Ngày: 15 - 12 - 2017  TRANG CHỦ       GE       CHẤT LƯỢNG CUỘC SỐNG      CÂU LẠC BỘ      BẠN ĐỌC VIẾT     PHIẾM ĐÀM     GÓC NHÌN     THƯ NGỎ     ĐIỂM BÁO   LIÊN HỆ
DANH MỤC
ỨNG DỤNG GE
GE
GIAO LƯU BẠN ĐỌC
LẮNG NGHE
THỜI GIAN
TÔN GIÁO
TRIẾT HỌC
TÂM LÝ
Y HỌC
TÌNH YÊU
KỸ NĂNG SỐNG
GIÁO DỤC
GIỚI THIỆU SÁCH
MỸ THUẬT, NGHỆ THUẬT
THƠ
TRUYỆN NGẮN
DẠY ANH VĂN
CÁC LỚP HƯỚNG DẪN ĐÀO TẠO
HỘI HỌA
 
 
GIỚI THIỆU  
 

 

                             

                                        

                                                                              

                                                          Trang mạng ge-tvl.com viết đầy đủ là 

                                                 GREAT EVOLUTION FOR TRUE VALUE OF LIFE

                               (Tiến hóa vượt trội vì cuộc sống đích thực )

   GE giúp cho sự tồn tại và phát triển của con người bền vững, cơ bản dựa trên những quy luật tự nhiên, khách quan, trong vũ trụ ( Existence and Stable Progress basing on Natural Rules).

  
                                                                     


           Trong cuộc sống bề bộn những vấn đề liên quan đến sự sinh tồn của chúng ta. Mâu thuẫn luôn xẩy ra bên trong mỗi con người, giữa người này và người khác, giữa con người với thiên nhiên, con người và xã hội. Mâu thuẫn là bản chất của sự sống. Chính nó là động lực tiến hoá của chúng ta, nhưng chính nó cũng là nỗi đau khổ khôn nguôi của loài người, khi cứ phải đối mặt với những mâu thuẫn mà mình không muốn gặp.          

    Cuộc sống luôn luôn đòi hỏi chúng ta phải lựa chọn thái độ ứng xử đối với tất cả mọi người, mọi vật, mọi sự việc mà ta tiếp xúc hằng ngày. Mỗi người, tuỳ theo trình độ nhận thức, trình độ giáo dục,  tính khí, phong cách… mà xử lý tình huống khác nhau. Những xung đột được giải quyết không phải bao giờ cũng làm hài lòng hai đối thủ; vì, giống như di chuyển trên đường, kẻ ngược người xuôi, nhưng ai cũng thấy mình đi đúng luật.

       
Khái quát lên bình diện vĩ mô; mỗi quốc gia, dân tộc có cách tư duy, nhận thức, xử thế khác nhau trong các mối quan hệ và giải quyết mâu thuẫn; vì vậy, họ thường không nhất quán. Các cuộc chiến tranh nóng lạnh, tiềm ẩn hay bộc phát xảy ra ở nhiều mức độ khác nhau là điều không tránh khỏi và không bao giờ chấm dứt vì chúng ta đã không có biện pháp giải quyết tận căn để vấn đề.

        GE
là trang mạng mang nội dung trình bày các khám phá về QUY LUẬT SỐNG tự nhiên trong vũ trụ, làm nền tảng cơ bản và là tiêu chuẩn cho sự ứng dụng vào việc xử trí trong mọi lãnh vực cuộc sống. Đây sẽ là việc xử trí tốt đẹp nhất vì nó mô phỏng cách xử trí của vũ trụ, hành xử như cách hành xử của Quy Luật Sống.  

        GE hướng đến giá trị thực tiễn của các lý thuyết nhằm đem đến lợi ích thực tế, niềm vui, sức khoẻ và sự bình an  cho con người.

  

 

 

HÃY LAO ĐỘNG TRÍ ÓC MỖI NGÀY ĐỂ BỒI DƯỠNG NĂNG LỰC, THĂNG TIẾN

TÂM LINH 

 

HÃY LAO ĐỘNG TAY CHÂN MỖI NGÀY ĐỂ THỂ XÁC KHOẺ MẠNH, VÌ THỂ XÁC

LÀ NƠI TRÚ NGỤ CỦA TÂM LINH

GE : Con đường sống và phát triển hoàn hảo


GE:  Quyển sách của Sống và Chết

GE : Khởi đầu cho kỷ nguyên mới : Kỷ Nguyên Sống theo

Quy Luật Tự Nhiên. 

 

 MỜI CÁC BẠN VÀO TRANG  MỤC

THÔNG TIN BÀI CẬP NHẬT ĐỂ XEM CÁC BÀI MỚI NHẤT

 

KÍNH BÁO : TRANG CHỦ BẬN VIỆC TỪ

 

NGÀY 23.11.2015

 

XIN CÁM ƠN SỰ THEO DÕI CỦA QUÝ

 

ĐỘC GIẢ

                                            ge-tvl.com

 

 

 

 

 

 

      

 

 

                          

 

GIÓ CƯỜI  
 
 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
GIÓ CƯỜI
 
 
 

 

Gió ở trên cao, gió phiêu du qua khắp núi đồi sông suối, gió mơ màng trên những đỉnh núi cao, gió bềnh bồng trên đại dương bát ngát, gió mang hơi thở của đất trời, gió gieo sự sống vào cuộc đời nhân thế. Gió chẳng quan tâm chuyện thị phi hay dở cuộc đời, gió không cần biết chuyện thế nhân khóc cười mưa nắng….  
 
Tôi mỗi lần dạo chơi với gió, trên những cánh đồng hoang tĩnh mịch chiều tà, trên những đỉnh núi cao ngút ngàn mây phủ, hay những thung lũng đầy hoa rực rỡ dưới nắng vàng. Tôi một mình với gió, thong dong tâm sự cùng nhau. Tôi kể chuyện rất nhiều và gió luôn đồng cảm với những lời gửi gió. Tôi thuật lại bạn nghe những câu chuyện của tôi làm gió cười nghiêng ngửa, cười đến mức gió quên rằng tôi sắp bị thổi bay…

 

 

 
 
 
                                                             GIÓ CƯỜI CHE MIỆNG
 
 
Những câu chuyện dưới đây, có một số do tôi sáng tác, một số là ý tưởng của người khác, và một số là do tôi biên tập lại của những câu chuyện được biên tập từ những biên tập xa xưa.
Đối với những câu chuyện biên tập,có lẽ cũng được sao chép nhiều lần, cuối cùng không biết tác giả là ai và mặt mũi ban đầu của câu chuyện thế nào. Dẫu sao trong lần biên tập thứ “n” này, tôi cũng cám ơn tất cả các tác giả của những lần biên tập trước và cám ơn tất cả bạn đọc những câu chuyện này.
Tất cả chúng ta là những bàn tay vỗ vào nhau để cùng cám ơn tiếng cười của gió.
 
 

 

100.   HIỆU QUẢ hay HẬU QUẢ ? 

Giám Đốc một công ty nọ vẫn tự cho mình là người huấn luyện dậy dỗ nhân viên hiệu quả. Trước mặt ông, mọi người luôn cẩn trọng nếu không muốn mất việc. Trưởng phòng nhân sự hỏi thăm :

-  Sếp làm thế nào mà cái thằng tà lọt đểnh đoảng của sếp lúc này nó mau mắn thế ?

-  Có gì đâu, chuyện nhỏ - ông cười đắc ý – tôi bảo nó “ Có một tách cà phê mà mày bưng cho tao không đàng goàng được, tao cho mày ra đường đi bụi đời luôn nghe con”.

Một hôm trưởng phòng ngồi “tám” với vài nhân viên tâm phúc, nói hành nói tỏi Giám Đốc đủ kiểu. Tiện thể anh ta hỏi tà lọt :

-   Nghe nói ổng đe dọa chú mày dữ lắm phải không ?

-   Ối nhằm nhò gì đâu anh ơi. Tui “chơi” lại ổng dữ dằn hơn mà ổng đâu có làm gì được . Lần nào bưng cà phê cho ổng, tui cũng “nêm” một chút yêu thương vô ly của ổng mà !

-   Chú mày “nêm” cái gì vô trỏng ?

-   Nước miếng …của tui 

 

 

99.  IM LẶNG…SẤM SÉT 

Một ông chồng nổi tiếng khó tính, khó chịu và …khó ưa, thường tự hào với bạn bè về người vợ hiền thục, chiều chuộng và nhường nhịn của mình. Bạn của ông thường lấy vợ ông làm gương mẫu mỗi khi nói chuyện với vợ họ về vai trò người phụ nữ trong gia đình.

Bỗng một hôm, ông đột ngột lăn đùng ra chết. Bác sĩ kết luận là trái tim yếu ớt của ông không chịu nổi một cú sốc nào đó vô cùng to lớn. Đối với mọi người, đấy là một nguyên nhân vô cùng bí mật. Một bạn thân tò mò muốn biết, vợ ông  tâm sự :

“Hôm ấy anh ta đi về, vẫn càu nhàu những chuyện vớ vẩn như mọi khi, nhưng có chút hơi men, nên nói năng to tiếng bừa bãi hơn. Mãi không thấy mình trả lời, được thể anh ta quăng ngay cái đồng hồ để bàn vào mặt mình  gặng hỏi : “ Mấy chục năm nay, sao mỗi lần tui nói bà làm thinh hoài không lên tiếng ? Mỗi lần tui nói bà bỏ vô toilet cọ cầu tiêu hoài là sao ? Nói cho tui nghe đi, nói cho rõ mới được à ngheng”.

Mình điên tiết, trợn mắt lên nhìn anh ta : “ Này, muốn biết hả. Tôi cũng không dấu diếm gì ông đâu nhá. Mỗi lần ông nhăn nhó hoạnh họe điều này chuyện khác, tôi vào chà bồn cầu cho thư giãn, bởi vì tôi chà nó bằng cái bàn chải đánh răng của ông !”   


                                                Ngày 11.12.2013
 
98. ĐI CHỖ KHÁC CHƠI
 
Người dân tộc thiểu số có nhiều chuyện hay hay, vui lạ thường kể cho du khách làm vui mỗi khi giao lưu thân mật. Một trong những câu chuyện ấy ấn tượng đến nỗi mãi sau này tôi cũng  không quên được dù không cố nhớ.

Chuyện kể : “ Một nhà truyền giáo nói rằng ông thường được Thượng Đế (Chúa Trời) viếng thăm và mách bảo cho ông biết ý muốn của Người. Vì thế lời ông nói là ý Chúa. Tín đồ tin lắm.

Ngày nọ, một nhà thôi miên nổi tiếng lang thang du ngoạn qua vùng. Nghe danh nhà truyền giáo, ông ghé thăm. Tiện thể, ông tò mò tìm hiểu thêm sự thật. Trong một buổi chuyện trò thân mật, ông bất ngờ đưa nhà truyền giáo vào giấc ngủ thôi miên .

Khách : Xin Ngài cho biết Thượng Đế thường gặp Ngài ở đâu, vào lúc nào ?

Chủ : Con có thôi hỏi những câu ngớ ngẩn ấy đi không. Ta cần gặp ai nữa chứ. Ý ta không sáng suốt như ý Trời sao ?

Khách : Nhưng con thấy một người đang đứng ở ngoài cửa kia. Ông ấy bảo Ông ấy là Thượng Đế. Ông ấy nhất định đòi vào gặp Ngài để hỏi vì sao Ngài cứ nhân danh Ông ấy để nói những điều ông ấy không muốn !

Chủ (mơ hồ trong giấc ngủ thôi miên) : Con ra đuổi ông ấy đi đi, không cần ông ấy đâu. Đây là chỗ của ta, không có chỗ cho ông ấy đâu !

