu kinh tế “có yếu tố nước ngoài” nên cơ quan chức năng không dám vào kiểm tra...

Quân sư tâu đến đây thì Long vương đập bàn cái rầm, thét đao phủ lôi Bạch Tuộc ra chém! Bạch Tuộc ngơ ngác:

- Bệ hạ ôi, thần chết vì tội gì?

Long vương dõng dạc:

- Tội khi quân! Chắc ngươi tưởng ta chỉ lo ăn nhậu nên mới dám nói thế. Ta còn lạ gì luật pháp con người bây giờ cực kỳ nghiêm minh: chỉ cần bán hàng rong lấn vỉa hè là bị đánh trọng thương, còn chậm đăng ký kinh doanh vài ngày là lập tức bị khởi tố hình sự! Nay chẳng lẽ tình hình Biển Đông nguy cấp đến thế mà họ vẫn sợ “yếu tố nước ngoài” đến mức không dám vào điều tra? Láo!

Bạch Tuộc ngửa mặt khóc ba tiếng rồi cười ba tiếng. Long Vương chưa kịp hỏi thì tử tội đã giải thích:

- Thần khóc vì chết oan, nhưng cười vì thấy ngài chắc cũng không thể thọ hơn thần được !

 

 

42. VŨNG ÁNG VÀ .... HILER  !

 

Quá hay !
Tác giả đoạhoạt kê tiếng Việt này rất tuyệt . Nó tuyệt ở chỗ là tác giả đã bỏ vào miệng anh Chọng Nú , quên xí hụt , bỏ vào miệng anh Hitler những câu nói ăn khớp với nét mặt và giọng điệu cuả diễn viên đang đóng vai chính và cũng rất sát với nội dung vụ Vũng Áng . 
Công nhận là trên diễn đàn ảo này có rất nhiều nhân tài ẩn danh mà riêng tôi rất cảm phục . Mong quý vị tiếp tục cho chúng tôi thưởng thức những " tác phẩm " độc đáo mới nữa cuả quý vị . 

Thân kính ,

Hoàng Yến .
 
MUST WATCH:
 
 

 

 

 

41. GÓC HỌC TRÒ

Đơn xin phép nghỉ học bằng thơ

don-xin-phep-nghi-hoc-bang-tho

Hôm nay em viết đơn này,

Kính xin được nghỉ một ngày dưỡng thương

Em tuy vẫn nhớ lớp trường

Nhưng mà sức khỏe khó lường mối nguy.

Suốt đêm em sốt ly bì,

Trán nay nóng hổi, yếu suy quá chừng

Việc học chắc phải tạm ngừng.

Để còn điều trị kẻo chừng thăng thiên.

Bài ghi em sẽ chép liền

Em xin lỗi đã làm phiền thầy cô!

TÂM SỰ GIỜ THI LƯỢNG GIÁC

tu-su-gio-thi-luong-giac

                                                    Bắt đầu học giữa tháng ba

                                   Thời gian học lượng đúng là hay ghê

                                   Lúc mới học thấy ok                                               

                                   Học xong mới biết đánh đề dễ hơn

                                    Đánh đề chỉ có số trơn

                                    Lượng đây mang cả tâm hồn hồi quy

                                    Hệ số có ý nghĩa gì?

                                    Làm cho lạm phát trong kỳ khác nhau

                                                 

                                     Biết thế chăm học sớm mau

                                     Để bây giờ đỡ khổ nhau thế này

                                     Đi thi lũ bạn cùng ngày

                                     Đọc đề hì hục viết ngay số đề

                Ngồi chơi đến mức chán chê

                    Ra ngoài mới biết mang về điểm 5

                                      Điểm 5 cũng rất khó khăn

                                         Với người 'học giỏi' như tôi thế này

                                      Việc chấm bài cũng khổ thay

                                Tặng thầy cô chấm phút giây tiếng cười.

 

 


Đôi lời phòng thi
 

doi-loi-phong-thi

Trời hửng nắng cho chiều xuân bày tỏ

Nỗi buồn này ta biết ngỏ cùng ai

Nhìn đề bài chẳng biết đúng sai?

Đành lặng lẽ nộp hai tờ giấy trắng

Vài lời thơ, liệu thầy cô có mắng

Có kỷ luật hay chỉ gạch bài thi?

Trang giấy trắng, bút đầy mực vẫn ghi

Vài câu nói cho lòng vơi căng thẳng!

Tái bút: Em nộp giấy trắng và đây chỉ là vài lời mong thầy cô chấm bài cảm thấy vui vẻ vì những gì em viết. Em xin chấp nhận điểm 0 và học lại.

TÂM TRẠNG CHỜ CHUÔNG

tam-trang-cho-chuong

 

Bỗng nhiên chẳng muốn chép bài

Thế là ngồi viết một vài câu thơ

Viết cho tới lúc hết giờ

Chuông reo được nghỉ vật vờ hành lang

Cuộc đời lắm lúc trái ngang

Đắng cay khổ nhục phũ phàng lắm thay

Chuông đồng hồ cứ thế quay

Mà chuông chẳng đổ a cay...

Gió về trên những rặng keo

Bạn bè chăm chỉ gạ kèo 'hép lai'

Vài đứa chăm chỉ chép bài

Còn đâu ngáp ngắn ngáp dài chờ chuông

Tri thức như gái...

Ăn vào không được mà buông chẳng đành

Thời gian xin hãy trôi nhanh

Vạn lần chuông đổ để anh ra trường

Trở về mảnh đất quê hương

Theo chân đàn vịt trên đường, ra đê

Sớm đi tối muộn lại về

Cái bằng vứt xó, đời phê...

 

nhung-bai-tho-ba-dao-cua-hoc-tro-5

Hôm nay em không có tâm trạng làm toán đâu cô ơi. Nổi hứng làm vài câu thơ cho cô nghe.

Hà Nội gió mùa, trời se lạnh

Đường phố trĩu nặng, lòng lâng lâng

Lâng lâng vì nhớ, chắc nhớ 'gấu'?

Gấu ơi gấu ơi, về với ta!

Trời thu, sáng thứ năm buồn.

Lời phê của giáo viên: Bài thơ rất ngang! Em thấy điểm xứng đáng chứ!

 

 

Thực trạng sinh viên ra trường...

 

thuc-trang-sinh-vien-ra-truong

Đầu đường Xây dựng bơm xe

Cuối đường Kinh tế bán chè đậu đen

Ngoại thương mời khách ăn kem

Các anh Nhạc viện thổi kèn đám ma.

Ngân hàng ngồi dập đô la

In giấy vàng mã, sống qua từng ngày.

Sư phạm trước tính làm thầy

Giờ thay kế toán, hàng ngày tính lô.

Điện lực chẳng dám bô bô

Giờ đang lầm lũi phụ hồ trên cao.

Lập trình chả hiểu thế nào

Mở hàng trà đá, thuốc lào... cho vui.

Nông nghiệp hỏi đến ngậm ngùi,

'Số em chắc chỉ tiến lùi theo trâu'

Nhìn quanh, Thương mại đi đâu?

Hóa ra là đã nhảy tàu đi buôn...

Ngoại ngữ vẻ mặt thoáng buồn

Đang ngồi viết sớ, kiêm luôn bói bài.

Báo chí buôn bán ve chai

Giao thông đi chở thuê ngoài Đồng Xuân.

Bách khoa cũng gặp đôi lần

Buôn đồ điện hỏng, kiếm cân dây đồng

Mỹ thuật thì đang chổng mông

Đục khắc bia mộ, cũng mong lên đời.

Mỏ địa chất mới hỡi ôi

Sáng thồ hai sọt, chào mời mua than.

Thuỷ sản công việc an nhàn

Sáng cân mớ cá, cuối làng ngồi rao...!

Hàng hải ngồi gác chân cao

Bao giờ trúng số mua tàu ra khơi.

Bác sĩ, y tá có thời

Học xong về huyện được mời chích heo...

 

 

40. 40.ẢNH BÁC HỒ  (NGUYÊN SƠ)

 

 

 

39. ẢO TƯỞNG

 

 

38. ĐƠN XIN HÔN VỢ

[Caption]

Đơn xin hôn

Tôi tên là: CHỒNG XẤU XA

Sinh năm: 199x

Cư ngụ tại: Ngôi nhà ngập tràn tình yêu ở trên.

Nội dung đơn xin hôn: Do cuộc sống có vài điều không hòa thuận dẫn đến cãi nhau khiến vợ chồng cả đêm không ngủ được.

Tôi viết đơn này để xin giải quyết một vấn đề vô cùng bức bách là được hôn vợ tôi càng nhiều càng tốt, càng lâu càng tốt. 

Chỉ có việc hôn này mới giúp tránh được chiến tranh lạnh. 

Kính mong tòa nhanh chóng giải quyết tình trạng của chúng tôi. Nếu không tôi buộc phải đơn phương thực hiện.

Về tài sản chung: Tài sản chung duy nhất của vợ chồng tôi là tình yêu, tôi xin được giữ nguyên và không có nhu cầu chia chác.

Để thực hiện việc hôn này, tôi xin tòa yêu cầu mỗi bên đóng góp tài sản riêng của mình là... cái miệng. Ai không thực hiện thì có quyền tự ý tấn công.

Ngày... tháng... năm...

Chồng xấu xa (đã ký)



37. VUI LÒNG LIÊN HỆ TRƯỚC KHI TRỘM 

 

nhung-buc-tam-thu-gui-trom-ba-dao-nhat-viet-nam-1

Đứa nào muốn trộm thì liên hệ trước... mở cửa cho khỏi phải phá khóa.

nhung-buc-tam-thu-gui-trom-ba-dao-nhat-viet-nam-2

Chủ nhà đã để lại 'tâm thư' cho những tên trộm đến sau "Khỏi bẻ khóa, bị trộm 3 lần, nhà không còn gì".

Hậu quả sau bao lần bị trộm và lừa đảo 'viếng thăm'.

Sau bao lần bị trộm và lừa đảo đến kết quả là "Nhà không còn gì, đề nghị trộm cắp, lừa đảo không đến nữa. Xin cám ơn!".

nhung-buc-tam-thu-gui-trom-ba-dao-nhat-viet-nam-4

'... Vừa qua có ba vụ mất trộm đã xảy ra tại phòng chúng em. tài sản quý giá đã bị anh chị mượn đi rồi...'.

[Caption]

Bà con nào 'mượn' mũ bảo hiểm của xe Liberty... đề nghị treo trả lại mũ vào xe (vẫn dựng chỗ cũ) nhé. Ngoan!

nhung-buc-tam-thu-gui-trom-ba-dao-nhat-viet-nam-6

'... Tôi có để một áo mưa xe máy màu xanh tại tầng để xe G2, tòa nhà... do trời mưa to nên có lẽ bạn nào đó đã nhanh trí cầm nhầm áo mưa của tôi...'.

nhung-buc-tam-thu-gui-trom-ba-dao-nhat-viet-nam-7

 Tối qua anh nào giật điện thoại em thì bây giờ em để toàn bộ phụ kiện (zin 100%) lại... còn mấy cái ốp lưng tặng anh luôn.

Rảnh ghé lấy nha anh!

Cho anh mượn mấy chiếc xe đem bán cái nha. Sáng mai không có xe đi làm thì đi xe ôm nha. Thương nhiều. Ăn trộm.