 

97. CÁI RẮM
 
Tương truyền Tô Đông Pha là bạn thân của Thiền sư Phật Ấn. Họ Tô thường khoe với bạn là “Tám Gió” (Phải- trái, Được-mất, Vinh-nhục, Bại-thành)  không lay động nổi ông. Một hôm, Phật Ấn cố ý ghé thăm lúc Tô Đông Pha đi vắng. Trong lúc ngồi chờ ở thư phòng, tiện tay ông lấy bút phê ngay vào bài thơ mới làm của họ Tô mấy câu : “Thơ của Tô Đông Pha ngửi không bằng cái rắm của ta”.

Lúc Tô học sĩ trở về, đọc lời phê của bạn bèn đùng đùng nổi giận : Ông vốn là thi sĩ nổi tiếng đương thời, ngay cả nhà vua còn phải nể vài phần, chưa có ai dám xấc láo với ông đến thế.

 Sáng sớm hôm sau ông đã sang sông, có mặt ở Thiền viện của ông bạn già để hỏi cho ra lẽ. Vừa gặp mặt, Phật Ấn đã cười to :

-         Ai như Ông bạn vàng Tô Đông Pha thì phải ! Ôi một người mà tám gió không lay chuyển được, thế mà chỉ có một cái rắm của ta cũng bắn ông từ bên này  sông sang bên kia sông sao ?

Tô Đông Pha ngẩn người, tái mặt : Ông vừa kịp hiểu ra.

 

 
 
                                                                   Ngày 18.11.2913
 
 
                                        Chùm bài của HUY THÁI
 
               Lưỡi không xương
 
Một gia đình nọ có 2 vợ chồng sống rất hoà thuận với nhau. Mỗi lần người vợ hỏi chồng về chuyện bồ bịch.
Anh chồng chỉ cười và nói: 
- Ôi, vợ yêu là nhân sâm quý giá, còn bồ chỉ như mớ rau ngoài chợ mà thôi!
Người vợ nghe thấy vậy, lấy làm vui lắm. Nhưng rồi một hôm cô ta phát hiện ra chồng mình đã có bồ.
Một lần bắt quả tang họ ở một quán nọ, cô ta khóc lóc nói với anh chồng: 
- Thế mà anh nói em như nhân sâm quý giá, còn bồ chỉ như là mớ rau. 
Anh chồng mặt tỉnh bơ, thản nhiên đáp: 
- Đúng rồi còn gì, nhân sâm thì chỉ khi nào ốm người ta mới uống, còn rau thì ngày nào chả phải ăn.
                                     ***** 
Cô gái kia ưng 1 ông già ế vợ.  Lấy nhau được 7 năm thì cụ già mất. 
Vài hôm sau cô được mời đến tòa án để lo việc thừa kế di sản. 
Chờ hơn 1 tiếng đồng hồ mới được vào. 
Nhân viên tòa ôn tồn an ủi:       
- Xin lỗi cô, chờ lâu lắm rồi hả? 
- Vâng, tôi đã chờ đến 7 năm rồi ạ ! 
*****
Ngày đầu tiên hò hẹn, chàng tặng cho nàng quyển sách.
Nàng:  - Wow, lần đầu tiên trong đời em được tặng sách.
Chàng nghe quá thương tâm, ôn tồn hỏi:       
- Thế mấy người yêu cũ của em chưa bao giờ tặng em gì sao?
- Có chư' anh, họ toàn là tặng hột xoàn với xe hơi không hà.
 
                                   ****
 Trước khi đi ngủ, bà cụ dặn chồng: 
- Ông nhớ xem chừng cửa nẻo, kẻo trộm nó vào thì khổ đấy.
- Bà khéo lo! Ngay cả tôi còn không biết chổ bà cất tiền, huống chi người dưng.  
                          ****
Nhân viên kế hoạch hóa gia đình hỏi một người mẹ đang bồng một cháu bé trên tay: 
- Bà bảo chồng bà đã chết 6 năm rồi, sao lại có cháu bé này?
- Ổng chết, nhưng tôi chưa chết... 
                                      *****
Một ông 45 tuổi tâm sự với bạn:      
- Mình định lấy vợ, nhưng cô ấy còn chưa học xong trung học. 
Không biết mọi người có nói gì về mình không?     
- Có lẽ về cậu thì không. Nhưng họ sẽ nói về cô ấy là: " 
chắc bị lừa..." 
     
                                              ****
Hai bà hàng xóm  nói chuyện với nhau:   
- Suốt 10 năm kể từ ngày cưới, tôi và chồng tôi chỉ ra ngoài cùng nhau có mỗi một lần...  
- Chắc là đi nhà hát hả?     
- Không, khi nhà chúng tôi bị cháy... 

                             ****
Một gã độc thân nói với bạn:     
- Ðàn bà ấy à, còn tệ hơn bọn cướp. 
- Sao cậu nghĩ thế?     
- Thì như cậu biết đấy, bọn cướp khi bắt được mình, chúng chỉ đòi cái bóp hoặc mạng sống còn đàn bà thì đòi cả hai !

                                       ****
Hai anh bạn tri kỷ tâm sự với nhau: 
-Tí à, cậu thích mục nào trong ti vi nhất? 
-Mục bóng đá?     
-Cậu bắt đầu mê bóng đá từ bao giờ thế?

Mê cái con ma gì, tại tới mục đó thì vợ tớ mới chịu tắt đèn đi ngủ.

                                                 ****
Một tên trộm đang móc túi một người đàn ông thì bị ông ta bắt quả tang:      
- Anh thật không may, anh đã chậm hơn vợ tôi một bước.
 

                          **** 

Hai anh hàng xóm tâm sự:

- Vợ của tớ làm trong đoàn xiếc, bà ấy mới học mà đã biết phun được lửa,  tài thiệt.   

- Vậy mà hay ho gì, vợ tớ có học hành gì đâu mà đã hét ra lửa, mửa ra khói từ lâu rồi!

****
Hai vợ chồng đang ngắm nghía cái TV đắt tiền mới mua:
- Em nói đấy nhé, nếu mai này mình mà li dị cái TV này là của em . 
Rồi nhìn dáo dát quanh nhà, tiếp:    
- Cái đàn piano cũng của em, cái bộ sofa này của em đem từ nhà mẹ, cái ….     
- Thế có cái gì của anh không ? 
- Đồ trên lầu của anh. 
Nửa đêm nghe tiếng sột soạt dưới nhà, vợ khều chồng:
-Anh à!, em nghĩ có trộm vào nhà, anh xuống dưới xem
-Xuống làm gì, dưới đó có gì là của anh đâu!
  
                                                                          **** 

Xếp thông báo với nữ nhân viên:      
- Cô bị thôi việc vì "sự ghen tuông dử dội " ….       
-Thưa xếp, em chưa có chồng, và cũng đâu có ghen với ai ?      
- Cô không ghen, nhưng bà xã tôi ghen! 
****

- Anh, em gởi lại anh chiếc nhẩn.  Em không lấy anh nửa, em đã yêu một người khác.   
- Nó là ai?     
- Anh biết để làm gì?   
- Để bán lại chiếc nhẩn này cho đúng giá.   
                                                                                ****
- Mấy bà hàng xóm thật độc mồm, anh đã nói rõ với họ là em hát chỉ để giết thời gian mà họ hổng tin, họ lại đi nói linh tinh ....  - Họ nói gì thế ?  

- Họ bảo hát hò như em là giết nhiều thứ chứ đâu phải chỉ giết thời gian !     

                       ****
Kiến trúc sư hỏi chủ nhà:   
- Ông định xây căn nhà theo kiểu nào?   
- Tôi muốn nó phải đủ rộng để vợ tôi sau khi lau dọn không còn sức lê la hàng xóm, nhưng lại đủ chật để mẹ cô ấy không có ý định ở chung! 

*****   

Một anh chàng được mời tiệc nhưng đến muộn. Vừa bước vào, tất cả khách khứa đều đồng thanh hô :
- Đến muộn, phạt, phạt !!! Anh ta chưa kịp ăn uống gì, bị phạt cốc 1, rồi cốc 2, rồi 3 .... Trên đường về nhà, anh ta bị cảnh sát chận lại vì  phạm luật đi đường.      
Cảnh sát nói: " Anh bị phạt "     
Anh thở dài não nề: 
- Thôi cũng được, rót đi!  
                                        ****
Một bà nhà giàu than thở với người hàng xóm:
- Nhiều của cũng khổ quá bà ạ ! Lúc nào cũng sợ trộm cướp, đêm ngủ cũng không được yên giấc...
- Ồ, nếu nhiều của mà khổ như vậy thì bà chia bớt cho tôi một ít để cho bớt khổ đi.     
- Tôi đã khổ quen rồi , đâu dám làm khổ lây sang bà !
 
 
                          ****
Sắp đến ngày thi đấu, vận động viên cử tạ chăm chú tập luyện, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn. 
Bà hàng xóm trầm trồ với vợ anh ta:       
- Chị thiệt có phước, có người chồng rắn chắc khỏe mạnh thế kia!    
- Phước cái con ma gì , bực mình muốn chết thì có..   Ban ngày tập cho cố mạng, ban đêm ngủ như chết !!!  
    
                                                       Bài của HUU THO NGUYEN
 
 
         SỜ CHIM, SỜ BƯỚM 
 
Tình trạng nhầm lẫn giữa chữ X và chữ S quá phổ biến. Ngay cả trong sách, báo, công văn, giấy tờ… đến các biển báo công cộng thỉnh thoảng vẫn có sự nhầm lẫn tệ hại này.
VD: Đúng ra là “THÔ SƠ” thì biển báo này lại viết là “THÔ  XƠ”
 
Bộ GDĐT đã phải yêu cầu giáo viên giảng giải, phân biệt thật kỹ S và X cho các em nhỏ ngay khi mới bước vào trường. Để dễ phân biệt, giáo viên gọi Ssờ nặng” vì phát âm nặng hơn, Xsờ nhẹ” vì phát âm nhẹ hơn. Các em vẫn thấy khó phân biệt giữa S và X.
 
Từ hình dáng của 2 chữ cái, giáo viên sáng kiến vẽ thêm vào chữ S để thành hình 1 con chim và S được gọi là sờ chim”, cũng có nghĩa là “sờ nặng” . Còn chữ X, giáo viên vẽ thêm cánh trông giống con bướm và X được gọi là sờ bướm , cũng có nghĩa là “sờ nhẹ”. 

Từ đó giáo viên bắt đầu áp dụng để các em dễ nhớ và dễ phân biệt:

  
GV hỏi : - Sờ chim là sờ gì ?
 
Các em: - Sờ chim là sờ nặng ạ !
 
GV hỏi : - Sờ bướm là sờ gì ?
 
Các em: - Sờ bướm là sờ nhẹ ạ ! 
 
GV lại viết chữ S và chữ X to lên bảng và khoanh tròn chữ X. Lúc này chữ X nằm bên trong vòng tròn còn chữ S nằm ngoài vòng tròn. 
 
GV hỏi : - Sờ trong là sờ gì ?
 
Các em: - Sờ trong  là sờ bướm  ạ !
 
GV hỏi : - Sờ ngoài  là sờ gì ?
Các em: - Sờ ngoài  là sờ chim  ạ !
 
Áp dụng vào các câu, từ cụ thể 
 
- GV hỏi : - Sung sướng là sờ gì ?
 
Các em: - Sung sướng là sờ chim ạ !
 
- GV hỏi : - Xấu Xa là sờ gì ?
 
Các em: - Xấu Xa là sờ bướm ạ !
 
- GV hỏi : - Sản Xuất là sờ gì ?
 