 Cho anh mượn mấy chiếc xe đem bán cái nha. Sáng mai không có xe đi làm thì đi xe ôm nha. Thương nhiều. Ăn trộm.

nhung-buc-tam-thu-gui-trom-ba-dao-nhat-viet-nam-9

Tên trộm 'từ thiện' không nỡ lấy hết công sức của chủ nhân.

nhung-buc-tam-thu-gui-trom-ba-dao-nhat-viet-nam-10

Nên sống tử tế

Hỡi những nàng con quan thứ sử

Luống rau này có chủ hẳn hoi

Chứa bao công sức mồ hôi

Phải đâu cỏ mọc giữa trời mà ghen

Các nàng nhìn cũng quen quen

Lỡ nào làm chuyện đê hèn khó coi

Mỗi ngọn rau là bát mồ hôi

Cụ già lận đận đứng ngồi lom khom

Cụ mong có chút rau ngon

Ăn để đỡ bị hao mòn lỗ trôn

Mớ rau tuy bé cỏn con

Nàng làm như vậy liệu còn chữ Tâm

Có ăn có học mà nhầm

Tính ăn trộm vặt ẩn trong tâm nàng

Đem dao cắt vội cắt vàng

Người đi ăn trộm còn sang cái gì

Nàng ơi! Bỏ tính ấy đi

Sống cho trong sạch, hay gì quẩn quanh

Tự hào với chị, với anh

Với con, với cháu của mình hay sao?

Cụ già lọm khọm tưới rau đây!

 

36.THƯ NGỎ GỬI CÁC BÁC ĐẠO CHÍCH

 

het-tien-mua-khoa

 

Phòng không có gì đáng giá. Em hết tiền mua ổ khóa xin trộm đừng phá ổ khóa nữa. Muốn vào chơi thì alo... Em sẽ để lại chìa khóa.

(Cho xin lại CMND và thẻ sinh viên mà lần đầu viếng phòng em mấy anh có 'mượn tạm').

 

Xin chân thành cảm ơn!

5p2erhefwgtzx8b-02-3569-1442483791.jpg

Đầu tư  hẳn một ổ  khóa cho cái nồi 

5xpq6dcx75kqqh7-02-6198-1442483791.jpg

Bất cứ ai chạm vào cánh cửa sẽ bị phát hiện ngay ! 

6zk9ecqtsnjlwhu-02-7727-1442483791.jpg

Thế này là an toàn tuyệt đối 

7zoand2prxdjhuv-02-1405-1442483791.jpg

Đề phòng không bao giờ là thừa

de9reznp1d2hf2a-02-6425-1442483792.jpg

Không sợ mất ... (người hay ghế ? )

qc2opr2dunragbo-02-2470-1442483792.jpg

Sống chết có nhau

 

yptmzqzcgr9uarp-02-8016-1442483792.jpg

Đến giỏ rác cũng cần được an toàn 

 

35.ĐƠN XIN ĐI OFF GAME

[Caption]

Đon xin đi off game

Kính gửi: Vợ yêu

Anh tên:...

Chức vụ: Chồng em.

Nay viết đơn này kính mong em giải quyết cho anh đi hai ngày (từ ngày 21/1 đến ngày 22/1 năm 2016). Anh hứa sẽ đi một mình, sẽ không bồ bịch, không gái gú và về nhà đúng hẹn.

Lý do: Gặp mặt anh em trong gia tộc Hội tụ bang sợ vợ của game...

Kính mong em xem xét giải quyết cho anh đi. Xin chân thành cảm ơn và biết ơn em nhiều lắm.

Yêu vợ.

Ý kiến xác nhận của vợ:

Vớ vẩn, ở nhà trông con !!!

 

 

 

34. BẢN  KIỂM ĐIỂM CỦA VỢ

[Caption]

Bản kiểm điểm

(Hu hu chồng bắt nạt vợ)

Kính gửi: Chồng yêu quý thì ít mà đáng ghét thì nhiều.

Hôm nay là ngày đen tháng xui xẻo, vợ phạm một tội tày đình đó là chửi chồng không thương tiếc. Vậy vợ viết đơn này để nói: I'M SORRY (Em xin lỗi).

Vợ hứa là vợ không đòi đi làm thêm nữa, không có thái độ 'bố láo' nữa đâu. He he *cười gian xảo*.

Người viết đơn

Vợ yêu quý

 

 

33. NHỚ HÀN MẠC TỬ !

 

day-noi-to-tro

 

ĐÂY NƠI TỚ TRỌ 

Sao em không thèm qua đây nữa ?

Giờ cống đường vô đã bớt hôi

Tường ai mướt quá xanh rêu mọc

Mạng nhện giăng ngang dọc khắp nơi


Khói theo lối khói, ga xì hơi

Dăm gói mì tôm pha nước sôi

Buýt hay bỏ bến khi đêm muộn

Có chở em về kịp tới nơi ?


Mơ buýt dừng xe, sáng đèn pha

Bóng em "ngáo" quá. tưởng ... yêu ma !

Thủ đô ô nhiễm mờ nhân ảnh

Xuân nữ về đây, hóa ... cụ bà 

-------------------------------

 

32. PHỤ NỮ VIỆT NAM THỜI "CON CHÁU BÁC HỒ"

 

https://2.bp.blogspot.com/-QpqN__47QOo/VwHSQ1lFPxI/AAAAAAAALPY/cmENFcvl034fVI7kDtfCaUcafpIZimwXg/s1600/1.jpg

https://1.bp.blogspot.com/-FYuftIoUv4Q/VwHSRuSF02I/AAAAAAAALPg/LT5GvT7Wzi8xiHaFpaSImd2of4B5EUJrA/s1600/2.jpg

https://1.bp.blogspot.com/-d9Ehw7BqUis/VwHSRoJhFEI/AAAAAAAALPo/4sqelYPp9cYMzZ5BWEewtcfdzXwOGDv3w/s1600/3.jpg

 

https://3.bp.blogspot.com/-K5Q6LgNsGW0/VwHSSO1_i1I/AAAAAAAALPs/tSL82uBIixUaRJFaRwdMs9ydb3dVpYEAA/s1600/4.jpg

https://1.bp.blogspot.com/-5ZnpkSeyYhc/VwHSSZ2LD-I/AAAAAAAALP0/QFmjwteg5ywZrkQC-0fwMb03pbEU3sBwA/s1600/5.jpg

https://2.bp.blogspot.com/-YbL1SYUheGE/VwHSSfS47tI/AAAAAAAALPw/4xylw9VhdRwTcX-6J-ok4dYkHYVGb3cpA/s1600/6.jpg 

https://4.bp.blogspot.com/-JQKNTUQUR1s/VwHSSpEW-SI/AAAAAAAALP4/vscdEOrJw0UFAxlMOMCqTtEnBGl2u4EDg/s1600/7.jpg

https://3.bp.blogspot.com/-z0h0zBBgyZI/VwHSSzOo9fI/AAAAAAAALP8/wFyyl-v-e1wTVg_CexEG52VN1Hu6I0rkw/s1600/8.jpg

https://4.bp.blogspot.com/-0ATdeXXSCxo/VwHSTBgk4MI/AAAAAAAALQA/V8U7j1gQfSIlB4_aHf9BNz2SUDpWzWykg/s1600/9.jpg

https://4.bp.blogspot.com/-kOsNuu_G0Dc/VwHSQ-hZBeI/AAAAAAAALPc/lMR8X-yDSrApPNuTuic5wAN4PV9V4EEoQ/s1600/10.jpg

https://3.bp.blogspot.com/-W9u7ZUoyUbs/VwHSQ2RQSEI/AAAAAAAALPU/Jzck1FrqsM02k4OCwZymf6znB-wOgwbyA/s1600/11.jpg

https://2.bp.blogspot.com/-Rq2rNuqx77I/VwHSRbPUIXI/AAAAAAAALPk/_qD5RApDFmEoDOh8Yn4HfLhMdtS7U0-uw/s1600/12.jpg

 

 

 

 

31. tình.... già

Ảnh của Sông Thu Hà.

 
Bà nó ơi lúc rày tôi không khỏe
Chẳng lâu đâu chắc tôi sẽ xa bà
Cố gìm lòng đừng đau khổ nhiều nha
Để tụi nhỏ nó xót xa tội nghiệp
 
Lúc tôi vắng bà yên tâm sống tiếp
Sức khỏe tôi không còn kịp nữa rồi
Có đau buồn nhớ ít ít mà thôi
Kẻo lại ốm giống như tôi bà ạ !
 
Sức khỏe mình mới thật là quý giá
Sao lúc này tôi lo quá bà ơi
Ở bên tôi nhớ đừng có xa rời
Tôi sợ lúc qua đời không được gặp
 
Bà nhớ nghe khi đông về nên đắp
Tấm chăn bông mặc áo ấm thêm vào
Khi trở trời trái gió lúc ốm đau
Nhớ chăm chút thật nhiều vào đó nhé
 
Phải cố gắng bản thân gìn sức khỏe
Mẹ con bà vui vẻ có biết không
Chuyện chẳng vui chớ nên để trong lòng
Nói ra hết sẽ thấy lòng nhẹ nhõm
 
Bận chăm sóc nên lúc này bà ốm
Phải ăn nhiều và ngủ sớm chút đi
Buộc phải xa tôi chẳng sợ điều gì
Tội nghiệp bà ít khi con ở cạnh
 
Không có tôi chắc bà đây hiu quạnh
Chẳng còn ai khi gió lạnh đêm về
Con ở thị thành bà tận làng quê
Bởi công việc con ít về thăm mẹ
 
Bà nhớ nghen phải giữ gìn sức khỏe
Thương cho bà phải quạnh quẽ cô đơn
Tôi mệt rồi đâu nói được gì hơn
Ngủ một chút bà đừng hờn tôi nhé !
                                                       ST
ÔNG ƠI
 
"Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa
Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa...

 

30. BÀI HỌC CHO ...NGƯỜI TỐT 

 

https://www.facebook.com/TongHopVideoHayNhat/videos/1679735668957698/

 

 

 

29. BÀ GIÀ LÊN PHÂY

 

 

 

Nghe mấy đứa cháu xui bà
Lên phây những chuyện gần xa biết liền
Nên nhờ nó lập ních nêm
Để đọc tin tức mọi miền gần xa
Tổ sư mấy đứa hại bà
Lại đăng hình ảnh bà già lên phây
Không đăng ảnh chụp mới đây
Mà đăng cái ảnh những ngày còn son
 
Vào phây mới được mấy hôm
Mấy thằng trai trẻ chát luôn với mình
Khen “em” xinh thật là xinh
Người ở trong hình thật giống cô tiên
Vào phây chát cả ngày đêm
Buông lời tán tỉnh nên duyên sau này
Tổ sư cả lũ chúng mày
Cứ nhìn vào ảnh có ngày chết thôi
– Anh thích “em” ở nụ cười
Thực ra răng rụng hết rồi còn đâu
– Anh thích đôi mắt bồ câu
Thực ra thì đã nát nhàu chân chim
– Anh thích ba vòng còn zin
Ngoài đời nhìn thấy đứng tim con à
– Anh thích nét đẹp kiêu sa
Ngày xưa đi học ta là hoa khôi
– Thích “em” nói chuyện rất vui
Ta là cô giáo một thời dạy văn
Mình nói là bạn đã nhầm
Thì nó lại bảo chẳng cần quan tâm
Nói chuyện với “em” mấy lần
Là anh đã thấy đời cần có “em”
Nó hỏi quê quán, họ tên
Trả lời với nó ních nêm Mộng Đào
Quê quán thì giáp nước Lào
Cứ vào xứ Nghệ, huyện nào phôn sau
Nó say mình thật rồi sao
Thế thì cho nó nốc ao nhớ đời
Có tìm khắp cả đất trời
Mộng Đào không thấy trên đời đâu nha.

Cháu ơi! Mau mở phây ra
 

Mộng Đào gỡ xuống không bà thần kinh

 

**********************************

 

 

28. SIÊU ẢO THUẬT

 

 

27. Mời quí vị xem Xiếc _ Rất hay !

 

 

26. Subject: Yusif, you have misunderstood !
 

@@@@@@@@
 

 

25.  PHẬN GIÀ TRÊN ĐẤT KHÁCH  L

 

JPL

3 QUÊN
 
1, quên mình tuổi đã già
Sống vui, sống khỏe, lo xa làm gì.
2,là bệnh tật quên đi
Cuộc đời nó thế, việc gì nhọc tâm
3, quên thù hận cho xong
Ăn ngon ngủ kỹ để lòng thảnh thơi.
-------------
 
4 CÓ
 
1, nên có một gia đình
Vì không – homeless – người khinh lẽ thường
2, cần phải có nhà riêng
Đói no cũng chẳng làm phiền dâu, con
3, là trương mục ngân hàng
Ít nhiều tiết kiệm an thân tuổi già
4, cần có bạn gần xa
Tri âm, tri kỷ để mà hàn huyên.
 ----------------
 
5 KHÔNG
 
1, không vô cớ bán nhà
Dọn vào chung chạ la cà với con
2, không nhận cháu để trông
Nhớ thì thăm hỏi bà, ông, cháu mừng
3, không cố gắng ở chung
Tiếng chì, tiếng bấc khó lòng tránh lâu
4, không từ chối yêu cầu
Ít nhiều quà cáp con, dâu, cho mình
5, không can thiệp nhiệt tình
Đời tư hay việc riêng phần của con.
 
********************

 

24. NHỮNG HÌNH ẢNH CHỈ CÓ Ở VIỆT NAM

 

https://www.youtube.com/watch?v=7RvjFbkg-j4

ẢO THUẬT KỲ LẠ VÀ HÀI HƯỚC

https://www.youtube.com/watch?v=qq9HHwWjwbI

 

 

23. NHỮNG KỸ NĂNG SIÊU ĐẲNG CỦA CON NGƯỜI

 

https://www.youtube.com/watch?v=Ttb2nz22kRE&feature=youtu.be 

 

 

22. THƠ VUI

 Ảnh của Lê Như Ngọc.

 
Bà nè nhắm mắt lại nghe.
Để tôi cắt tóc cho bà đẹp hơn.
Để cho mái tóc gọn gàng.
Rồi nhìn cái tướng cũng sang bà à.
Bây giờ hai đứa mình già.
Da nhăn, cũng hết mặn mà nét duyên
Hồi xưa bà giống nàng tiên.
Nết na thùy mị đão điên trai làng.
Chọn tôi bà bước sang ngang.
Tóc thề bà cũng mang sang nhà chồng.
Hương hoa chanh bưởi tui trồng.
Hái cho bà gội mà lòng tôi vui.
Giờ đây tóc bạc da mồi .
Thôi thì đừng để rối bời bà nghe
Lại đây tôi cắt cho nè.
Dù bà có xấu tui thề vẫn Yêu....
 
                                                                                                                       Lê Như Ngọc
 

21. ....TÊN NHỮNG CON ĐƯỜNG !

 

https://www.youtube.com/watch?v=YBQlcEv0gbk&feature=iv&src_vid=cH4XQ9DQa4U&annotation_id=annotation_1094494377

 

om/watch?v=DHY276sGXyA&ebc=ANyPxKpSomxB0mC-N0yXU1BvY4ZCEmgs_DvO6E4gyAO2j-r2YCslOTGuFVVSzkDRNh1Ek12OnSvEOP_C6_90-pWpXkUQ6vXjNg

 

 

20. ĐỐ AI....

ĐỐ...
Đố ai nằm võng không đưa
Đố ai gặp lại người xưa không nhìn
Đố ai quên được chữ tình
Đố ai quên được bóng hình người yêu

ĐÁP...
Người chết nằm võng không đưa
Người mù gặp lại người xưa không nhìn
Người say quên được chữ tình
                                       Người điên quên được bóng hình người yêu...
 

 

 

 19. Đây là cách "Trăm Năm Trồng Người"của Đảng CsVN

do ông Hồ truyền dạy

 

https://www.facebook.com/FPlechautuanisthebest102/videos/570209776489612/

 

 

 

 18. ĐI LỄ CHÙA
 
 

 Tiếc cái xuân hồng

Lạy Trời, lạy Phật, lạy nàng
Con đang quỳ lạy ở hàng thứ hai
Xin thề "học máu Anh Đài"
Nếu con nhắm mắt Thiên Lôi búa liền

Thiên Lôi nghe thấy nổi điên:
"Ông búa cái đứa vô duyên trước mầy"
Đi chùa lễ Phật thế này
Làm sao Sư - Sãi được ngày bình yên?

Cho dù có lạy... cầu duyên
Cớ sao tơ hớ làm phiền mắt ông?
Người đời chỉ trỏ dòm trông
Hỏi còn bao cái xuân hồng mà phơi


À há!!! Giờ tui mới hiểu tại sao thời nay, người ta tạc tượng Phật nhắm mắt
 
Thiền Định chứ không còn "Điểm Nhãn" mở mắt như xưa nửa. 

                                               Ô hô!! Ai Tai!!

                                 Bá Ngọ "Con Chim" đâu lạc lối,
                                 Để cho "Chú Tiểu" bỏ chùa rồi !!!! 
 
Thời trang lễ chùa
 
 

Trông như giò lụa thế này ,
Sư nào mà nỡ la rầy, phỏng em  ???? 
 

Vòng hai quả là hơi to,                   
Chắc là khoe rốn tròn vo đây mà !!!
 
 
 

Bà đồng đội trống lên chùa,                       
Thịt da ngồn ngộn chả đùa được đâu !!!
 
  

Năm cô rủ nhau đi chùa,
Một cô hở thịt bỏ bùa cho sư !!!

 
  
 
Thành kính lễ Phật cầu may,                         
Phật mà nhắm mắt trình bày được chăng? 
 
  

Một công đôi việc thôi mà,                         
Em đi leo núi, tiện là thắp hương 
 
  

Lạy Thần, lạy Thánh trên cao,                         
Ban ơn mưa móc phủ vào thân em !!! 
                       
 
  
 
Yếm hồng phải hở lưng ong,                         
Thời trang là thế, các ông chớ cười  !!! 
 
  

Em này nghe nói là ‘sao’,                         
Thế nên hở rốn để chào lũ fan ….

 
  
Mùa hè nóng nực cả ngày,                         
Hai dây cho mát, Sư thầy đừng la  ….


  
 

Chả biết ở ta, hay Tàu 
Tuần này vắng khách, dãi dầu lòng em ….                         
 
  
 
 
Thành kính khấu đầu mấy phen,                         
Chíp lòi do cạp trễ quen thôi mà !!!!
 

 

17. son hằn trên tóc bạc

         Vết son trên tóc còn hằn,
Phất phơ một thoáng ăn năn muộn màng.
 
 
Cóc cuối tuần:
 
 
     Son Hằn Trên Tóc Bạc
 
     Vết son đỏ hằn trên tóc bạc,
     Đôi mắt già dáo dác láo liên,
          Bần thần tiếc nuối không yên,
Mỉa mai ngọn gió bên hiên xầm xì.
 
     Thầm nghĩ mình ngu si quá đỗi,
     Đi tin người đáng tuổi cháu con,
          Mày ngài, má phấn, môi son,
Lại thương ông lão đã non thất tuần.
 
     Quên căn cước thuyền nhân tỵ nạn,
     Hùa kéo bè kết đảng lang thang,
          Nhởn nhơ áo gấm về làng,
Vung tiền trợ cấp vênh vang lòe đời.
 
     Gặp khách già ham chơi trống bỏi,
     Nàng "chân dài" sành sỏi ra tay,
          Chỉ trong nhấp nháy mấy ngày,
Con nai bảy bó rơi ngay vào tròng.
 
     Nàng ỏn ẻn cố công làm nũng,
     Một rằng "anh", hai cũng rằng "anh".
          Nhìn đôi mắt ướt long lanh,
Hồn già như cưỡi mây xanh mấy từng.
 
     Con tim héo tưng bừng mở hội,
     Thầm tự khen đến buổi xế chiều,
          Lại còn gặp được "tình yêu",
Hí ha hí hửng quyết liều đưa chân.
 
     Biết bao lần thân nhân ngăn cản,
     Bạn bè cùng can gián lắm khi,
          Nhưng lòng đã muốn ra đi,
Lo chi tình nghĩa, sá gì trúc mai.
 
     Trau chuốt mảnh hình hài khú đế,
     Chưng diện đồ như thể diễn viên,
          Nhướng mày nhíu mắt làm duyên,
Nói cười tựa gã thiếu niên phát cuồng.
 
     Sung sướng được sổng chuồng về xứ,
     Cho bõ ngày lữ thứ lưu vong.
          Cháu con giờ cũng tạm xong,
Tiền già rủng rỉnh thong dong mặc tình.
 
     Ly dị vợ, một mình giong ruổi,
     Đem căn nhà bán vội chia đôi,
          Cầm về sắm sửa cơ ngơi,
Chủ quyền cho đứng tên người tình con.
 
     Trốn biệt bạn bè còn kẹt lại,
     Vì lòng luôn e ngại gặp người
          Cùng nhau chiến đấu một thời,
Nay đang chịu cảnh đổi đời đắng cay.
 
     Vui thụ hưởng từng giây từng phút,
     Của mang về vùn vụt sang tay.
          Một ngày thức giấc chợt hay,
Tiền nong đã chắp cánh bay qua cầu.
 
     Người tình nhỏ giờ đâu biệt tích,
     Chỉ công an đến tịch thu nhà.
          Chủ quyền tên của người ta,
Tên mình chẳng có, xót xa ra đường.
 
     Ôm trọn nỗi đau thương về Mỹ,
     Tìm gia đình năn nỉ ỉ ôi.
          Nhưng dù gãy lưỡi mòn môi,
Vợ con nhất quyết trọn đời không tha.
 
     May mắn được vô nhà dưỡng lão,
     Sáng trưa chiều trệu trạo miếng ăn,
          Đêm dài mộng mị trôi lăn,
Hoang mang nẻo nhớ, nhọc nhằn lối quên.
                            x
                       x        x
     Vết son vẫn hằn trên tóc bạc,
     Chốn mơ tàn, lác đác sao rơi.
          Trong căn phòng trọ cuối đời,
Có người ngồi nắn tuổi trời mà đau.
                  
 
 Trần Văn Lương
                      Cali, 2/2016
 

 

 

16.Cuộc đối thoại thú vị giữa mẹ chồng châu Á và châu Âu

 

Mẹ chồng châu Á :
- Con dâu tôi thật nhẫn tâm.
 
Mẹ chồng châu Âu :
- Sao vậy ?
 
Mẹ chồng châu Á :
- Nó còn dám hỏi tôi có muốn đến sống ở viện dưỡng lão không?
 
Mẹ chồng châu Âu :
- Viện dưỡng lão cũng rất tốt ah, bây giờ tôi cũng đang sống ở đó.
 
Mẹ chồng châu Á :
- Đó là nơi mà những người già không nơi nương tựa mới đến ở. Tôi đã nuôi nấng con trai trưởng thành nên người như bây giờ, con dâu kết hôn với con trai tôi còn chưa chăm sóc cho tôi được ngày nào lại còn hỏi tôi muốn đi đến nhà dưỡng lão! Nếu tôi đi thì chẳng phải thành trò cười cho bạn bè và người thân sao?
 