Các em: - Sản Xuất là sờ cả chim, sờ cả bướm ạ !
 
Theo cách đó, tự các em phân biệt S và X trong mọi câu-từ khác như :
 
 
-  Sẵn sàng là sờ chim
 
  -  Xa xỉ  là sờ bướm
 
  -  Xuyên Suốt  là sờ cả bướm , sờ cả chim 
 
  -  Sâu Sắc  là sờ chim
 
  -  Xinh xắn là sờ bướm
 
  -  Xuất Sắc là sờ cả bướm , sờ cả chim 
 
  -  Sáng Suốt là sờ chim
 
  -  Xao Xuyến là sờ bướm
-  Xài Sang  là sờ cả bướm , sờ cả chim 
 
  -  Lịch Sự (*) là sờ chim
  - etc
 
 
Cứ thế các em phân biệt rất rõ S và X.
 Tuy nhiên 1 em lại hỏi: “ Thưa thầy, bố em thường gọi thủ trưởng là Sếp còn mẹ em thì gọi là Xếp. Vậy thủ trưởng là Sờ gì ạ ?
 
Thầy (suy nghĩ 1 lúc) trả lời:  Đã là thủ trưởng rồi thì Sờ gì mà chẳng được ! Chính vì thế mà ai cũng muốn lên làm lãnh đạo đấy các em ạ !  

 

                   96. KHÔNG AI THẮNG 

Trong trại lính tù, chỉ huy phe thắng trận đang kê súng vào đầu đại tá chỉ huy phe tù binh bại trận.

-         Đại Tá, không được cãi lệnh tôi, nghe chưa. Tôi có thể bắn ông bất cứ lúc nào, ông hiểu không. Ở đây, tôi là người chỉ huy. Ông thua rồi, nhớ lấy điều này đại tá.

-         Cám ơn đã nhắc nhở tôi điều đó, nhưng lính của tôi đã lẻn đi phá hủy kho vũ khí của ông vài phút trước. Hãy chờ xem.

Ngay lúc ấy kho đạn phát nổ ầm ĩ, lửa cháy sáng một góc trời. Chỉ huy phe thắng điên cuồng :

-         Không ! không ai thắng cả, cả ông và tôi. Cả hai chúng ta đều thua, nhưng ông phải trả giá cho hành động của mình.

Nhiều phát đạn vang lên, đại tá  nằm ngã sóng xoài trên mặt đất…

                 

                 95. CHẾT BAO NHIÊU ?

 

Trận chiến xảy ra ác liệt tại vùng biên giới.  Sở chỉ huy bị mất liên lạc với chiến trường. Đang lo lắng bỗng điện thoại reo . Sĩ quan chỉ huy vội vã nhắc ngay điện thoại :

- A Lô – đầu dây bên kia giọng hổn hển – Báo cáo tình hình chiến sự, ta đang cố thủ, địch đã lui quân

- Hoan hô, giỏi lắm – Chỉ huy hồ hởi khen ngợi – địch chết bao nhiêu ?

- Bọn nó tấn công ác liệt, pháo dập liên tiếp hàng giờ, ta kiên cường chống trả chờ tiếp viện, địch chết vô số. Tiếp viện không đến, ta vẫn cố thủ không bỏ đồn …

-  Anh dũng lắm, đồn trưởng. Kỳ này anh sẽ được thăng chức.

-  Quân địch rút lui, quân ta chết hết, đồn trưởng hy sinh. Tôi binh nhì Nguyễn A, người duy nhất sống sót vì xác chết đồng đội đè lên. Báo cáo , hết !

 

94. CHUYỂN…HỒI NÀO ?
 
Chuông điện thoại reo, Phong nhắc máy lên nghe :

-  A lô Phong hả, Thành đây. Tuần tới đi Vũng Tàu tắm ngheng. Tớ có dặn bà chị để cho hai đứa tụi mình một cái giường, tối dìa ngủ.

Giọng Phong nhỏ nhẹ :

-   Không được đâu anh Thành ơi, em sắp làm cô dâu rồi. Đi chơi với anh, chồng em nó đánh anh chết.

-  Hả hả, mày nói cái gì dzậy Phong ? Bộ qua Thái Lan giải phẩu chuyển giới rồi hả ?

 

 
93. TÔI CŨNG VẬY
 
Nông dân vừa phất lên nhờ bán đất. Ông  bèn mở một công ty lớn với vài chi nhánh để nhẩy lên làm Tổng Giám Đốc. Dù không trực tiếp điều hành, nhưng thỉnh thoảng cũng phải gặp đối tác xã giao.

Một hôm, phải tiếp khách nước ngoài, thông dịch dặn dò ông  :

-  Sếp chỉ cần nói vài câu xã giao thôi, phần còn lại em lo !

Sau nhiều ngày học bài đổ mồ hôi hột. Cuối cùng ông cũng gặp gỡ đối tác. Có lẽ vì quá căng thẳng, nên thay vì nói :

-  How are you ? (Ông mạnh khỏe không ?) thì ông lại hỏi  “Who are you” ? (Ông là ai ?)

Đối tác hơi ngỡ ngàng nhưng cũng trả lời :

-  I’m Linda ‘s husband (Tôi là chồng cô Linda ) and you ? (còn ông ?)

Không hiểu đối tác nói gì, nhưng ông học thuộc là, sau khi mình hỏi thăm, khách sẽ trả lời là “Tôi vẫn khỏe, còn ông thì sao”. Chứng tỏ mình lịch lãm, ông cười rất tươi và trả lời :

-   Me too ! (tôi cũng vậy ) 

 
 

                                          92. TIỂU MUỐI 

Bệnh nhân đến gặp Bác Sĩ khai bệnh :

-  Thưa Bác Sĩ, tôi bị bệnh “tiểu muối”

-  Sao ông nghĩ như vậy ?

-  Dạ thưa, Kiến vẫn bu vô đường, kiến gặp muối là né. Hôm rồi tôi tiểu ở sân sau, bầy kiến đụng nước tiểu của tôi là tránh đi đường khác hết trơn. 

 

                      91. BỆNH GÌ ?

Thầy hỏi trò :

-   Tiểu Đường thuộc loại bệnh gì ?

-   Thưa Thầy, đó là loại bệnh xã hội

-   ???

-  Vì người ta viện dẫn nhiều lý do để không ai chịu đến đúng nơi cần đến, ví dụ : không đủ w.c công cộng, khi hữu sự không biết tìm ở đâu. Bia rượu vô nhiều quá chỉ kịp “tưới cây”, “tưới tường” chứ không có thời gian chậy vòng vòng…Đây là bệnh truyền thống của một bộ phận xã hội rồi Thầy ơi.

 

                                        NGÀY 28.09.2013
 
Bài nhận được từ NGUYỄN HƯU THỌ
 
PHIÊN DỊCH
 
Công an bắt được một thằng trộm nước ngoài nên nhờ phiên dịch nói lại:
-Anh hãy khai ra nơi giấu số vàng, không thì tử hình!
Phiên dịch dịch lại, tên trộm sợ hãi khai:
-Tôi..tôi chôn trong góc bãi đất trống đằng kia!
Người phiên dịch nói lại với c.sát:
-Hắn nói: "Đừng mong tao khai, bắn đi!
 
                                   "CHẾT VÌ TÔI" 

Hai người bạn ngồi tán dóc và ôn lại những chuyên tình trong quá khứ.
-Mày biết không hồi đó có một cô gái xinh đẹp đã tự tử vì tao đó, mày biết không ?
-Xạo! Mặt mày như vậy mà có một cô gái xinh đẹp chết vì mày sao?
-Ồ, thì ba mẹ cô ấy gả cổ cho tao, thế là cổ nhảy luôn xuống sông và nói:"Tôi thà chết còn hơn lấy thằng chả".

CHẬY ĐẰNG GIỜI

           Một chàng trai gửi tin nhắn SMS cho cô gái mình đang để ý với nội dung như sau: "Em ơi! Khi em đọc tin nhắn này, em nợ anh cuộc hẹn. Xóa tin nhắn này, em nợ anh cuộc tình. Lưu tin là em nợ anh 1 nụ hôn. Trả lời anh, em nợ anh tất cả. Còn nếu em không trả lời... thì em đã yêu anh!" Thập diện mai phục" , em có chạy đằng zời !!
               Anh chàng nhận lại tin từ 1 máy khác:
"tao là bạn trai nó đây, đọc tin này mày phải gặp tao tối nay, xóa tin này mày sẽ ăn 100 cái đấm, lưu tin này mày ăn 200 cái đá, trả lời tao mày sẽ ăn tất cả, ko trả lời!?tối nay tao tới nhà mày "
 
                       TIẾT KIỆM LỜI
  
          Ông nọ nổi tiếng trong đám bạn bè là người tiết kiệm, kể cả trong lời nói.
Hôm ấy có một người phụ nữ ở công ty sản xuất đồ bếp đến gõ cửa xin gặp vợ ông để chào hàng, ông đáp rằng bà ấy không có ở nhà.
- Vậy tôi có thể chờ bà nhà được không ? – Người phụ nữ hỏi.
         Người đàn ông đưa chị ta vào nhà và để chị ta ngồi chờ trong 3 tiếng đồng hồ. Cuối cùng, sốt ruột quá chị ta hỏi:
- Ông có thể cho biết bà nhà bây giờ ở đâu không?
- Bà ấy ở ngoài nghĩa trang – Người đàn ông trả lời.
- Thế bao giờ bà ấy về?
- Tôi không biết, bà ấy ở ngoài đó đã 11 năm rồi. 
 


                                           
BÒ ĐẺ ANH RA
 
Gia đình nọ nuôi rất nhiều bò. Một bận, anh chồng có việc phải về trong quê, dặn vợ khi nào bò cái đẻ thì nhắn anh ta ra. 
        Vài ngày sau, anh chồng nhận được một bức điện vẻn vẹn bốn chữ viết liền nhau: "Bò đẻ anh ra"
 
                                              MIỂN TRẢ LẠI

         Vị linh mục nói với bố cô dâu: "Khi cầm tay con gái đưa cho chú rể, ông nên nói một câu thật ý nghĩa nhé!"
          Ông bố vợ vốn là chủ tiệm tạp hóa, khi cầm tay con gái đưa cho con rể đã nói:
- Nhận rồi miễn trả lại nhé!
 
                            ĐỂ VỢ ĐỨNG TÊN
 
Hai thương gia đi thăm mộ một đồng nghiệp mới qua đời, họ tìm mãi nhưng không thấy tên anh ta đâu cả.
          Cuối cùng một trong hai thương gia nói: 
- Chắc hắn để cho vợ đứng tên rồi.
 
                     TRẢ GIÁ VỚI CHÚA
 
Trong vườn hoa nhà thờ, linh mục đang đi dạo với một thương gia.....Một giáo đồ trẻ đi phía sau.
Câu chuyện giữa linh mục và vị thương gia có vẻ rất hấp dẫn, nhà buôn trả giá:
- 5 vạn đôla!
- Không được!
- 10 vạn đôla!
(Im lặng)
- Thôi được, 50 vạn vậy nhé!
Linh mục vẫn không chấp thuận, vị khách lắc đầu rút lui....
 Giáo đồ trẻ vội bước đến trước mặt vị linh mục nói:
- Thưa cha, 50 vạn đôla là một con số không nhỏ đâu....Sao cha lại từ chối?
- Nhưng con có biết yêu cầu là gì không? Ông ấy đề nghị ta mỗi lần giảng đạo xong không nói "Amen"....mà nói "Cocacola". 
 

90. CÂY MỌC Ở ĐÂU ? 

Mẹ đang làm bếp, bé tất tả chậy vào :

-  Mẹ ơi, hạt trái cây rớt ở đâu thì nó mọc cây lên ở đó hả mẹ ?