Mẹ chồng châu Âu :
- Không đúng. Con dâu kết hôn với con trai bà là để cùng nhau chung sống với nó, vậy tại sao lại phải chăm sóc cho mẹ chồng? Nếu như con dâu cần chăm sóc mẹ chồng, vậy thì ai sẽ chăm sóc phụ thân của con dâu đây? Nhất là chúng ta giờ đã ở vào một độ tuổi nhất định, sống ở những căn hộ dưỡng lão là một điều rất thuận tiện. Làm sao mà bị người đời cười được? Nếu bà không muốn đi, có thể trả lời không! Thông cảm và hiểu lẫn nhau mới là điều quan trọng nhất.
 
Mẹ chồng châu Á :
- Con bé đã trở thành con dâu trong nhà vậy cũng chính là người nhà, tất nhiên cần phải chăm sóc cho tôi. Tôi đã đến độ tuổi này, nên cùng an hưởng tuổi già và sống vui vẻ cùng với con cháu. Sống trong nhà dưỡng lão, vừa cô đơn vừa trống vắng, chẳng phải quá đáng thương sao?
 
Mẹ chồng châu Âu :
- Con dâu kết hôn với con trai rồi sao lại có thể trở thành người của chúng ta? Người ta đã trưởng thành, lại cũng không phải do chúng ta dưỡng thành, cũng không hề tiêu tốn của chúng ta một đồng nào? Hơn nữa cũng đã vất vả sinh cháu cho chúng ta, vậy vì cớ gì lại bắt con dâu phục vụ? Huống hồ bà vẫn sống cùng với con trai? Điều đó không được, tôi mà sống cùng con trai hơn 2 tuần là sẽ không thoải mái, sẽ chịu không nổi.  
 
Mẹ chồng châu Á : 
- Sống cùng con mình vui vẻ biết bao sao bà lại nói là không thoải mái?
 
Mẹ chồng châu Âu :
- Con trai tôi 18 tuổi đã rời nhà sống tự lập. Nó về thăm nhà vài ngày tôi rất hoan nghênh. Nhưng nếu sống ở nhà một thời gian dài, đặc biệt đưa cả vợ và con đến. Cuộc sống của tôi sẽ bị ảnh hưởng nhiều.
 
Mẹ chồng châu Á : 
- Tôi không hiểu, sống cùng con cái mình lẽ nào không thoải mái cho được? Chúng ta là bậc trưởng bối, những chuyện của chúng lẽ nào chúng ta không được tham gia?
 
Mẹ chồng châu Âu : 
- Thứ nhất, con chúng ta đã 18 tuổi rồi, đã là một người trưởng thành, nên biết tự lập. Thứ hai, chúng cũng cần phải có sự riêng tư, tôi ở cùng với chúng chắc chắn không thoải mái.
 
Mẹ chồng châu Á :
- Phương tây các bà thật kỳ lạ, cái này cũng không được, cái kia cũng không được. Vậy lẽ nào cứ phải sống trong nhà dưỡng lão mới là “được”?
 
Mẹ chồng châu Âu : 
- Tôi có cuộc sống của tôi, con trai tôi có cuộc sống riêng của nó. Nó đã kết hôn và tự có gia đình nhỏ của riêng mình. Tôi chắc chắn không thể làm “người thứ ba” xen vào cuộc sống của chúng.
 
Mẹ chồng châu Á : 
- Những điều bà nói nghe có vẻ tốt! Nhưng bà nuôi nấng nó lên thành người. Nó kết hôn rồi, chúng cũng nên có hành động nào đó để báo đáp công sinh thành?
 
Mẹ chồng châu Âu : 
- Báo đáp? Báo đáp như thế nào?
 
Mẹ chồng châu Á : 
- Tất nhiên là đón chúng ta về sống cùng với chúng, khiến chúng ta có thể yên tâm an hưởng những năm cuối đời. Nhưng dù sao, bà cũng dọn vào nhà dưỡng lão sống rồi, nên bà không nhận được phúc phận này. Thế con dâu bà có đưa tiền cho bà không?
 
Mẹ chồng châu Âu : 
- Cho tôi tiền? Tại sao?
 
Mẹ chồng châu Á : 
- Đó là biểu hiện của tấm lòng hiếu thảo !
 
Mẹ chồng châu Âu : 
- Không, không, không! Tôi không cần con dâu cung cấp tiền cho tôi. Tiền của chúng nên để dành để nuôi dưỡng các cháu. Số tiền đó có thể giúp con trai cùng trả các khoản tiền vay. Nếu có nhiều tiền hơn thì để chúng cùng đi du lịch nghỉ dưỡng, chúng có thể tự lo cho mình là tôi rất hạnh phúc rồi. Tôi không cần chúng phải phụng dưỡng tiền cho tôi.
 
Mẹ chồng châu Á : 
- Tôi nhận thấy con dâu bà thật thoải mái và dễ chịu, không cần phải chịu bất cứ trách nhiệm nào.
 
Mẹ chồng châu Âu : 
- Trách nhiệm? Con dâu không cần phải có bất kỳ trách nhiệm nào với tôi.
 
Mẹ chồng châu Á : 
- Không có trách nhiệm? Nếu bà không có tiền, bà sẽ không cần con dâu lo cho bà?
 
Mẹ chồng châu Âu :
- Tôi có tiền lương hưu, hơn nữa các khoản nợ tôi đã sớm trả xong. Tôi có đủ tiền để dưỡng già.
 
Mẹ chồng châu Á :
- Nếu bà mắc bệnh, lẽ nào không cần con dâu giúp đỡ ?
 
Mẹ chồng châu Âu
- Nếu tôi bị bệnh, viện dưỡng lão sẽ tự khắc đưa tôi đến bệnh viện.
 
Mẹ chồng châu Á : 
- Nếu bà phải nhập viện, nếu cần người trông nom, lẽ nào không cần con dâu bà?
 
Mẹ chồng châu Âu : 
- Người phương tây chúng tôi không có văn hoá con dâu phải trông nom mẹ chồng. Con dâu vốn đã có công việc của riêng mình, lại còn thêm rất nhiều công việc nhà, chỉ cần con dâu đến thăm tôi, thế là tôi đã thấy vui rồi. Tôi sinh con trai, là bởi vì tôi yêu nó, tôi chưa bao giờ hy vọng rằng con trai sẽ lấy một người mà người đó sẽ phải chăm lo cho tôi trong những năm cuối đời. Chúng đang ở giai đoạn phải dốc sức làm việc vất vả nhất trong cuộc đời, có quá nhiều việc để làm như: phải nỗ lực làm việc chăm chỉ, cần phải “chăm sóc” cho gia đình nhỏ hạnh phúc của mình, cần phải tận hưởng cuộc sống.
 
Mẹ chồng châu Á
- Tôi cũng yêu con trai tôi, và tôi cũng biết rằng nó đang phải ở giai đoạn khó khăn làm việc chăm chỉ. Vì vậy, tôi mới muốn sống với chúng, để giúp chúng nuôi dạy con cái nên người.
 
Mẹ chồng châu Âu :
- Bà còn chăm cháu! Thật không thể tin nổi !
 
Mẹ chồng châu Á :
- Tại sao?
 
Mẹ chồng châu Âu : 
- Chăm sóc con cái là trách nhiệm của cha mẹ, điều đó có liên quan gì tới bà? Con dâu bà mới là mẹ chúng, con trai và con dâu bà mới có quyền quyết định mọi việc hay tương lai cho cháu.
 
Mẹ chồng châu Á : 
- Con dâu làm sao có thể hiểu được nuôi dạy con cái như thế nào! Con trai tôi đều do tôi nuôi lớn, do đó việc chăm sóc các cháu tôi chắc chắn phải biết rõ hơn chúng chứ.
 
Mẹ chồng châu Âu : 
- Bà nói vậy không đúng rồi, hồi xưa khi bà nuôi dưỡng con trai, nếu mẹ chồng của bà xuất hiện và yêu cầu bà phải thế này phải thế kia thì bà có thoải mái không? Cháu là do chúng sinh ra, nên tôn trọng và không nên can thiệp vào cách nuôi dạy của chúng.
 
Mẹ chồng châu Á : 
- Tôi hiểu rồi – Bà sớm đã đuổi chúng ra khỏi nhà, đến cháu bà cũng không muốn chăm sóc. Bà không có tình người, bà quá ích kỷ, thảo nào bà chỉ có thể sống ở viện dưỡng lão.
 
Mẹ chồng châu Âu : -
Tôi chắc là bị bà làm cho hồ đồ rồi. Bà nói bà yêu con trai mình nhưng lại làm phiền cuộc sống của chúng ở khắp mọi nơi. Bà nói rằng bà muốn giúp chúng giảm bớt những áp lực của cuộc sống, nhưng lại muốn chúng phải phụng dưỡng bà. Tất cả điều này có phải chỉ vì chống lại tuổi già ?


Bà mẹ châu Âu thở dài, nhìn người mẹ châu Á đang làm mình thành lú lẫn và tiếp tục nói :

1. Con trai chúng ta chỉ là một người đàn ông bình thường, không phải như bà nghĩ rằng nó tuyệt vời nhất. Nó lấy vợ không phải là cô gái đó muốn “trèo” vào gia đình bà, do đó chúng ta cần quý trọng con dâu.

2. Con trai chúng ta lười biếng như thế nào, người làm mẹ như chúng ta lẽ nào không biết? Do vậy đừng lấy lý do con trai của chúng ta bận rộn mà cần con dâu phải làm hết việc nhà. Nó không phải đang bận trò chuyện trên facebook thì là chơi trò điện tử. Chắc hẳn trong tâm bà đều rõ.
3. Đừng để con dâu phải giống như bà, chăm sóc con trai mình. Cậu ấy là con trai bà, là chồng của con dâu bà. Con dâu chỉ có thể coi con trai bà là chồng chứ không thể coi chồng là con để chăm sóc được.

4. Đừng nên nói điều không tốt về con dâu trước mặt con trai bà, nếu bà làm vậy chỉ khiến chúng không thể ngừng các cuộc tranh cãi dường như vô tận. Khi chúng không thể chịu đựng được nữa, vậy kết cục của những cuộc cãi vã này là gì? Chính là ly hôn, nếu như đó là vì bà mà chúng ly hôn, vậy thì chẳng phải lỗi của những bậc làm cha làm mẹ như chúng ta rất lớn ư?

5. Những ngày tháng con dâu sinh và chăm sóc đứa bé, bà có thể không giúp đỡ, cũng có thể nói bà không có nghĩa vụ phải làm vậy. Nhưng hãy nhớ, khi bà cần sự chăm sóc, xin bà cũng đừng nhớ tới con dâu, bởi vì con dâu bà cũng không có nghĩa vụ phải như vậy.

6. Bà cũng đừng nghĩ rằng khi con dâu bà bắt con trai bà phải làm một chút việc nhà, thì là làm tội cậu ấy. Gia đình vốn gồm có 2 thành viên, và cậu ấy có nghĩa vụ phải chia sẻ, gánh vác cùng vợ.

7. Đừng bao giờ kể rằng nhà ai đó có con dâu tốt thế nào, có tốt đến mấy cũng là nhà người ta. Bà cũng không nghĩ, nếu bà muốn có một người con dâu tốt thì trước tiên cần phải làm một người mẹ chồng tốt?