-   Ừ .

-   Nếu không muốn nó mọc thì sao ? Bé mếu máo hỏi

-   Thì móc hạt ra quăng đi

    Bé khóc òa

- Mãng cầu nhiều hạt quá, con vừa nuốt phải một hạt, con không muốn cây mọc trên đầu đâu, nhưng con cũng không muốn bị mổ bụng lấy nó ra đâu mẹ ơi ! 

 

89. SAO NHIỀU CHÂN VẬY ? 

Bé nằm ngủ với mẹ, nửa đêm, giường có tiếng động mạnh khiến bé thức giấc, bé ngồi dậy. Mẹ vẫn đắp mền kín mít chỉ chừa đầu và chân. Bé nhìn quanh, không có gì xảy ra. Vừa định nằm xuống tiếp, bỗng bé phát hiện ra hiện tượng lạ :

-  Mẹ ơi, sao tự nhiên mẹ có nhiều chân vậy ? 

88. NGỦ RỒI 

Trưa nào ăn cơm xong, bé cũng phải lên giường nằm ngủ một giấc mới được thức dậy. Nhưng bé thường ham chơi, không chịu ngủ. Cô giáo bắt bé nằm quay mặt vào vách, để cái roi gác lên mông bé :

-  Nằm yên ngủ đi, cái roi mà rớt là không được nghe chưa

-   Dạ - Bé riu ríu trả lời

Thấy bé ngọ ngoạy mãi mà không chịu ngủ, cô đứng ngoài cửa hỏi vọng vào :

-  Con ngủ cho cô chưa ?

Bé quay mặt vào vách nên không trông thấy cô ở đâu, lại sợ cái roi rớt xuống, bé mò tay ra sau lưng đặt cái roi ngay ngắn vào đít mình và trả lời :

-  Con ngủ rồi !

 

 

87. THẬT THÀ 

Mẹ dậy con phải thật thà, khiêm tốn, dũng cảm …để trở thành người tốt. Con ngoan ngoãn luôn tuân lời mẹ dậy. Một ngày, mẹ bảo :

-   Hôm nay bác An có đến con bảo mẹ đi vắng rồi nhé

-   Dạ. Con mau mắn trả lời

Mẹ vào phòng đóng cửa trốn khách. Lát sau, chuông reo, con nhanh nhẹn chạy ra mở cửa :

-   Bác An ơi, mẹ con vừa mới bảo mẹ con đi vắng rồi, bác về đi

 Khách :

-   !!! 

 
86.  CHỈ … “CHÍCH” 
 
Viết sai chính tả đang là “mốt” đang rất thịnh hành ở xứ…Châu Phi.

Sau buổi họp hội đồng các quan chức cấp cao của ngành y tế. Bộ Trưởng gởi một “công văn” khiển trách Giám Đốc sở một địa phương như sau :

“Tôi cảnh cáo anh lần đầu, anh không được chỉ chích riêng tôi một cách công khai như thế.…”

Hôm sau Bộ Trưởng lập tức nhận được “công văn” phản hồi :

Kính thưa Ngài Bộ Chưởng;

Tôi không hề có ý chỉ chích riêng ngài về "bệnh" vô cảm, vô chách nhiệm của ngành y tế nước ta. Tôi chích chung cho tất cả những ai bị bệnh. Vả lại chích ngừa ở cánh tay chứ có phải chích mông đâu mà không được…công khai ?” 

 

                           85. CHỮ - NGHĨA 

 

Một sinh viên ngoại quốc học tiếng Việt. Đến kỳ thi, anh chàng phải làm một bài luận văn nói về cảm tưởng của mình  về quê hương Việt Nam ở những khía cạnh mà anh cảm thấy hứng thú. Đề bài gợi ý : Bạn có thể nói về những địa danh, những thực phẩm (món ăn, cây trái v.v…) cho bạn nhiều ấn tượng.

Sau một hồi cắn bút suy nghĩ, chàng sinh viên trẻ viết :

“Tôi là người ngoại quốc, đến Việt Nam không lâu, đi du lịch chưa nhiều, nhưng tôi được học tiếng Việt, nên tôi nghĩ nó có thể cho tôi nhiều ý: Nếu ở nơi lý tưởng, tôi chọn Gò Vấp vì địa thế nơi đây cao hơn hẳn (người ta phải trèo lên đến nỗi bị vấp té). Chọn nơi mạo hiểm và khám phá, tôi đi Địa Đạo Củ Chi. Đây là vùng đất chắc ít người đặt chân đến, vì họ đào được củ gì lạ chưa từng thấy (cái củ chi ?). Tôi cũng đã từng thăm viếng Hạ Long nơi con rồng té xuống nước.Tôi chẳng thấy con rồng nào cả . Chắc khi té xuống, chúng sợ quá chui cả vào hang trốn hết rồi !

Tôi cũng rất thích thú với các món ăn thuần Việt. Về trái cây, nổi tiếng là trái Sầu Riêng, đầu tiên không ai thích nó, nhưng người ta vẫn phải làm bạn với nó, sau đó thậm chí có nhiều người nghiện nó. Thực phẩm lạ tai thì có quả Dái Dê, các cô gái không thích vì họ nói cà này độc, ăn một quả cà phải uống ba thang thuốc (“một quả cà bằng ba thang thuốc”). Tôi đã từng thấy qua quả cà này. Dê ở Việt Nam to quá. Xứ tôi người ta phải gọi đó là Cà Dái Ngựa !. Còn nữa, cái Con Vú Nàng ăn rất ngon, nhưng tôi đề nghị đổi tên cho nó là Con Núm Cau, vì nó bé quá. Vú Nàng như thế thì…buồn lắm….”

 

 84. VỎ QUÝT, MÓNG TAY

 
 Chợ tan tầm. Đang ế ẩm, cô nàng bán trái cây bỗng sáng mắt lên khi thấy người quen, một chủ tiệm uốn tóc  đang đủng đỉnh đi ngang :

-         Ê, đâu dzậy ? ghé dzô mua dùm ít trái coi. Táo Mỹ mới dìa nè, ngon lắm. Mãn cầu xiêm nở gai ngọt ngay hè, ăn ngừa ung thư đi bồ ơi. Mua đi, bán rẻ cho.

Cô khách ngần ngừ, nhìn quầy hàng vẻ thèm muốn :

-         Ừa, mua thì mua, mà bữa nay không mang tiền. Mai trả được không ?

Khách  lấy 1 ký táo Mỹ và 2 ký mãn cầu rồi vui vẻ ra về.

Một tháng sau không thấy khách đem tiền ra trả. Cô hàng trái cây  đến ngay tiệm uốn tóc của khách từ sáng sớm :

-         Bữa nay tui đi đám cưới nheng . Làm ơn uốn tóc, trang điểm, vẽ móng đẹp đẹp cái coi.

Nhiều tiếng đồng hồ trôi qua. Việc làm đẹp đã xong. Cô bán trái cây tươi tỉnh :

-         Chết cha, đi gấp quá, không mang tiền theo rồi. Bữa nào ghé qua tui trả cho ngheng .

Cô chủ tiệm cười như mếu. 

 

83. BỂ

 

Dũng, Khánh và Loan là những bạn bè cùng nhóm. Dũng và Khánh đều yêu Loan, nhưng họ còn đang ở giai đoạn tranh nhau chạy nước rút để mong chiếm trái tim người đẹp. Dũng điển trai và cư xử khéo léo nên có vẻ thắng điểm nhiều hơn so với Khánh. Biết điều này, Khánh rắp tâm tìm cách cho Dũng  bị “knock out” mới hả giận trong lòng.

Rồi dịp may cũng đến. Loan tổ chức sinh nhật, mời đông đủ bạn bè. Khánh âm thầm lên kế hoạch. Anh kín đáo sắp xếp cho Dũng ngồi bên tay phải Loan như một sự tình cờ. Vào tiệc, Loan bước ra tươi trẻ và lộng lẫy. Mọi người vui vẻ hân hoan. Họ nói cười rôm rả…

Món cà ri được dọn ra. Khánh bất ngờ xuất hiện ngay sau lưng Loan, anh đưa ra món qùa tặng và yên cầu Loan mở ra cho mọi người cùng biết. Đó là một con búp bê trong trang phục cô dâu tuyệt đẹp, kèm theo là một tấm thiệp. Khánh yêu cầu cô đọc to lên câu chúc sinh nhật ngọt ngào, cùng với một yêu cầu …là lạ. : “Bạn hãy cho người ngồi bên tay phải một muỗng thức ăn trong chén bạn để chung vui với bạn hôm nay” . Trò chơi mau chóng được mọi người vỗ tay tán thưởng. Một chút ngại ngần một chút do dự vì sự thân mật này, nhưng Loan đang bị bạn bè làm áp lực nên cô đành phải tuân theo. Loan hồi hộp đưa một muỗng đầy cà ri vào miệng Dũng. Mọi người vỗ tay hò reo. Bỗng, Dũng trợn mắt, mặt đỏ bừng, chàng bất thần hắt hơi một cái thật mạnh, nước mắt nước mũi chàm goàm, cà ri bắn tung tóe vào mặt mũi, đầu tóc, quần áo của Loan.

Thì ra, trong lúc mọi người không để ý, Khánh nhanh tay cho vào chén của Loan một trái ớt hiểm xanh rờn, cay xé, vì anh ta biết rằng Dũng không thể ăn được một chút ớt nào, dù chỉ hơi cay.  

  

                                 82. TRÚNG MÁNH 

Trên bãi biển, cô gái trẻ đầy sinh lực đang thu hút cái nhìn thèm khát của người  đàn ông ngoại quốc lớn tuổi có vẻ là một đại gia. Ông ta mạnh dạn lên tiếng chào hỏi, không ngờ cô gái cũng có thể trả lời trôi chảy.

 Cô gái được biết người đàn ông là một doanh nhân giàu có đang đi du lịch, cô ta mừng thầm vì thấy cơ hội đổi đời của mình sắp đến. Người đàn ông được biết cô gái trẻ mạnh khỏe, dạn dĩ và không khó để đưa cô ta vào khách sạn, ông ta mừng thầm vì sắp được món hời.

Hai cái mừng vui vẻ gặp nhau. Ngày sau đó, người bồi phòng thấy có dấu hiệu khả nghi, nên phá cửa phòng bước vào. Người đàn ông đã biến mất từ lâu, còn cô gái nằm chết cứng trên giường vì bị cắt mất hai quả thận.

  

81. BẪY

 

Nữ Tổng Giám Đốc đang tuổi hồi xuân, công việc căng thẳng và bận rộn liên tục khiến bà mệt mỏi. Nhân, tìm một trợ lý cho mình, một chàng trai trẻ có khuôn mặt và thân hình khá chuẩn xuất hiện. Thoạt nhìn, bà choáng váng ngay. Chàng trai mau chóng được sắp xếp vào vị trí luôn ở cạnh bà.

Không biết anh chàng có thuộc loại “mê người cao tuổi” hay không mà thỉnh thoảng chàng vẫn len lén nhìn bà mê mẩn và thường ngại ngùng bối rối khi chạm phải ánh mắt của bà. Cho là chàng trai trẻ còn chưa thấy hết nét đẹp thể hình của mình mà đã “chết mê”, bà bèn đẩy mạnh kế hoạch “tấn công” bằng cách  giăng một cái “bẫy tình” khi rủ chàng cùng đi tắm biển cuối tuần ngoài Mũi Né.

Con mồi ngoan ngoãn chui ngay vào bẫy.