8. Đừng nghĩ rằng bà đối xử tốt với con trai bà, thì con dâu sẽ phải nợ bà. Nếu bà muốn thu hồi nợ, thì cũng phải tìm đúng chủ nợ. Nếu bà hy vọng con dâu nên hiếu thuận với bà, quan tâm đến bà, thì cũng mong bà đối xử tốt với con dâu, dùng tâm đổi tâm. Chứ không phải là mình có nhu cầu, thì đòi hỏi người khác phải thoả mãn yêu cầu của mình.

9. Cũng đừng suốt ngày nghĩ tới nhà bố mẹ đẻ của con dâu có bao nhiêu tiền, có bao nhiêu nhà đất, có nhiều đến đâu cũng không có liên quan gì tới mình, có quay vòng đến đâu cũng không đến lượt mình.

10. Khi con dâu về nhà mẹ đẻ, mua đồ cho bố mẹ mình, thì bà hãy nhớ đừng nên ghen tị. Bởi vì họ đã phải chi trả rất nhiều cho con dâu bà.


Người phụ nữ khi đã lập gia đình, họ sẽ trở thành khách đối với gia đình mình và thành người ngoài đối với gia đình chồng. Cô ấy sẽ mất đi tất cả, vậy rốt cuộc điều cô ấy nhận được là một người cấp phép cho mình?  
Nếu như bà cũng không yêu con dâu, thương nó, bảo vệ nó, vậy thì có phải nó sẽ trở thành một đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa?
Hơn nữa nếu người chồng thường xuyên nói với vợ mình rằng: hãy đối xử với mẹ anh thật tốt, mẹ đã nuôi anh khôn lớn không dễ dàng chút nào. Nhưng lại không hề có một người chồng nào nói: mẹ ơi, mẹ đối xử với vợ con tốt một chút, vợ con đã phải rời xa bố mẹ cô ấy để đến sống ở nhà chúng ta, đó không phải là một điều dễ dàng chút nào. Do đó chúng ta phải đối xử tốt với cô ấy  ???
 
Đến đây thì bà mẹ châu Á không trả lời mà chỉ trầm ngâm suy nghĩ. Nếu là bạn, bạn sẽ có cách nghĩ như thế nào?
 
Chắc hẳn câu truyện trên đã giải khai rất nhiều khúc mắc trong quan hệ giữa mẹ chồng và nàng dâu hiện nay. Hy vọng rằng sau khi đọc được những thông điệp này, sẽ càng có nhiều những gia đình vốn có quan hệ mẹ chồng – nàng dâu phức tạp trở nên đầm ấm và hạnh phúc hơn nữa.
 

 
 
15. Rượu và Em

Em hỏi thật anh giữa em và rượu?
Thì anh ơi, anh sẽ chọn bên nào? 

Câu hỏi buồn nghe đơn giản làm sao!
Trong một phút anh đi vào bối rối.
Nếu chọn em nghĩa là anh nói dối!
Còn rượu ư? …Anh thấy thật sai lời.
Rượu và em là nắng rớt mưa rơi.
Mà mưa nắng suốt đời luôn tiếp nối,
Rượu trong chiều còn em thì trong tối
Rượu và em là gạch nối của đời anh
Nếu bây giờ em lại hỏi anh!!
Thì anh bảo em đừng cho anh ngốc nghếch
Nếu vì men, lắm cuộc đời chấm hết!??
Thì trong yêu, thiên hạ chết cũng nhiều
Rượu và em là hai nỗi nhớ đáng yêu!
Nếu được chết:
Anh sẽ chết một chiều bên em và có rượu.

(Khuyết danh)
 
Hieu Phung's photo.
 
 
 
    14.     Thời kỳ........ đồ " Đểu "
       Hắn đem gia đình sang du lịch Paris. Khi hắn vừa tốt nghiệp Cử Nhân Văn Khoa thì miền Nam thay đổi chế độ, và mọi người trở thành thất nghiệp. Hắn may mắn thừa hưởng một miếng đất rất rộng ở ngay ngoại ô Saigon, hắn canh tác miếng đất đó, trồng rau quả, nuôi gà vịt, mở một quán cà phê nhỏ để sống qua ngày. Thì giờ rảnh rỗi hắn nghiên cứu về một môn học mà hắn gọi là môn "ngôn sử".
     Hắn nói ngôn sử tiếng Pháp là philologie, tôi chẳng hiểu gì cả. Hắn giải thích đó là môn học nghiên cứu lịch sử, cấu trúc và cách tạo thành của ngôn ngữ. Tôi vẫn mù tịt.
    Năm 1985, hắn nhờ tôi tìm mối bán nhà và đất lấy mười lượng vàng vượt biên. Tôi tìm không ra, và hắn ở lại. Không ngờ như thế mà lại may. Gần đây nhà đất vùn vụt lên giá, hắn bán một phần khu đất và trở thành triệu phú đô la. Hắn bảo tôi :
    - Bôn ba không qua thời vận. Mày xông xáo như thế mà cuối cùng lại chẳng ra gì so với tao. Cái nhà mày hơi bị nhỏ đấy. Tao là một sản phẩm của tệ đoan xã hội. Chúng nó ăn hối lộ và buôn lậu, nhiều tiền bẩn quá phải mua nhà đất để tẩy, nhờ thế mà tao giàu sụ. Tao bán hơn năm ngàn mét đất được vài ngàn cây, sau khi "lịch sự" mất vài trăm cây.
Lịch sự ?
      - À, đó là một tiếng mới - hắn cười to. Bây giờ người ta không nói là đút lót hay đưa hối lộ nữa, xưa rồi ! Bây giờ người ta nói là "lịch sự". Lịch sự trở thành một động từ. Làm cái gì cũng phải lịch sự mới xong; không biết lịch sự thì không sống được. Tao nhờ một thằng bạn lanh lẹ lịch sự giùm mới bán được miếng đất đấy. Thằng bạn nhờ đó được một trăm cây tiền lùi.
Tiền lùi ?
     - Đó cũng là một từ; mới nữa. "Lùi" có nghĩa là tiền mà kẻ được lịch sự bớt cho, còn gọi là tiền lại quả, cũng một tiếng thời thượng mới. Nó đi năm trăm cây nhưng lùi cho một trăm cây.
       Hắn tặng vợ tôi một cái túi xách tay Louis Vuiton và nói đó là là một túi mố. Hắn giải thích "mố" cũng là tiếng mới xuất hiện, dùng thay cho "thời trang", hay "mốt" trước đây. Hắn cho tôi một sơ-mi lụa và nói đó là lụa thực chứ không phải lụa "đểu".
Tôi hỏi lụa đểu là gì thì hắn phá lên cười :
- Mày lỗi thời quá rồi.. Bây giờ trong nước người ta không nói là "giả" nữa mà nói là "đểu". Hàng đểu, bằng đểu, rượu đểu, thuốc đểu.
Tôi, sực nhớ ra hắn là một nhà ngôn sử, bèn hỏi hắn:
- Thế mày nghĩ gì về những từ mới này ?
Hắn bỗng trở thành nghiêm trang, trầm mặc một lúc rồi nói :
- Ngôn ngữ của dân tộc nào cũng gắn liền với lịch sử. Cái gì thường trực và lâu dài cũng trở thành ám ảnh rồi đi vào ngôn ngữ. Mày thử xem, ngôn ngữ của nước nào cũng xoay quanh hai từ "có" và "là", être et avoir, to be and to have.
      Người Việt thì không có gì cả mà cũng chẳng là gì cả, chỉ có cái thân phận nô lệ, bị bóc lột và đói triền miên, vì thế mà động từ căn bản của tiếng Việt là "ăn". 
     Thắng bại thì gọi là ăn thua, thằng nào thắng thì có ăn, thằng nào thua thì đói;
     Sinh hoạt nghề nghiệp thì gọi là làm ăn,
     Vợ chồng ăn ở, ăn nằm với nhau,
     Nói chuyện là ăn nói, rồi ăn ý, ăn ảnh, ăn khớp... Ngay cả lúc chửi nhau cũng cho ăn cái này cái kia, rủa nhau là đồ ăn mày, ăn nhặt, ăn cắp, ăn giật.
     Cái gì cũng ăn cả vì đói quanh năm, lúc nào cũng bị miếng ăn ám ảnh. Bây giờ cũng thế, cái gì cũng đểu cáng cả. Chính quyền đểu, Nhà Nước đểu, nhà trường đểu... Cái gì cũng đểu cả nên đểu hiện diện một cách trấn áp qua ngôn ngữ.
      Hắn dừng lại một lúc rồi nói tiếp :
Nhân loại tiến triển qua các thời kỳ đồ đá, đồ đồng, đồ sắt. Chúng ta còn có thời kỳ đồ đểu. Nước mình đang ở thời kỳ đồ đểu !
kha ....kha
NGG
 
 
Lượm trên Net

 

 

13. Chuyến bay VN Airlines SàiGòn-Hà Nội ngày giáp Tết

http://s20.postimg.org/5waiihnzh/Van_Hoa.jpg

Chuyến bay VN Airlines SàiGòn-Hà Nội ngày giáp Tết, là một kinh nghiệm của người Việt Nam hỗn loạn, nó như một cái chợ, đám con nít thoải mái gào thét, nhảy nhót như đang trong công viên. Bố Mẹ chúng thì nói chuyện như hét vào mặt nhau, thanh niên cười hô hố, có bà thì thỉnh thoảng lại hét lên như mụ điên, rồi thi nhau đứng lên lấy hành lý cứ như ăn cướp tới nơi, bấm nút gọi tiếp viên, đập khay thức ăn bất chấp sự kêu gọi của tiếp viên hàng không .

Ôi đất nước tôi, thon thả giọt đàn bầu, nghe dịu nỗi đau của Mẹ Âu Cơ. Hỡi Mẹ Âu Cơ, hồi xưa Mẹ đẻ 100 trứng, sao Mẹ không đi soi coi trứng nào ngon hẳng ấp, còn lại trứng dở Mẹ đem luộc ăn cho bổ, chớ Mẹ ấp hết chi cho nó nở từa lưa hột é vầy nè, Mẹ ôi !!! 
 
 
Hình chụp và "tả cảnh" do một Việt kiều Úc gửi 
 
Tui nhìn bức ảnh thật kỹ xem có dấu hiệu gì của một chuyến bay toàn người VN không, nhưng hình hơi mờ nên khó nhận diện chính xác. Vậy có chắc gì đây là một chuyến bay của người VN không? Rủi đây là chuyến bay của người Tàu thì sao? Tui không tin là người VN, dù là  cư dân ở miền Bắc, lại có hành động quấy phá như đám con nít mất dạy. Nếu nói đó là người Tàu thì hợp lý hơn.
 
BCT
 

Hởi ôi! Con Rồng cháu Tiên, 4,000 năm Văn Hiến, con cháu của Đỉnh Cao Trí Tuệ của loài người,...... 

Nhớ đừng cho Tây xem, nó cười.......... khi dể

 

12. CHIẾC BÓNG ĐÊM TRỪ TỊCH 

 

 
Dạo:
    Cuối đường chiếc bóng bơ vơ,
Biết còn chi nữa mà chờ với mong.
 
 
  Chiếc Bóng Đêm Trừ Tịch
 
               Con phố muộn, khách bộ hành đã ngót,
              Ánh điện đường vàng vọt bám sương bay.
             Người ngồi chờ xe đón, dạ quắt quay,
            Trên đất lạnh, chiếc bóng gầy cô quạnh.
 