Khi hai người chuẩn bị giây phút ngọt ngào bên nhau ở phòng riêng trong khách sạn, bà Tổng nằm dài trên giường trong chiếc áo ngủ mong manh, sung sướng uống từng ngụm rượu do người tình trẻ tuổi trao tay một cách đầy xúc động. Chưa hết một nửa, bỗng ly rượu trên tay bà rơi xuống, bà đột ngột mê đi….

Chẳng biết bao lâu, bà tỉnh lại, chàng trợ lý trẻ tuổi đã biến mất cùng xâu chuỗi ngọc trai và chiếc nhẫn kim cương 4 kara, của gia bảo của bà. Trên bàn, một mảnh giấy chàng ta gửi lại,  ghi vội vàng mấy chữ :

“Con không muốn làm điều này, nhưng nợ tiền cá độ đá banh bọn giang hồ nhiều quá, phải trả thôi, bà chủ thông cảm”.

Tái bút : Bà chủ đừng thưa công an hoặc tìm con làm gì; hồ sơ con nộp cho bà chủ là của người khác ! Con xin lỗi vì đã chuẩn bị điều này chu đáo. Vĩnh biệt.

Bà chợt chua xót hiểu ra, ý nghĩa cái nhìn đắm đuối của chàng trai trẻ và thái độ bối rối ngượng ngùng  của chàng ta khi bị bắt quả tang !

  

80. HỞ RĂNG

Con thắc mắc hỏi mẹ :

-   Mẹ ơi, người ta bảo “cười hở mười cái răng” là sao hả mẹ ?

-  Câu này ý nói ai có chê cười ta thì cứ mặc kệ họ. Họ mở miệng cười chỉ tổ cho gió đập vào gãy răng, lạnh bụng chứ làm gì ai được.

-   Hèn chi, mấy cụ già răng rụng trọi trơn. Chắc mấy người đó cười nhiều quá mà !

 

 

79. AI BỊ ĐẬP

 

Thực tế cho thấy tỉ lệ rụng răng cao thuộc về những người cao tuổi, nhưng hiện nay, tình trạng này ngày càng “trẻ hóa”.

Trong buổi trà đàm, độc giả hỏi phóng viên của một tờ báo “Cười” :

-  Đáng lẽ ra các anh phải rụng răng hết ráo chứ, cười suốt ngày này tháng khác, cười quá chời cười mà, sao răng các anh cứ trắng nhởn trắng tinh, chắc ăn như bắp thế ?

-   À, thế này : Nếu mình cười bậy, chúng oánh gãy không còn cái răng húp cháo. Còn mình cười trúng là chúng bị oánh gãy không còn cái răng nào !

 

 

                   78. MƯỜI NĂM TRƯỚC
 
Chuyện xảy ra ở phương Tây . Trên một chuyến xe buýt chở một nhóm đông sinh viên đi du lịch. Chàng sinh viên người Á Đông nhìn chằm chằm cô thiếu nữ xinh đẹp khoảng độ chừng trên 20 tuổi ngồi đối diện. Chàng ta suy nghĩ những gì không ai biết. Cuối cùng, chàng cũng mở miệng làm quen :
-         Chào bạn, hiện nay bạn đã có bạn trai chưa ?
-         Bây giờ thì chưa
-         Bạn còn trinh trắng chứ ?
-         Ờ, còn, nhưng mà còn cách đây  mười năm trước rồi, bạn ạ !
 
 
 
77.  BÀ NGOẠI
 
Cô gái trẻ gọi điện thoại đến tư gia một ông Giám Đốc Công Ty
-         A Lô, xin lỗi ai đầu dây
-      Dạ, chị ơi cho em hỏi đây có phải nhà của bác Phong Giám Đốc không hả chị ?
-         Đúng rồi
-       Em là Loan bạn cùng lớp của Uyên, con bác ấy. Mà chị là gì của Uyên hả chị ?
-        “Chị” là bà ngoại của Uyên đó “em”
-          Á  !!!
 

    

 76. NGUYỆN VỌNG 

   Các vong hồn ở dưới địa ngục chịu các hình phạt theo niềm tin của tôn giáo và địa phương  họ : Riêng khoản vợ chồng thì mỗi tôn giáo và địa phương quy định khác nhau. Nhiều tôn giáo và địa phương cho rằng chế độ một vợ một chồng là  tiêu chuẩn đúng. Những kẻ léng phéng ngoài hôn nhân thì bị quỷ sứ cưa hai nấu dầu.

    Các phạm nhân sau khi đã thọ hình xong, cuối cùng cũng được cho đi đầu thai. Diêm Vương ra lệnh cho các vong hồn được tự do chọn lựa tôn giáo và địa phương trong kiếp sống mới của mình (để học hỏi những thử thách mới). Phán Quan lập danh sách và trình lên Diêm Vương. Kết quả như sau :

    Vong Nam : Đa số xin cải đạo

    Vong Nữ :  Một số xin cải đạo, một số có nguyện vọng được sinh vào các địa phương thuộc chế độ mẫu hệ và đa phu !

  

 
75. BẢN LĨNH ĐÀN ÔNG 
 
Một tờ tạp chí dành cho Quý Ông làm một cuộc khảo sát quan điểm của nam giới như sau :

Các bạn thích thể hiện  “Bản Lĩnh Đàn Ông” như thế nào :

1.      Hy sinh bản thân mình vì người khác

2.      “Ga lăng” với phụ nữ vì mình là phái mạnh

3.      Sẵn sàng chiến đấu khi gặp mâu thuẫn với ai đó

4.      Không ngại “quan hệ ngoài luồng” để chứng tỏ mình còn “dư sức” mà không cần cầu viện Viagra  

Kết quả thống kê cho thấy : 1% chọn câu số 1 ;  5% chọn câu số 2 ; 35% chọn câu số 3 và 59% chọn câu số 4 .

                                    

                                 74. THÔNG DỊCH 

     Bình thường, người ta chỉ thông dịch hai ngôn ngữ khác nhau, nhưng có khi một người Việt phải thông dịch cho hai người Việt ở hai địa phương khác nhau bằng tiếng nói của địa phương …thứ ba.

     Bà ngoại từ Huế vào thành phố thăm người cháu sinh ra và lớn lên tại đây, nói chuyện với một cô giúp việc xứ Quảng vừa về thăm nhà vào dịp tết

-   Chừ mi đi mô mà vô trệ dự rửa tề ?

(Mày đi đâu mà vào trễ dữ vậy ? )

-   Vì em coong bị bắc lầm á ! Xi nó chở gậu đường goàng mà công oan tưởng nó buông lạu. Cái thèng nó nhoác choa. Mình có chở goá toải thì bị phoọc thôi chứ có sao đau …(Vì em con bị bắt lầm á. Xe nó chở gạo đàng hoàng mà công an tưởng nó buôn lậu. Cái thằng nó nhát (chết) cha. Mình có chở quá tải thì bị phạt thôi chứ có sao đâu …)

-   Rứa hĩ . Tội nghiệp chưa nạ. Chừ thằng nở buôn bản chi mô. Mi đem nỏ vô đây ta xin việc cho nỏ làm. Khi mô điệng về cho nỏ nỏi như rửa. Mầng răng mà chịu cực chịu khộ quả chừng như ri… ( Vậy hả. Tội nghiệp chưa nào. Bây giờ thằng đó buôn bán cái gì . Mày đem nó vào đây ta xin việc cho nó làm. Khi nào điện về cho nó nói như thế. Làm sao  mà chịu cực chịu khổ quá chừng như vậy…) 

 

 

            73. CHUYỆN KỂ CỦA ÔNG NỘI

 Ông nội ngồi ngoài sân, buồn so sỏ. Cháu thương ông ngồi xuống cạnh bên :

-   Kể chuyện cho cháu nghe đi nội. Nội kể mà cháu chưa cười là nội phải kể goài đó ngheng .

-    Ừa. Chuyện của nội là từ hồi còn Pháp thuộc đó – Ông hắng giọng và bắt đầu kể :

“Chuyện xảy ra giữa hai vợ chồng người khách trú (Hoa Kiều). Buổi sáng vợ thấy chồng vừa lò dò về đến cửa đã túm áo hét ầm lên :

-  Lị li lâu lêm wa khâm dzìa hả ? Chả lời cho ngọ nghe li. Lói cho thiệc tình li. (Mày đi đâu đêm qua không về hả ? Trả lời cho tao nghe đi. Nói cho thiệt tình đi ) 

-  Chời lấc ơi, lị làm cái gì dzậy.Ngọ xui xẻo wúa dzồi mà. Hồi hôm mấy thằng say dụ ló wứn nhau, ngọ li ngang, ló  wứn ngọ luông. Pú lích (Police) tới, pắc dề lồôn hếch dáo à. Pú lích hỏi ngọ có cặc hôon, ngọ lói có. Ló cho ngọ lên lồon chênh. Cái lồon chênh dộng wá chời dộng. Pú lích lói ngọ móc cặc cho coi li. Ngọ lói ngọ hỏon có cặc lỏ, ngọ lưa cho pú lích coi cặc xăng. Ló hổon cho ngọ ở lồon chênh, ló pắc ngọ xuống lồon dưới. Lồôn dưới lông wá chời lông, thúi wá chời thúi, ngọ lâu có ngủ lược chúc lào lâu…. 

(Trời đất ơi ! mày làm cái gì vậy ? Tao xui xẻo quá rồi mà. Hồi hôm mấy thằng say rượu nó đánh nhau, tao đi ngang nó đánh tao luôn. Cảnh sát tới, bắt về đồn hết ráo à.  Cảnh sát hỏi tao có card không, tao nói có. Nó cho tao lên đồn trên. Cái đồn trên rộng quá trời rộng. Cảnh sát nói tao móc card cho coi đi. Tao nói tao không có card đỏ (Thẻ thường trú) tao đưa cho cảnh sát coi card xanh (Thẻ tạm trú). Nó không cho tao ở đồn trên, nó bắt tao xuống đồn dưới. Đồn dưới đông quá trời đông, thúi quá trời thúi, tao đâu có ngủ được chút nào đâu… ) 

 

 

                              72. VIỆT KIỀU HỒI HỘP 

Người phụ nữ ăn mặc sang trọng, kéo chiếc va li du lịch vào hẻm. Có tiếng xì xào :

-  Ủa sao bữa nay không ai ra sân bay đón bả, để bả tự về một mình giữa đêm khuya vậy.

-   Ừ, chắc dzậy cho an toàn, người ta mà biết bả về chắc chặn “wánh” bả bờm mo.

-   Dziệc kiều hồi hộp hả ? 

 

                                             71. KẸT CẦU

 

Thí sinh đến muộn năm phút, đứng trước cửa phòng thi mếu máo khóc lóc với giám thị :

-   Thưa thầy, em tới muộn chút xíu, mong thầy thông cảm cho, em bị kẹt cầu

  Giám thị xem địa chỉ của thí sinh xong, thắc mắc :

-   Em nói sao tôi không hiểu. Từ nhà em tới đây, đâu có qua cái cầu chữ Y hay chữ U gì đâu mà em bảo là “kẹt cầu” ?

-    Dạ thưa Thầy, em bị Tào Tháo đuổi, em  kẹt cầu chữ O (toilet) ạ !

 

 

                  70. VUA ĐẦU BẾP

 Chương trình truyền hình phỏng vấn Vua Đầu Bếp vừa được trao giải; mọi người trông chờ vị này tiết lộ món ăn tâm đắc nhất của mình, kỹ năng bếp núc cao nhất để anh có thể trở thành ngôi sao số 1 trong nghề nấu ăn như vậy.

-   Anh thích món ăn nào nhất ? MC hỏi

-   Nước mắm pha – Vua đầu bếp trả lời

-    Anh làm món nào ngon nhất ?