Con chim nhỏ từ chân trời trốn lạnh,
Đáp cạnh người, xếp cánh tạm dừng chân.
Đèn khuya soi, hai bóng đổ thật gần,
Chim lặng lẽ, người âm thầm trăn trở.
                       x
                 x          x
                Đã hơn bốn mươi năm qua từ thuở
               Phải đau lòng lìa xứ sở ra đi.
              Tử biệt tiếp sinh ly,
              Lối vượt thoát xanh rì bao nấm mộ.
 
                           Biển xanh cuồng nộ,
                                   Khốn khổ sao rơi.
                     Oán khí ngập trời,
                            Xương phơi khắp chốn.
 
Đất tạm trú, buồn vui lẫn lộn,
        Chút an bình lẩn trốn nơi đâu.
      Kỷ niệm về rúc rỉa suốt canh thâu,
  Đêm thanh vắng, tiếng nhạc sầu rên siết.
 
               Đường thiên lý một mình đi mải miết,
                           Chuyện ngày sau ai biết sẽ ra sao.
                    Nỗi oán hờn trong giấc ngủ xôn xao,
               Mộng ước vỡ thì thào bên tóc rối.
 
   Non nước lạ, thân miệt mài sớm tối,
       Trời mênh mông, chân lạc lối bơ vơ.
           Con tim đau chưa vợi hết mong chờ,
    Thấm thoắt đã đến bên bờ thiên cổ.
 
                Bất hạnh vẫn rình mò trên đất khổ,
                  Người dân lành không một chỗ dung thân.
                     Bao năm dài canh cánh đợi mùa xuân,
                Mà xuân vẫn chưa một lần trở lại.
 
                     Nghe tiếng sóng giữa đêm dài trống trải,
         Khẽ rùng mình, sợ hãi chuyện tương lai.
            Lời thề nguyền theo tuế nguyệt tàn phai,
      Gươm định mệnh có chừa ai cuối nẻo.
 
                  Cành hoa buổi chia tay dù khô héo,
                     Từng cánh còn lẽo đẽo chẳng chịu rơi.
            Người có hay hoa vẫn nhớ thương người,
                 Nên nấn ná giữa chợ đời giông gió.
 
                              Hồn xanh xao bỏ ngỏ,
                                     Chờ chuông mõ xứ xa.
                  Quá khứ thoáng nhìn qua,
                                 Trang sử cũ xót xa từng nét chữ.
 
                Nhọc nhằn đời lữ thứ,
              Hiện tại buồn đầy ứ có nào hay.
             Bạn bè xưa đang rơi rụng liền tay,
            Đứa còn lại đếm từng ngày từng tháng.
 
                          Bình minh chưa tỏ rạng,
                            Tìm bóng dáng xuân đâu.
                  Mai kia khi quê hương hết cơ cầu,
                        Ai sống sót để cùng nhau đón Tết.
 
               Tuổi trời cho sắp hết,
           Bước lưu vong mỏi mệt trăm phần.
                  Cõi gian trần dần vắng bớt người thân,
         Lửa hy vọng cũng lần hồi tắt ngấm.
 
             Dòng máu loãng chẳng còn mang hơi ấm,
                   Người cam lòng chịu số phận đành hanh.
         Từng đêm dài nhớ tiếng trống cầm canh,
                  Miệng lẩm bẩm hoài câu kinh cứu khổ.
                                               x
                                         x          x
        Xe đưa đón đã thập thò cuối phố,
   Trong sân chùa, tiếng pháo nổ rền vang.
       Thêm một năm mới nữa lạnh lùng sang,
 Hai chiếc bóng cùng bàng hoàng tỉnh giấc.
 
                      Con chim nhỏ vừa hết cơn gà gật,
               Vụt quăng mình biến mất giữa màn đêm.
                Người khách già chầm chậm gượng đứng lên,
          Buồn bã ngắm bóng mình trên đất lạnh.
                       
                                            Trần Văn Lương
                                                    Cali, 1/2016
 

 

11. CHUẨN BỊ .... CHẾT

 

 https://www.facebook.com/tintucvtv24/videos/472534036267723/

******************************************

 

 https://www.youtube.com/watch?v=b5RILuF6WEk

 

10. "Để Hiểu Đàn Bà"

Inline image 2

 

The book "Understanding Women" has arrived in bookstores!
 
***
 
    Mới đây, tổ chức đàn ông thế giới đã xuất bản một cuốn sách dày ba mươi tập, nhằm giúp cho các nhà nghiên cứu hiểu rõ hơn về phụ nữ, một phạm trù phức tạp nhất của hành tinh. 
    Chúng tôi xin lần lượt trích đăng một số chương trong đó, để các quý vị đàn ông có một số kiến thức cần thiết để sống sót.
chương I: 
 Sự khác nhau giữa phụ nữ và nai. 
 1. Nai ngơ ngác suốt đời. Phụ nữ chỉ ngơ ngác khi cần ngơ ngác .
 2. Nai không bao giờ giả nai. Còn phụ nữ thường làm thế.
 3. Nai có sừng toàn đầu. Phụ nữ có sừng trong ánh mắt.
 4. Nai ăn cỏ. Còn phụ nữ thỉnh thoảng ăn nai . 
 5. Gặp tai nạn, nai biến thành khô nai Còn gặp tai nạn, phụ nữ biến thành … mít ướt .
 6. Nai chạy theo đàn. Phụ nữ cũng chạy theo đàn, nhưng không phải đàn nai. 
 7. Nai nhảy tung tăng. Phụ nữ đi tung tăng.
 Chương II:
 Sự giống nhau của phụ nữ và cọp. 
 1. Cọp gầm.. Phụ nữ cũng gầm.
 2. Cọp uyển chuyển. Phụ nữ mềm mại .
 3. Trẻ con đứa nào cũng sợ cọp và đứa nào cũng sợ mẹ mìn, mặc dù cả đời có khi không nhìn thấy .
 4. Cọp được gọi là ông ba mươi, Phụ nữ được gọi là sư tử. 
 5. Cọp nổi tiếng về sự oai vệ . Phụ nữ nổi tiếng về sự quý phái. 
 6. Cọp vẫn quan tâm tới móng. Phụ nữ cũng vậy .
 7. Cọp nổi tiếng về da. Phụ nữ nổi tiếng về áo quần.
 8. Cọp đôi lúc chỉ vồ chứ không ăn. Phụ nữ đôi khi chỉ yêu mà không lấy . 
Chương III:
 Sự khác nhau giữa phụ nữ và khẩu súng . 
 1. Súng chỉ nổ khi có người bóp cò. Phụ nữ có thể tự khai hỏa .
 2. Súng có thể bắn từng viên. Phụ nữ có thể trở thành súng máy, bắn hàng loạt .  
 3. Khi nguy hiểm người ta mang súng bên mình. Khi hạnh phúc người ta cần phụ nữ bên mình.
 4. Súng có thể cướp cò. Phụ nữ có thể nói mà không báo trước 
 5. Đầu súng có lưỡi lê. Đầu phụ nữ có cái kim kẹp tóc. 
 6. Đàn ông có thể ra đi với một khẩu súng, và cũng có thể ra đi với một cô gái.
 7. Số đàn ông bị thương vì súng luôn ít hơn số đàn ông bị thương vì phụ nữ 
 8. Súng có thể hết đạn. Phụ nữ chả bao giờ .
 9. Ta xách súng. Còn phụ nữ xách ta. 
Chương IV:
 Sự giống nhau và khác nhau của phụ nữ và một con sông .
 1. Sông đôi khi không biết đâu là bờ. Phụ nữ cũng thế .
 2. Biết bơi đôi lúc cũng chết. Hiểu phụ nữ đôi lúc còn chết nhanh hơn.
 3. Sông êm đềm. Phụ nữ phẳng lặng. 
 4. Sông cuốn trôi mọi thứ khi ta xuống nước. Phụ nữ cuốn trôi mọi thứ khi ta vẫn ngồi trong nhà.
 5. Sông có thác. Phụ nữ có cơn.
 

   

 

 

 

 
Trương Duy Nhất

14 Tháng 12 lúc 0:20 · 

 

9. TOP TEN PHÁT NGÔN ẤN TƯỢNG 2015

Thật khó để chỉ chọn ra 10 trong hàng núi những phát ngôn ấn tượng 2015. Dường như mỗi năm, cái kho tàng mồm miệng ấy càng chất đầy và... phong phú hơn lên. Dù sao, vẫn cố gắng để chọn ra 10 phát ngôn thật sự ấn tượng của năm 2015, ấn tượng nhất theo cách của Một Góc Nhìn Khác.

1 - “Thời đại Hồ Chí Minh là một thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam”- Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng (nguồn: VOV).

 

2 - “Việt Nam là mô hình kỳ lạ nhất thế giới, là nước không chịu phát triển!”- Chuyên gia kinh tế cao cấp Phạm Chi Lan (nguồn: Infonet). 

 

3 - “Tư tưởng kinh tế của Bác Hồ là tư tưởng hàng đầu của nền kinh tế thị trường hiện đại, không hề thua kém kinh tế thị trường của Harvard hay các trường đại học nào khác!” - Chủ tịch Phòng thương mại- công nghiệp Việt Nam Vũ Tiến Lộc (nguồn: Infonet).

4 - “Không lẽ bây giờ bà con bảo là đánh nhau? Trung Quốc bây giờ họ củng cố gần như là bất khả xâm phạm rồi. Ta như thế này thì có ăn thua với họ được không? Ai tài giỏi thì thử chỉ huy ra đó coi có thắng không, đánh được rồi nhưng có giữ được không?”- Thượng tướng, Phó chủ tịch quốc hội Huỳnh Ngọc Sơn (nguồn: Pháp luật TP HCM và Boxitvn).

 

5 - “Không giáo dục cho con cháu biết rưng rưng khi hát quốc ca thì đất nước không thể giàu mạnh được”- Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam (nguồn: VTC).

 

6 - “Tù nhân Việt Nam còn sướng hơn sinh viên thời xưa“ - Đại biểu quốc hội Đỗ Văn Đương (nguồn: Pháp luật VN).

 

7 - “Việc từ chức ở ta khó hơn các nước phát triển. Chính quyền nhiều khi còn được coi là nhiệm vụ chính trị được đảng giao. Từ chức nghĩa là từ chối nhiệm vụ được giao”- Phó chủ nhiệm văn phòng quốc hội Nguyễn Sĩ Dũng (nguồn: Kim Dung/Kỳ Duyên).

 

8 - “Với tội phạm tham nhũng, không cần bắn, chỉ cần nhốt trong lồng đẹp để ở nhà cho vợ nuôi cho đủ xấu hổ”- Đại biểu quốc hội Lê Nam (nguồn: Dân trí).

 

9 - “Giáo dục Việt Nam quá thối nát rồi!”- Vũ Thạch Tường Minh (nguồn: Youtube).

 

10 - "Trẻ con ăn không đủ no, áo không đủ ấm, sinh hoạt như lũ thú hoang mà bỏ ra 1.400 tỷ để xây tượng đài thì hoặc là khốn nạn, hoặc là thần kinh"- Giáo sư Ngô Bảo Châu (nguồn: BBC).

 

 

                                         8. SỐNG KHÔNG MUỐN, MUỐN CHẾT HẢ ? 


Trong một tiệm ăn, khách kêu café, nhà hàng mang tới một ly café trong đó có một con ruồi lớn đang vùng vẫy. Phản ứng của nguòi khách ?

Người Nhật :
Lễ độ trả tiền, không đụng tới ly café, kín đáo ra khỏi tiệm.

Nguòi Anh :
Lạnh lùng chỉ cho chủ tiệm con ruồi trong ly;

Người Pháp :
Phàn nàn, cau có vì ly café làm mất vui, phí một ngày trong 3 tháng nghỉ hè thường niên.

Người Mỹ :
Gọi điện thoại cho luật sư riêng, ra lệnh làm thủ tục kiện tụng, đòi 2 triệu dollars bồi thường thiệt hại tinh thần.

Nguời Đức :
Ðề nghị chủ tiệm thi hành kỷ luật với nhân viên có lỗi.

Nguòi Ý :
Mọi chuyện sẽ ổn thoả, nếu tiệm không tính tiền café và tiền bữa ăn.

Người Ả Rập Dầu lửa :
Rút ngân phiếu, mua tiệm ăn, đóng cửa, sa thải tất cả nhân viên.

Người Thụy Điển :
Cảnh cáo chủ tiệm không tôn trọng sinh mạng và hạnh phúc của sinh vật.

Người Mễ :
Gạt con ruồi, uống ly café.

Người Tầu :
Uống ly café ừng ực rồi nhậu con ruồi ngon lành, hỏi chủ tiệm cách dụ ruồi vào nhà bếp

Người Do Thái :
Dụ bán con ruồi cho nguòi Tầu, bán ly café cho người Mễ, kiện chủ tiệm và nghiệp đoàn tiệm ăn về tội kỳ thị Do thái.

 

Câu chuyện không đề cập đến nguòi Việt nam, có lẽ vì thiên hạ nghĩ người Việt cũng là nguời thuộc tỉnh Âu Lạc của Tầu. Nhưng theo bạn, phản ứng của ông khách An Nam sẽ như thế nào ?.


Theo thiển ý, ông ta sẽ la lối, hạch sách om xòm nếu chủ tiệm là nguời đồng huơng, sẽ nín khe nếu chủ tiệm là nguời Mỹ hay người Pháp.

Nếu chuyện xẩy ra ỏ Hà Nộì, thủ đô văn hóa VN, ông khách sẽ phát biểu ý kiến một cách tế nhị :
" ĐM "… làm ăn như vậy mà không sợ mất khách hả ? ".
Và ông chủ, hay bà chủ, sẽ lịch sự trả lời :
" ĐM"… Không uống thì trả tiền rồi cút đi cho khuất mắt. Có biết tiệm này của ai không? Ông mà ới một tiếng là đi tù rục xương. Sống không muốn, muốn chết hả ?

 

 

 
 

 

 

7. HEAVEN

 

Bill Gates: "So, how's heaven, Steve?"
Steve Jobs: "Great ! It just doesn't have any wall or fence."
Bill Gates: "So...?"
Steve Jobs: "So, we don't need any Windows and Gates. I'm sorry, Bill, I didn't mean to offend you."
Bill Gates: "It's ok Steve, but I heard a rumor."
Steve Jobs: "Oh, what rumor?"
Bill Gates: "That nobody is allowed to touch Apple there, and there are no Jobs in heaven."
Steve Jobs : "Oh no, definitely there are, but only no-pay  Jobs. Therefore definitely no Bill in heaven as everything will be provided free...."

 

 

 THIÊN ĐƯỜNG

                    Bill Gates : " Thế nào  Steve . Bạn thấy Thiên Đường thế nào ?"

                    Steve Jobs : " Tuyệt vời ! Nó chẳng có tường rào gì sất ! "

                    Bill Gates : " Vậy thì sao nào...?"

                   Steve Jobs : " Vậy là chúng ta chẳng cần cửa sổ hay cổng vào  (Gates) gì                    

                  hết. Xin lỗi nhé Bill. Tôi không có ý xúc phạm bạn đâu đấy."

                   Bill Gates : " Được thôi Steve. Nhưng tôi cũng có nghe đồn .."

                   Steve Jobs : " Vậy à, đồn thế nào ?"

                 Bill Gates : " Ở trên Thiên Đàng không ai được đụng đến trái  táo (Apple)                       và cũng chẳng có  công việc (Jobs) gi cho ai làm cả "

                  Steve Jobs : " Chắc chắn là có đấy, nhưng chỉ là những công việc không                       lương thôi . Vậy nên chắc chắn là không có hóa đơn ( Bill) nào cả, khi mà                     ở trên thiên đàng mọi thứ đều được phục vụ miễn phí  "

 

6. VUI CÙNG VỢ !

 
Đọc bài thơ của tác giả cũng một thời "Hổ Nhớ Rừng" như Thế Lữ, tôi không khỏi xúc động cảm thương; nhưng nghĩ lại tâm trạng của tác giả cũng là của chính tôi, nên một chút gì đó ngậm ngùi thân phận chiến sĩ thua trận nên cũng hết thời.
Văng vẳng tiếng gọi the thé từ trong bếp: nhà không quét, không hút bụi, chén không rữa, suốt ngày ôm điện thoại rù rì với mấy thằng cha YAMAHA hoặc ôm ti vi xem mấy chục thằng giành nhau một trái banh.(!) hay gõ phím cái computer chát chít với các lão hoang đồng. 
 
Dù cọp già bảy bó gập, nhưng chưa bị lột da, bẻ móng, hay gom xương làm cao hổ cốt, thì ta vẫn hy vọng một ngày về, "chưa biết ai thắng ai"?
 
 
 
 
Ôi ! Thời oanh liệt nay còn đâu !!!
 
Ngậm một khối u hoài bên cạnh vợ ,
Ta lờ khờ và lớ ngớ ngu ngơ
Giận vợ già quá ngạo mạn khó ưa .
Giương mắt ....lão nhìn ta như con trẻ

Nay già rồi chịu gông cùm lép vế
Để mụ già nổi hứng mụ hành chơi !
Chịu ngang bầy cùng lũ chó dở hơi ,
Thường đẩy xe sau mỗi lần đi chợ 

Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ ,
Thưở tung hoành hống hách những ngày xưa .
Đất Saigon nhớ biết mấy cho vừa ,
Phố xá rộn ràng gái trai dìu dặt .

Ngoài chiến trận ta vẫy vùng ngang dọc ,
Thật kiêu hùng quyết bảo vệ quê hương .
Có toàn dân và em gái hậu phương ,
Nàng ngưỡng mộ tôn ta làm thần tượng

Đi bên ta nàng nhẹ như cánh phượng ,
Nép vào ta nhờ che chở chở che
Ta hiên ngang dìu em dưới hàng me
Hoặc trốn nắng vào ci nê hú hí

Chiều công viên cùng nàng mừng cho có !
Hoặc đêm về ngồi ngắm ánh trăng trong .
Nàng hiền khô yếu đuối gọn trong lòng .
Để từ đó yêu nàng vô bờ bến ...

Đâu những yêu kiều dịu dàng thương mến
Tiếng thu ca ru giấc ngủ êm đềm ,
Đâu những chiều có chỗ đứng bên thềm .
Ta chết cứng trong tóc mềm môi ướt .

Để ta chiếm lấy phần riêng bí mật .
Than ôi ! Thời oanh liệt nay còn đâu !!
Để giờ đây ta ngậm một mối sầu ,
Ghét thế sự con người nhiều thay đổi .

Những cảnh đời nhiều tầm thường giả dối .
Bao bon chen bao gian dối lọc lừa .
Nàng của ta cũng thay đổi bao mùa ,
Hay đanh đá hay chanh chua quát tháo !

Mắt nai tơ giờ trợn trừng thao láo !
Đôi môi mềm cong cớn hết tươi cười ,
Mỗi cuối tuần lãnh check bảo "Đưa tôi"
Ta ngửa mặt "Thế thời thời phải thế" !!!!!

Nơi xứ Mỹ thôi ta đành lép vế
Đành ngu ngơ đành nhẫn nhục chờ thời ,
Nhưng càng lâu ta càng thấy ..hết thời ,
Cho đến lúc tự nhiên đâm ra nhát

Để giờ đây những đêm trường ngao ngán
Ta lâu ngày... phở tái vẫn thèm ăn,
Vẫn đợi chờ gió đến để ..bẻ măng ,
Nằm phục kích ..chờ nai vàng nộp mạng ????

Ta nhớ lại những ngày xưa ngang dọc
Mà giờ đây ôm hận suốt đêm thâu
Hãy vùng lên có chỗ đứng ngẩng đầu
Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt.

Hãy vươn lên khi chỉ còn chút sức,
Hãy la to cho chằng lửa giật mình
..........................................................
Nói cho đã rồi sao lại nín thinh
Vì vợ mới kêu ta ....đi rửa chén
Thì rửa thôi !!!

Tác gỉa:  Không không Biết
 
Vui cùng vợ
 
Vợ bảo tôi đi mua cái chiếu trúc. Tôi vào siêu thị, nhặt một cái đóng hộp vuông vức rồi ra tính tiền. Về nhà mở ra, có vài mẩu trúc bị gãy. Vợ làu bàu:
- Chán anh thật đấy, đi mua hàng chẳng chọn kỹ gì cả. Lần trước mua cái ấm siêu tốc, dùng một tháng cũng hỏng.
- Ừ, anh thừa nhận mình chọn gì cũng đại khái. Đến chọn vợ cũng đại khái nữa mà.
Tôi gật đầu lia lịa biết lỗi, thế mà vợ vẫn giận.
 
Bóng đèn trong phòng ngủ không sáng. Tôi loay hoay tháo bóng ở phòng khách, lắp thử vào xem hỏng do bóng hay do đường dây điện. Cuối cùng, tôi vẫn phải đi mua thêm một bóng đèn nữa và sửa điện ở cả phòng ngủ lẫn phòng khách.
Vợ bị sai giữ cầu thang cho tôi sửa điện nên tỏ ra bực bội:
- Sao anh còn tháo bóng ở phòng khách làm gì? Hóa ra anh ngốc thật.
- Thế giờ em mới biết là anh ngốc à? Anh biết mình ngốc từ cái hôm lồng tay vào nhẫn cưới ấy.
Tôi đã cười rất tươi, thế mà vợ vẫn giận.
 
Vợ đọc một bài báo nói về ảnh hưởng của bố mẹ tới con cái, tóm tắt lại cho tôi:
- Khoa học chứng minh con thừa hưởng trí thông minh của mẹ và nét đẹp của bố…
- Thảo nào thằng Bo nhà mình đi học toàn bị cô chê dốt.
Tôi đã đồng tình với vợ, thế mà vợ lại giận.
 
Cuối tuần, vợ chồng tôi trốn con đi ăn chân gà nướng. Vợ gặm mãi cái chân gà không xong, e thẹn bảo:
- Con gà này già quá, em ăn không nổi.
- Còn anh thì gà già cũng không vấn đề gì. Cả đời anh đã quen ăn thịt già rồi.
Tôi buột miệng nói, không hề có ý ám chỉ vợ lớn tuổi hơn mình, thế mà vợ vẫn giận
.
Vợ hỏi:
- Đố anh biết, đàn ông hay phụ nữ, ai thông minh hơn?
- Chắc là phụ nữ thông minh hơn.
Vợ có vẻ hài lòng. Tôi được đà nói tiếp:
- Phụ nữ thông minh nên em mới lấy được người như anh, còn đàn ông ngốc nghếch nên…
Tôi chưa kịp nói hết câu thì vợ đã hầm hầm đứng dậy và bỏ đi.

Vợ là gì ?
 