-    Pha nước mắm

-    Vì sao ?

-   Thuở bé, nhà tôi rất nghèo, mẹ luôn cho chúng tôi ăn cơm với nước mắm trước khi đi học.

-    Vậy thì, chắc tôi phải xin phép ở lại nhà anh… hai ngày để học làm cái món pha nước mắm của anh - MC nói.

 

 

                                69. THI TỊNH KHẨU

    Các nhà hiền triết cho rằng con người chỉ cần vài năm đầu để học nói, nhưng cần cả cuộc đời còn lại để học im lặng. Đối với những người hay bép xép thì điều này là cực kỳ khó. Hoá cho nên, có bốn anh chàng “nhạy miệng” tổ chức cuộc thi im lặng để chứng tỏ bản lãnh của mình. Thời gian giới hạn là 60 phút.

  Cả bốn ngồi quanh một bàn tròn trong quán nước; 15 phút trôi qua, bên ngoài trời bắt đầu mưa, ngày càng nặng hạt ; một trong số họ sợ mắc kẹt vì không có áo mưa, bất giác la lên :

-    Mưa

-   Không được nói - người thứ hai bức xúc, buột miệng

-    Sao hai đứa mày nói - người thứ ba kêu lên

-    Chỉ có mình tao không nói – người thứ tư kết luận 

                                   

              68. IM LẶNG “SẤM SÉT”
 
Trong phòng xử ly hôn, người chồng 83 tuổi, người vợ 78 tuổi, con cái, cháu chắt của họ đều là những người thành đạt. Toà hỏi :
-   Hai bác lớn tuổi rồi, sao lại còn ly hôn. Thời trẻ bao nhiêu sóng gió các bác còn qua  được, huống chi bây giờ….
-   Đúng vậy -  người chồng thở dài – chúng tôi sống với nhau, chưa ai nghe thấy một lời cãi vã, bởi vì bao nhiêu điều nặng nhẹ chửi bới bả đều viết hết trong thư – Người chồng bất chợt lớn tiếng một cách nóng nảy -  Mỗi ngày bà ấy đều viết cho tôi một lá thư chửi rủa, chỉ trừ khi đau  yếu, bệnh tật; bà ấy là giáo viên văn mà !
-   Bác ly hôn làm gì ?
-   Tôi sẽ cưới  cô giúp việc người Khơ me, cô ấy hiền lành và không biết chữ. Tôi đã “chiến đấu” cả mấy chục năm rồi. tôi có quyền cho phép mình nghỉ ngơi an hưởng tuổi già chứ.
-   Còn bác gái thì sao ?
-   Tôi không còn ngửi nổi cái thùng rượu X.O di động nữa. Tôi cũng phải được quyền thư giãn chứ !
 
 
     67. GIA ĐÌNH VĂN HOÁ
 
Một gia đình nọ trong khu phố thuộc giai cấp thượng lưu, vợ chồng đều giữ những chức vụ lãnh đạo trong cơ quan và luôn luôn được bình chọn là gia đình văn hoá và hạnh phúc nhất khu phố.
Một buổi, cậu con trai 12 tuổi của họ hết tiền ăn xài, cậu bèn lục tìm trong bàn làm việc của bố, vì thỉnh thoảng ông vẫn lấy tiền từ nơi đó cho cậu. Cậu bắt gặp một mảnh giấy có nội dung như sau :
“ Cái thằng chết bầm kia, sao mày dám ăn cắp xâu chuỗi ngọc trai tao mới mua, đem đi cho con bồ nhí “trăm thằng” của mày đeo ? Đừng nói với tao là mày bị đổ oan nhé; tối hôm qua tao thấy chúng mày ôm nhau xà nẹo  nhẩy slow, nó đeo xâu chuỗi của tao rõ ràng, vì lúc đó tao đang nhảy ở gần đó thôi …”
- À, cái này bố chưa đọc – Cậu bé cẩn thận, để “bức thư” ngay ngắn dưới đồ chặn giấy.
Hôm sau, cậu tìm tiền trong  bàn  trang điểm của mẹ, vì mẹ thường lấy tiền ở đó đi siêu thị, cậu bắt gặp một “mảnh giấy giận dữ” khác :

  “ Con đĩ thối mồm, nếu mày không im ngay cái mõm chó của mày lại thì ông cho giang hồ nó dần cho ốm đòn. Sao mày không nghĩ nếu ông không cho mày ăn ngủ với thằng Giám đốc thì làm sao mày được lên đến chức Trưởng phòng. Đừng có mà lên mặt lên mũi với thằng này nhé …”
 
    Cậu bé đi tìm tiền, lại gặp được mớ văn chương siêu phẩm thuộc loại “văn chửi vì mất gà”. Tiền xài thì hết nhưng văn  xài mãi cũng không bao giờ hết. May thật !
 
 
                           66. SÁNG KIẾN
 
    Ngôi nhà cao tầng của một gia đình trí thức có một bên vách nằm trên con đường vắng vẻ, tĩnh lặng và thiếu ánh đèn lúc đêm khuya. Đây là môi trường thuận tiện cho các tay ăn nhậu dễ dàng thoải mái “trút bầu tâm sự” khi có nhu cầu cấp thiết; tường nhà, vì thế bỗng nhiên bị biến thành cái toilet công cộng. Bảng CẤM ĐÁI không hề có mảy may tác dụng.
  Bực bội, chủ nhà mắc trên tường bóng đèn tuýp sáng choang, ngay bên dưới có hàng chữ rất to và đẹp: NƠI CHÓ ĐÁI. Chó không biết chữ nên nó không biết được nó được phép “bậy” ở đó, nên nó không đến. Người biết đọc chữ, không muốn tự nhận mình là CHÓ nên phải bỏ đi.
 Chủ nhà bảo vệ được bức tường sạch sẽ .
 
 
                           65. ẤN TƯỢNG SÂU SẮC
 
  Lối đi vào thôn có một khúc quanh vắng vẻ, thoáng mát, rất tiện cho những tay mắc bệnh “tiểu đường” làm một quả “lộ thiên”. Trưởng thôn nhiều lần dán biển “CẤM ĐÁI” với những lời lẽ đe doạ khác nhau. Tuy nhiên, mọi việc vẫn đâu hoàn đấy; người dân vẫn phải nhắm mắt bịt mũi chạy nhanh mỗi khi phải đi ngang. Tức giận, Trưởng thôn nhất định phải “đe” tới bến để chấm dứt tệ nạn xấu xa này.
  Sau khi tuyển chọn những mưu kế được cho là hay nhất, cuối cùng người trong thôn được thấy tại hiện trường một tấm bảng rất mỹ thuật gồm hai hàng. Hàng đầu có chữ : ĐÁI Ở ĐÂY. Hàng thứ hai vẽ hình một cây kéo thợ may sắc lẻm, to đùng đang há mỏ, phía trước là chú chim non ngây thơ đang lượn lờ ngay trong tầm ngắm. 
                              64. MẦU NHIỆM

 Một bà nội trợ nổi tiếng là dữ dằn nhất phố, hàng xóm thường nghe tiếng cãi cọ chửi rủa nhau ở nhà bà bất kể ngày đêm. Chịu không nổi, người con đưa bà đến một bác sĩ tâm lý nổi tiếng để chữa bệnh cho bà.

 Sau một hồi lặng im nghe người phụ nữ tâm sự, than phiền, kể lể, trách móc…Bác sĩ ra nhà sau một hồi lâu rồi đem ra cho bà một chai nước trắng, với giá cao ngất ngưởng chưa từng thấy. Ông dặn :

-   Đây là thuốc đặc hiệu do chính tay tôi tự chế. Khi ông nhà bắt đầu bực bội, nói năng, càm ràm …bà hãy rót thuốc này ra ngậm trong miệng và chỉ được nuốt khi ông đã im lặng đi ngủ hoặc bỏ đi chỗ khác. Thuốc chỉ công hiệu nếu bà thực hiện đúng theo hướng dẫn của tôi; bằng không, tôi không chịu trách nhiệm.

  Người phụ nữ về nhà, nhất thiết không dám trái lời dặn của Bác sĩ vì tiền thuốc quá mắc. Vài tháng sau, không khí gia đình bà thay đổi hẳn, nhiều lời khen ngợi, đồn thổi, bác sĩ ngày càng nổi tiếng hơn.

  Một buổi sáng cuối tuần, ngồi uống cà phê với cậu con trai nhăn nhó trước mặt mình vì cô vợ hay cãi cọ. Bác sĩ lẳng lặng lấy ra một chai nước lọc trong tủ lạnh đưa ra cho con và dặn :

-  Về nói với nó, đây là chai thuốc của ba. Nhớ ngậm và  nuốt theo đúng chỉ định. Năm triệu một chai đấy !

  

                           63. LÝ DO CHÍNH ĐÁNG 

Bác sĩ trẻ tốt nghiệp ở bên Mỹ mới về nước, ghé thăm phòng mạch của bố; tiện tay anh cầm sổ khám bệnh của một  bệnh nhân lên xem. Khi bệnh nhân ra về, anh hỏi bố một cách ngạc nhiên :

-   Bệnh ấy đơn giản mà bố. Sao bố kê đơn chữa lâu thế mà chưa hết ?

-    Ấy, đó là lý do vì sao con có tiền du học bên Mỹ đấy con ạ !

  

                                          62.  MAY QUÁ

 Phái đoàn Sở Y Tế đến thanh tra một phòng khám bệnh tư nhân. Trưởng đoàn lập biên bản vi phạm vì Bác Sĩ khám bệnh xong không kê toa mà chỉ đưa cho bệnh nhân một gói thuốc rồi dặn miệng cách uống .

-    Dạ, em bị phạt như thế nào ạ ?

-    Nếu vi phạm quy chế khám chữa bệnh một cách nghiêm trọng, anh có thể bị rút giấy phép hành nghề- Trưởng đoàn thanh tra trả lời

-    May quá, em không có gì để rút cả ạ ! “bác sĩ” mừng rỡ ra mặt

  

                         61. BẠO LỰC

 Vợ chồng mới cưới, anh chồng nói chuyện với vợ :

-  Em nên nghe cuộc nói chuyện này để có kinh nghiệm về sức  khoẻ sinh sản.

 

Đây là những gì vợ nghe được từ điện thoại di động của chồng đưa cho 

 

“Cởi quần ra treo lên móc,  leo lên giường nằm…. lấy cái khăn giấy lót đít, mau lên ….Được rồi, banh chân ra …rộng ra nữa đi, lẹ lẹ lên….Có đau đâu mà sợ !  

 Lần đầu hả ? (Tiếng nói khác chen vào ) 

-  La cái gì mà la, mới vô được một chút hà. Ráng chịu chút đi, không lâu đâu” 

Đến đây, người vợ không chịu được nữa bèn lên tiếng :

-   Ủa, cô nào bị mấy thằng cô hồn này cưỡng hiếp dzậy, tội nghiệp quá !

-   Bậy nào, cô này mới lấy chồng, đi khám phụ khoa đó

-   Trời đất, vậy ai ăn nói bạo lực quá vậy ?

-    Bác sĩ và y tá đó ! Vào phòng khám, cô ấy định gọi cho chồng nhưng vì bị hối quá, cô ấy lính quýnh bấm nhằm nút “thâu” thế là về nhà, anh chồng  tha hồ được nghe những gì xảy ra trong phòng khám ! 

                           

      60. NHÀ TRANH- TIM VÀNG 

 

  Trên ghế đá công viên, cô gái đẹp tựa đầu vào vai người yêu mơ mộng 

- Trong văn chương người ta thường nói : “Một mái nhà tranh, hai quả tim vàng”. Như vậy, chắc là yêu nhau như thế mới là sung sướng nhất anh nhỉ ?

- Thời buổi này không còn ai thích về quê cấy lúa để ở nhà tranh, và trồng cây khế ngọt trước sân; may sẵn túi ba gang, ngày ngày thắp nhang khấn nguyện đại bàng …

- Anh quê một cục – Cô gái ngồi bật dậy, nhìn tận mặt người yêu – Em nói, nhà tranh đây là nhà tranh trong khu resort ở các nơi thanh lịch như quần đảo Hawaii chẳng hạn; còn tim vàng là sợi dây Platin có mặt hình trái tim bằng vàng SJC.  Dây chuyền này cùng bộ với cặp nhẫn kim cương trong đám cưới. Như vậy mới đúng là “Một mái nhà tranh, hai quả tim vàng” . Sao anh “lúa” dữ dzậy ?

 

                                59. ẤN TƯỢNG

 Sau buổi hẹn hò với người yêu, cô gái nhận được tin nhắn đầy xúc động như sau :

-   Em thương yêu ! Phải thành thật nhìn nhận rằng em là  người phụ nữ đầu tiên đã trao cho anh những nụ hôn ngọt ngào, đậm đà, nồng mặn nhất; qua đó anh có thể hiểu được sở thích ăn uống và những tính cách tiềm ẩn của em…   

Ít lâu sau, cô gái nhận được thiệp hồng của người yêu với lời bộc bạch cũng không kém phần xúc động :

“Anh ngàn lần xin lỗi Tình Yêu. Dù lòng anh đối với em hơn sông dài biển rộng, nhưng cho dù phải chết dưới “Cẩu Đầu Đao” của Bao Công vì tội bạc tình, anh cũng đành cam chịu :  Chuối chưng, thịt chó, mắm tôm, là những thứ, nếu phải thường xuyên ngửi mùi, anh thà chết sướng hơn…” 

 

 

                                58. PHÊ BÌNH PHIM 

 Đạo diễn và camera man ngồi nhậu lai rai trong một quán nhỏ thanh lịch và yên tĩnh. Họ đang thư giãn và tự thưởng cho mình một buổi tối vui vẻ vì sự thành công trong buổi chiếu ra mắt một cuốn phim mới của họ.

 Vừa ngà ngà say, họ thấy một phụ nữ bước tới bàn của họ, xin phép được ngồi chung. Hai người đàn ông vui vẻ nhận lời.

-  Xin chúc mừng các anh, phim các anh làm rất hồi hộp, kinh dị và sẽ ăn khách đấy.

- Ồ, cô vừa xem phim của tôi à ? - Đạo diễn sung sướng và cố ra vẻ khiêm nhường. – Phim giải trí thôi mà, thật ra chỉ toàn là tưởng tượng cho vui thôi. Làm gì có ma thật trên cõi đời này.

-  Vâng, đúng là sự tưởng tượng của người không biết tí gì về cõi vô hình. Tôi nghĩ rằng anh không nên làm những phim mang tính dối trá và lừa gạt người khác như thế nữa.

Bị bất ngờ, đạo diễn phản ứng quyết liệt :

-  Cô không có thẩm quyền phê phán tôi như vậy. Cô biết gì hơn tôi nào ?

-  Có đấy – Cô gái trả lời.

Cho rằng mình đang bị một tay “nhà báo” dởm kiếm chuyện để “làm tiền”. Đạo diễn ra hiệu cho camera man quay cảnh nói chuyện này để ghi hình cô gái lạ. 

Hôm sau, ê kíp làm phim xúm xít trước màn hình xem cảnh đạo diễn đang khoa tay múa chân, hùng hồn cãi vã với chiếc ghế trống trước mặt.

                               

 

                                 57. CHỨNG MINH

 

   Nhà trường tổ chức cắm trại trên cao nguyên. Giáp tết, trời lạnh giá; năm trại sinh ngồi xúm xít với nhau trong lều, vừa ăn vặt vừa nói chuyện linh tinh. Càng về khuya câu chuyện càng rôm rả, cuối cùng rồi cũng đến tiết mục nhạy cảm của tuổi đôi mươi : Chuyện ma”. Kẻ tin, người cho là mê tín. Họ cãi nhau ỏm tỏi vì không ai có thể thắng trong trận chiến này.

    Bỗng, một cô gái lạ mặt xuất hiện trong nhóm họ. Mọi người nghĩ rằng cô đến từ một trong những chiếc lều trại quanh đây. Cô tham gia vào cuộc nói chuyện một cách sôi nổi. Cô kể cho họ nghe nhiều chuyện ma ly kỳ rùng rợn. Mọi người im lặng thích thú theo dõi. Song vẫn có kẻ “phá bĩnh”; họ đòi cô chứng minh cho họ thấy Ma là thật có.

-  Chứng minh hả. - Cô gái nổi giận hỏi lại

-  Nhìn kìa – Cô chỉ tay ra phía cửa lều. Mọi người nhìn theo. Cửa lều đóng kín không có gì lạ. Họ quay lại, cô gái đã biến như tan vào không khí.

Thật ra, cửa lều đã bị khoá chặt từ chập tối.                                     

 

                           56. TRỐN MA

 

 Mọi người trong nhà đi vắng cả. Bé nằm một mình, buồn bã và lo lắng. Thế là đêm nay bé ngủ chỉ có một mình. Trên bàn thờ, chiếc đèn dầu bập bùng leo lét, đôi mắt bà chủ nhà dường như cứ nhìn chăm chăm vào mặt bé. Bé thấy sởn gai ốc.

 Leo lên giường, bé trùm mền kín mít từ đầu đến chân, sợ hãi, căng thẳng, mệt mỏi. Cuối cùng bé cũng thiu thỉu ngủ. Trong cơn nửa mơ nửa tỉnh, bé cảm thấy có ai đó đang nằm kế bên mình. Mừng húm. Ít ra cũng có một ai đó chia xẻ nỗi cô đơn hiện tại của mình. Bé quay sang nhìn : Bà chủ nhà đang nằm cạnh bé với đôi mắt mở thao láo, quan sát và theo dõi.   

                         
                                              55. KHÔNG THOÁT
 
Cô gái ở tỉnh về quê ăn tết. Chiều 29 xe mới về đến bến, trời sâm sẩm tối. Khi xe ôm đưa cô về đến đầu làng, trời đã tối hẳn, cô phải đi bộ băng qua một cánh đồng ruộng, rồi mới về đến nhà, xa xa mồ mả nhấp nhô. Trời se lạnh, gió rì rào bên tai. Trong màn đêm u tịch và lạnh lẽo, cô tưởng tượng có bao nhiêu là vong hồn lẩn quất đang ngắm nhìn cô, một khách phương xa lâu lắm rồi mới về thăm quê cũ. Cô đi như chạy, tim đập liên hồi. Bất chợt, có tiếng chân đuổi theo. Cô quay đầu lại, chàng thanh niên cũng vừa trờ tới :
-   Đi đâu lẹ dữ vậy ?
-   Sợ ma quá hà ! Cô gái đáp
-   Có gì đâu mà sợ. Hồi còn sống tôi cũng sợ ma muốn chết hà !
 
 
                
    54. CÂU ĐỐI KÉN CHỒNG ĐẦU NĂM
 
 Một vị khách giàu có đến Phố Ông Đồ đặt hàng :
-  Tôi muốn có một câu đối Tết thật hay, nhân tiện câu đối còn phải ngụ ý kén chồng cho cô con gái mới lớn của tôi. Con rể tôi phải là người thành đạt để gia đình ấm êm hạnh phúc, chứ không phải là dân bụi đời, đầu đường xó chợ…
-   Vâng,  tôi sẽ cố gắng !
Sau nhiều ngày vò đầu bóp trán tìm ý tưởng. Cuối cùng “Ông Đồ” trẻ cũng tìm thấy đôi câu đối của một thi sĩ nổi tiếng ngày xưa.  Hôm sau đó, ông Khách nhận được hai câu đối : 
 
 
TỐI BA MƯƠI KHÉP CÁNH CÀN KHÔN
 
NÍCH CHẶT LẠI KẺO MA VƯƠNG ĐƯA QUỶ TỚI
 
 
SÁNG MỒNG MỘT LÒN THEN TẠO HOÁ 
 
MỞ HOÁT RA CHO THIẾU NỮ ĐÓN XUÂN VÀO
                               
 
 
                      53. CÚNG GIAO THỪA 
 
 Bà vợ bận việc, không kịp về trước giờ giao thừa, bèn dặn chồng ở nhà cúng kiếng đàng hoàng chu đáo. Chồng sốt sắng nhận lời. Quá nửa đêm, trở về nhà, bà vô cùng ngạc nhiên : Trên bàn thờ  đón Chúa Xuân, bà chẳng thấy  bóng dáng rượu trà, hoa quả, bánh mứt, xôi chè...đâu cả. Đằng sau lư hương nghi ngút khói, bà chỉ thấy một quả mãn cầu to đùng, một chục xoài cát Hoà Lộc hàng thượng phẩm đứng chen chúc nhau trên cái “bọoc ba ga” xe đạp bầy trịnh trọng trước sân. Ông chồng giải thích :
-   Bà thấy đó, năm nay tui cúng giao thừa “ngon” hết ý . Bà nhìn coi : “Cầu Xài Líp Ba Ga” quanh năm suốt tháng đó, đã không ?  
 
                            
             52. TÔN GIÁO TOÀN CẦU
 
 Diễn đàn Tôn Giáo Thế Giới trưng cầu ý kiến toàn thể nhân loại để tìm ra một Tôn Giáo chung nhất cho tất cả mọi người, để nhân loại có “tiếng nói” chung. Tín đồ nào cũng mong cho Tôn Giáo mình được trở thành tôn giáo toàn cầu. Tuy nhiên, một ý kiến được đa số phiếu ủng hộ có lý luận như sau:
 Tôn Giáo toàn cầu phải là một tôn giáo có nhiều điểm chung nhất cho tất cả mọi người, nên :
-  Ban đêm nhìn lên Trời, mọi người đều nhìn thấy hằng hà sa số các VÌ SAO.
- Hằng ngày mọi người đều gặp vô số vấn đề khó khăn họ phải vò đầu bứt tóc với câu hỏi VÌ SAO.
 

       Nên VÌ SAO cần phải trở thành tôn giáo toàn cầu để mọi người được thấu hiểu các Vì Sao, và “Logo” cho tôn giáo này là dấu ? nằm  trong ngôi sao năm cánh                                          
                      51. THIÊN ĐÀNG

    Nước Thiên Đàng chan hoà ánh sáng, thiên nhiên tuyệt vời như tranh vẽ. Chư Tiên không cần ăn cũng chẳng cần xài nên đất không rác rưởi, nước leo lẻo trong veo. Không nhu cầu nên chẳng tranh giành, không phe phái nên chẳng chiến tranh. Chư Tiên suốt ngày nhởn nhơ dạo chơi bay lượn, chân không cầ n đi nên bé tẹo như chân chim, miệng không cần ăn nên chẳng có răng, tâm hồn trong trắng không yêu đương nên không giới tính…

   Khách xem qua hồn vía rụng rời, mau mau trở về nhập xác.

  Sáng hôm sau, Khách khấn nguyện ơn trên cho mình được ở lại trần gian lâu lâu, hưởng phước.

 

                       50. ĐỊA NGỤC

   Một người tu nhân tích đức, không biết khi chết mình đi về đâu, bèn xin ơn trên cho mình được đi tham quan hết mọi nơi Thiên Đàng - Địa Ngục để mình được mở rộng tầm hiểu biết. Đêm  đầu tiên, hồn vía của ông được dẫn đi viếng thăm Địa Ngục…

  Cửa thứ nhất dành cho “Quý Ngài” tham quyền cố vị ở trần gian. Nơi đây, mỗi vị đều ngự trên một ngai vàng lộng lẫy, nhưng vương quốc của mỗi “Ngài” chỉ gồm độc nhất một cá thể: Đó là chính bản thân các “Ngài”.