Vợ là người chẳng họ hàng
Thế mà giờ đẹp lại sang nhà mình
Ngày đầu trông thật là xinh
Môi tươi, mắt thắm đến đình cũng xiêu
Vợ là đáng nể , đáng yêu
“Kính Vợ đắc thọ” là điều nhắc nhau
Nhớ vòng chung kết toàn cầu
Nhì trời, nhất Vợ đứng đầu bảng A
Vợ là mẹ các con ta
Thường kêu “Bà xã”, hiệu là “Phu nhân”
Vợ là tổng hợp : Bạn thân,
Thủ trưởng, bảo mẫu, tình nhân, mẹ hiền.
Vợ là ngân khố, kho tiền
Gửi vào nhanh, gọn- rất phiền rút ra
Vợ là Vua các loài hoa
Toả hương thơm ngát, đậm đà, ngất ngây
Vợ là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ nhưng cay trong lòng
Vợ là một đoá hoa hồng
Vợ là Sư tử Hà Đông trong nhà
Khi vui nàng đẹp như hoa
Đến khi tức giận cả nhà thất kinh
Khi chiến tranh, lúc hoà bình
Vợ là thám tử luôn rình rập ta
Vợ là một vị quan toà
Thăng đường xử án toàn là án treo
Vợ là rượu ngọt tình yêu
Không uống thì khát, uống nhiều thì say
Vợ là thùng thuốc súng đầy
Cơn ghen ập đến nổ bay trần nhà
Vợ là nắng gắt, mưa sa
Vợ là giông tố, phong ba, bão bùng
Nhiều người nhờ Vợ lên ông
Nhiều anh vì Vợ mất không cơ đồ
Vợ là cả những vần thơ
Vợ như là những giấc mơ vơi đầy
Vợ là một chất men say
Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng
Vợ là một áng mây hồng
Vợ là hoa hậu để chồng mê say
Vợ là khối óc, bàn tay
Vợ là bác sỹ tháng ngày chăm ta
Vợ là nụ, Vợ là hoa
Vợ là chồi biếc, Vợ là mùa xuân
Vợ là tín dụng nhân dân
Vợ là kế toán giải ngân trong nhà
Vợ là âm nhạc, thi ca
Vợ là cô giáo, Vợ là luật sư
Cả gan đấu khẩu Vợ ư ?
Cá không ăn muối coi như đời mờ
Vợ là điểm hẹn, bến chờ
Không Vợ đố biết cậy nhờ tay ai
Vợ là phúc, thọ, lộc, tài
Chồng ngoan chăm chỉ nộp bài Vợ khen
Vợ là tổng quản, Thanh Thiên
Vợ là khoá sắt, xích xiềng cột chân
Vợ là dòng suối mùa xuân
Ngọt ngào, xanh mát, trong ngần, yêu thương
Vợ là két sắt, tủ tường
Muốn mở phải nhả lời thương ngọc ngà
Vợ là một đôi thùng loa
Mỗi khi chập mạch cả nhà nổi giông
Âm thanh tựa sư tử gầm
Cha, con lấm lét mà không dám cười
Vợ còn xếp trước cả Trời
Vợ là duyên, nợ cả đời của ta
Vợ là biển rộng bao la
Vợ là hương lúa đậm đà tình quê
Vợ là gió mát trưa hè
Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông
Vợ là chỗ dựa của Chồng
Nhiều anh dám bảo “Vợ không là gì !”
Khoan khoan hãy tỉnh rượu đi
Vợ quan trọng lắm chẳng gì sánh đâu
Việc nhà Vợ có công đầu
Nấu cơm, đi chợ, nhặt rau, pha trà
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là cassette, Vợ là ti vi
Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về quanh ta
Vợ là làn điệu dân ca
Vợ là bà chủ, Vợ là Ô-sin
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là nội lực làm nên cơ đồ
Vợ là thủ quĩ, thủ kho
Vợ là hạnh phúc, ấm no trong nhà
Vợ là vũ trụ bao la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường
Khi nào giận, lúc nào thương
Sớm mưa, chiều nắng chẳng lường được đâu
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô Tấm thảo hiền
Vợ là cô Cám hám tiền, ham chơi
Vợ là con Vẹt lắm lời
Thích đem so sánh Chồng người, Chồng ta
Vợ là bến đỗ, sân ga
Vợ là tổ ấm cho ta đi về
Vợ là “Khúc hát sông quê”
Nốt thương, nốt nhớ tràn về đầy, vơi
Vợ là đồ cổ lâu đời
Ai mua chẳng bán tứ thời nâng niu
Vợ là cảnh sát hạng siêu
Răn đe, truy sát sớm, chiều, nơi nơi
Vợ là con Phật, cháu Trời
Rẽ mây giáng xuống làm người trần gian.
 
GỪNG CÀNG GIÀ CÀNG CAY
 
Ông già ở San Jose gọi điện cho con trai ở New York:
- Con trai à ba đây. Ba muốn báo cho con một tin không vui là ba và mẹ con sẽ ly dị.
- Trời! Sao như vậy được. Ba Me đã già rồi mà còn ly dị. Không được đâu.
- Sống chung với bả 50 chục năm trời tao chịu hết nổi rồi. Tao quá chán rồi không muốn nói tới chuyện này nữa, mày phone cho em gái mày nói cho nó biết đi nhé.
  Cậu con trai gọi cho em gái ở Boston:
- Em à ba mẹ sắp ly dị rồi.
- Trời! Sao lại có chuyện này được. Thôi được để em lo vụ này.
Cô gái gọi cho ông già.
- Ba à, chừng này tuổi rồi mà còn đòi ly dị. Ba mẹ hãy chờ con và anh con về rồi tính. Đừng làm gì hết đó nhe. Chờ tụi con về rồi tính. Ngày mai anh em con sẽ bay về ngay.
Ông già cúp phone xong quay bà già.
- Vậy là năm nay tụi nó chịu về rồi. Tới Noel mình sẽ chơi chiêu gì hả bà? 

 

5. BẠN CÓ RƠI NƯỚC MẮT ?

 

 https://www.youtube.com/watch?v=u4_1NWeP0-g

 

4. KHÔNG NÓI DỐI

 

Một vị luật sư có một vợ và 12 đứa con phải dọn nhà đi nơi khác vì khế ước mướn căn nhà gia đình ông đang ở gần hết hạn; nhưng ông ta lại không thể tìm ra được một căn nhà khác để mướn chỉ vì khi ông nói ông có 12 đứa con thì không ai chịu cho mướn nhà nữa, lý do là vì chú nhà sợ những đứa con ông sẽ phá nhà của họ.

 
Ông luật sư không thể nói ông không có con, ông không thể nói dối, nói cho cùng ra, luật sư làm sao nói dối được? Cuối cùng ông nẩy ra một sáng kiến: Ông bảo vợ và 11 đứa con của ông ra nghĩa địa mà đi dạo chơi. Ông và đứa bé còn lại cùng đi coi nhà với nhân viên địa ốc.
 
Ông tìm được một căn nhà vừa ý và nhân viên địa ốc hỏi ông, “Ông có bao nhiêu đứa con?” Ông bèn trả lời, “12 đứa.” Nhân viên địa ốc lại hỏi, “Thế những đứa kia đâu?” Với ánh mắt buồn buồn, ông trả lời, “chúng đang ở trong nghĩa địa cùng với mẹ chúng.”
 
Đó là cách để ông mướn được căn nhà mà không phải nói dối.

 

 

    3. CÒN NHIỀU NGƯỜI TỐT LẮM

Đi mua bao thuốc lá giá 20 000 đồng, anh Ba đưa cho chủ quán tờ giấy 50 000 đồng.  Được thối lại 40 000 đồng, anh Ba đút túi thật nhanh và bước đi. Anh chủ quán chạy theo kêu:
- Chú em, chú em để quên không lấy bao thuốc lá nè !
… Anh Ba nghĩ:Trên thế gian vẫn còn nhiều người tốt, mình thật tồi tệ! Xúc động rút tờ 10 000 đồng ra, anh Ba đưa lại cho anh chủ quán và nói:
- Lúc nãy anh trả dư cho em 10 000 này!
Chủ quán cũng cảm động quá, nói:
- Thôi chú đưa bao thuốc lá kia cho anh.  Anh đổi cho gói thuốc thật.
... Sao lại có người thật thà cũng như mình! Lại xúc động, anh Ba nói:
- Anh đưa tờ 50 000 kia đây, em đổi cho tờ tiền thật.
... Anh chủ quán kia mặt như mếu:
- Thôi chú đưa tờ 10 000 lúc nãy, anh đổi cho tờ khác !
... Híc ! Người ta tốt thế mà mình thật tồi tệ!!!  Ngại quá, anh Ba móc cái điện thoại trong túi ra:
- Cái này của anh, lúc nãy em lỡ tay cầm nhầm... Em xin trả lại anh !!! 
 

2. QUÁ HAY !

 

 

1. GIA ĐÌNH VĂN HÓA

 

 

Trong buổi nói chuyện thân mật về văn hóa, các sinh viên hỏi chuyện một Giáo Sư

-    Thưa thầy, theo thầy thế nào là gia đình văn hóa ?

-    À, theo tôi, tiêu chuẩn để người ta phát cho mình tờ giấy chứng nhận “Gia Đình Văn Hóa” là sinh hoạt của gia đình mình không vi phạm những điều làm ảnh hưởng đến sự bình yên của những người chung quanh…

-    Cụ thể là sao ạ ?

-    Ví dụ như bạn không được mở radio, tv hoặc hát karaoke với âm thanh quá lớn để tra tấn lỗ tai thiên hạ, bạn có thể nuôi chó nhưng không được để chó chậy rông,phóng uế bừa bãi trước cửa hàng xóm, hoặc quăng rác vào sân thiên hạ để làm khổ lỗ mũi người ta, không được phơi quần lớn áo nhỏ ngoài mặt tiền làm nhức mắt người nhìn, không cãi nhau to tiếng, đánh nhau ầm ĩ làm mất an ninh trật tự khu phố. v.v…

-   Liệu chúng ta có nên hãnh diện về vụ việc này không ?

-   Ồ, sao không ! Đây là nét đặc thù của văn hóa xứ ta, không nơi nào trên thế giới người dân được ban tặng danh hiệu “Gia Đình Văn Hóa” “Khu Phố Văn Hóa” cả.

-   Vì sao ?

-  Vì nếu treo những tấm bảng ấy, nơi nào không treo , có nghĩa nơi đó không có văn hóa. Vả lại các xứ khác dân tình không ai chịu tự nhận là họ có văn hóa cả, nên ...

-  Thưa, nhưng chắc hẳn gia đình thầy phải nhận được giấy công nhận “Gia Đình Văn Hóa” chứ ạ .

-   Đúng vậy - Giáo sư cười nhếch mép – hàng năm người ta vẫn vất vào nhà tôi một tờ giấy như thế … nhưng mang tên chủ nhà cũ, mười năm về trước !

     

 
 
HOTLINE  
 
0985.865.772
 
BÀI MỚI  
 
» THÔNG TIN BÀI CẬP NHẬT
 
THỐNG KÊ TRUY CẬP  
 
  Đang online : 66
  Lượt truy cập : 1679944
 
 
 

 
 
 

 

Bản quyền thuộc về Bác Sĩ Đỗ Ngọc Thanh - ĐTDĐ: 0985.865.772
 

 

 

Website:      http://www.ge-tvl.com
  
Email :   getvl49@yahoo.com.vn

   
Ghi rõ nguồn "Dr Dongocthanh's website" Khi phát hành
 
lại các thông tin từ website này. Các trang liên kết sẽ được
 
hiện rõ ở của sổ mới của ge-tvl.com.
 
     BS ĐỖ NGỌC THANH không chịu trách nhiệm về
 
những liên kết ngoài đối với trang mạng ge-tvl.com
 

Design by pmvietnam