   Cửa thứ hai dành cho các “Vị” ham ăn nhậu. Ở đây, lúc nào cũng yến tiệc linh đình, nem công chả phượng không thiếu, nhưng các “Ngài” đều bị bội thực và trong phòng thì không có W.C.

     Cửa thứ ba dành cho “Quý Quan” tham “ăn bẩn”. Chỗ của các “Ngài” chỉ có W.C mà không có phòng ăn.

      Cửa thứ tư dành cho “Quý Anh” thích mây mưa trăng gió. Nơi đây có không biết bao nhiêu thiếu nữ nhan sắc tuyệt trần tuổi xuân mơn mởn “Quý Anh” tha hồ ôm ấp, nhưng anh nào cũng chỉ tiếc rẻ, đau khổ ngắm nhìn vì toàn bộ các anh nếu không liệt thì cũng đã là Thái Giám…

 

            Khách tham quan sợ hãi giật mình tỉnh giấc.                             

 

                   49. CÓ NGOẠI LỆ KHÔNG ?

 Tạp chí nghệ thuật dành một cuộc phỏng vấn cho Hoa Hậu Thế Giới vừa đăng quang trong một một cuộc thi sắc đẹp toàn cầu. Một câu hỏi khó đưa ra cho cô là cô có tin đức lang quân của mình sẽ chung thuỷ trọn đời với mình hay không.

 Tân hoa hậu là một cô gái Việt, cô đã trả lời một cách rất có phong cách…truyền thống như sau :

-   Điều đó còn tuỳ thuộc người đàn ông của tôi là ai. Là người không bao giờ biết “chán cơm thèm phở”, “thích phở nhiều hơn cơm” hay là “thích cả hai thứ cùng một lúc”.

 Nhiều độc giả bầu chọn câu trả lời này là  độc đáo nhất

 

   48. GIÂY PHÚT SUNG SƯỚNG NHẤT

    Người ta phỏng vấn một nghệ sĩ hài nổi tiếng lừng lẫy, chỉ cần anh xuất hiện trên sân khấu là khán giả đã hò reo phấn khích

- Trong cuộc đời nghệ sĩ của mình, giây phút nào anh cảm thấy sung sướng và thoả mãn nhất : Khi khán giả vỗ tay tán thưởng ? khi khán giả tặng hoa, tặng quà ? hay khi nhận được những giải thưởng này nọ vinh danh nghề nghiệp của mình ?

-  Không - người nghệ sĩ trầm ngâm trả lời – giây phút tôi cảm thấy sung sướng nhất là lúc tôi được sống thật với mình, là lúc tôi được khóc bao nhiêu tuỳ thích, ở một góc khuất nào đó mà không ai được biết đến.

  

                              47. BỆNH “GIA TRUYỀN”

 Một người đàn ông trẻ đang ngồi khai bệnh với Bác Sĩ tại phòng khám Nam Khoa.

-   Thưa Bác Sĩ, có lẽ tôi bị bệnh “gia truyền”

-   Anh hãy nói cụ thể hơn xem nào

-   Vâng. Tôi không phải là con ruột của cha tôi. Cha tôi không phải là con ruột của ông tôi . Tôi và cha tôi đều là con duy nhất trong gia đình …

-    Khoan – Bác sĩ ngắt lời – ý anh muốn nói là anh nghi mình bị bệnh “vô sinh  di truyền” ???!!!

-    Có thể lắm ! nhưng vợ tôi đang có thai. Hôm qua cãi nhau cô ấy bảo tôi là  kẻ thừa  kế di sản gia truyền !

 

                                      46. QUÁ SIÊU 

 Một ngôi đền Phật Giáo nổi tiếng nằm giữa ranh giới hai tỉnh. Các tu sĩ hoặc các thiện tri thức đi từ tỉnh này sang tỉnh kia, muốn được tá túc lại ít ngày thường phải trải qua một cuộc tranh luận giáo pháp. Khách thắng cuộc sẽ được mời ở lại như là một phần thưởng cho họ. Nếu không, khách buộc lòng phải rời khỏi ngôi đền.

 Một lần, sư trụ trì đi vắng, nhờ một sư đệ trông nom quản lý chùa. Khi về gần tới nơi, ông gặp sư trưởng của một tu viện khác đang  từ ngôi đền của ông đi ra. Ngạc nhiên vì sự thất bại của sư trưởng trong cuộc tranh luận. Ông hỏi thăm sư trưởng và được biết sự việc xảy ra như sau:

 Cuộc tranh luận theo thông lệ là hai bên phải ra dấu trong im lặng  để diễn tả ý tưởng.

“ Thoạt đầu tôi chào sư đệ của huynh rồi đưa lên một ngón tay – Sư trưởng nói – ý nói trên thế gian này chỉ có đức Phật là cao cả nhất, nhưng ông ấy đã đưa hai ngón tay, ý nói Đức Phật cùng với Giáo Pháp của Ngài đã cứu khổ thế gian. Tôi gật đầu và đưa lên ba ngón, ý nói là nhờ Tăng đoàn mà Phật Pháp được lưu truyền, hoằng hoá khắp nơi. Đó là ba ngôi tam bảo vô cùng quý báu. Đột nhiên ông ấy đấm vào giữa mặt tôi một cái thật dữ dội, ý nói chúng sanh được hoá độ sẽ đại ngộ và giải thoát. Tôi không còn gì để nói, vì thế tôi phải ra đi.”

Sư trụ trì tiếp tục đi về đền, lòng đầy thắc mắc vì em ông vốn là người ít học, thô lỗ và đầy mặc cảm vì bị hỏng một mắt. Vừa gặp nhau ngoài cửa, người em đã vội vàng “mắng vốn” :

-  Lúc anh đi vắng, em vừa tống cổ một thằng cha bất lịch sự và xấc láo ra khỏi đền rồi.

-  ???!!!

-  Lúc hắn gặp em hắn đưa lên một ngón tay, ý nói “A, nhà ngươi chỉ có một con mắt !” Em đã chào hắn lễ phép và đưa ra hai ngón tay, ý nói “Vâng, tôi biết ngài còn đủ hai mắt” vậy mà hắn lại tiếp tục xấc láo bằng cách đưa lên ba ngón tay, ý nói  “Nhưng hai chúng ta chỉ có ba con mắt mà thôi” . Không thể chịu được nữa, em đấm cho hắn một quả thôi sơn vào giữa mặt, thế là hắn chuồn mất.

 

                                                    45. ĐỀN ƠN

 Một hoạ sĩ mời bác sĩ nhãn khoa thăm viếng phòng triển lãm tranh của anh. Nhân tiện anh giới thiệu với bác sĩ bức hoạ anh vẽ nhằm đền ơn bác sĩ đã chữa lành bệnh mắt cho vợ anh.

Đến nơi, bác sĩ thấy bức tranh được treo trang trọng, khuôn mặt ông đang cười rạng rỡ chính giữa lòng một con mắt đẹp. Bác sĩ nhìn ngắm, cảm động và sung sướng. Bỗng, ông toát mồ hôi, bấm tay, nói nhỏ với người bạn đi cùng.

- May quá ông ạ, tôi không phải là bác sĩ sản khoa !

 

                       44. CÓ ĐIÊN KHÔNG ?

 Trong phòng  VIP của bệnh viện tâm thần, bác sĩ mới, mặc thường phục vào thăm bệnh nhân (ngoài giờ). Ông dừng lại trước bệnh nhân Việt kiều còn trẻ :

-   Sao em không về Mỹ ?

-   Người Việt không ở nước Việt thì đi đâu                                          

-   Sao em ngồi lên gối ?

-   Thích thế

-   Sao em không chịu tắm ?

-  Có ai chết vì không tắm đâu

-  Em không nghe lời Bác sĩ hả ?

-  Cái thằng chết toi này ở phòng nào sang đây doạ tao đấy ? Bác sĩ thì phải mặc áo blouse, đeo tai nghe chứ !  

 

                               43. CHUYỆN TÂM THẦN

 Trong bệnh viện tâm thần, hai bệnh nhân trẻ  nằm phòng “VIP” cãi nhau :

-        Đêm hôm qua sao mày ăn vụng bánh của tao, đồ conchuột !

-       Tao là con mèo !

-       Tao là con chó

-       Tao là con cọp

-       Tao ba số 5

-       Ba số 6

-       Ba số 7

-       Ba số 8

-       Ba số 9, mày bù rồi, chết chưa con

-       Ối, im lặng là vàng

-       Nói là vàng trắng

-       Sai bét, nói ra là bạc

Cô y tá bước vào :

-       Thôi nghen, nằm xuống ngủ hết, khuya rồi

 

                                 42. TỦ GÌ ?

 Một bác thợ mộc thuộc loại bợm rượu, được đặt hàng đóng một tủ đựng chén bát. Qúa hạn giao hàng, khách ghé qua nhà ông để nhắc nhở. Bác thợ mộc lè nhè hỏi, miệng còn hơi rượu

-  Sao, mời nhậu nữa hả  ?…ủa, giao tủ hả. Ờ, dìa đi, ba bữa nữa mang qua cho.

Khi bác thợ mộc đến, bác thấy chủ nhà đã cẩn thận dán một tờ giấy vào chỗ đặt tủ như sau :

“ Chỗ đặt tủ chén bát, không phải tủ rượu”

                           

           41. TIÊU CHUẨN CAO

 Một cô gái miệt vườn lên thành phố kiếm chồng, cô tìm đến phòng Giới Thiệu Hôn Nhân với ý định tìm một ông chồng đại gia. Sợ rằng người môi giới không hiểu hết ý mình. Cô mô tả chi tiết về người chồng lý tưởng như sau :

“ Đi xe bốn bánh, có tài xế riêng, ăn mặc lịch sự (áo bỏ trong quần) trong túi lúc nào cũng có một cọc tiền, giao tiếp lịch thiệp với nhiều người, tuổi trên dưới ba mươi, tướng người cao ráo (nhưng văn hoá cần …lùn thôi) và quan trọng là chưa vợ ” .

Sau khi đã rà soát để tìm một đối tượng đáp ứng được tất cả những yêu cầu của cô gái, nhiều ngày sau,  văn phòng giới thiệu hôn nhân mời cô đến và giới thiệu cho cô một anh …tiếp viên bán vé xe buýt !

                                   

                                         40. GIẢI THÍCH và VÍ DỤ

 

 Đề luận văn yêu cầu giải thích và cho ví dụ làm rõ nghĩa hai câu thơ :

                       Khấp như thiếu nữ vu quy nhật

                      Tiếu tựa nam nhân lạc đệ thời  

Một phụ huynh “gà” bài cho con

 ‘ Hai câu thơ trên có nghĩa : Khóc (sung sướng) như cô gái mới lớn trong ngày cưới . Cười (đau khổ) như chàng trai nhiều tuổi khi biết mình đã trượt khoa thi.

 Ví dụ: Khóc- Cười như giọt nước mắt ràn rụa trên khuôn mặt kiều diễm của thí sinh khi nghe tuyên bố đoạt giải Hoa Hậu và cúi xuống để nhận cái vương miện quá đắt giá trên đầu.

 Cười- Khóc như đoạn phim hai cha con Charlot lâm cảnh túng  cùng. Theo kế hoạch 'kiếm cơm' của ông bố. Cậu bé có nhiệm vụ ra phố rình rình, lén cầm đá chọi bể kiếng một căn nhà sang trọng rồi chạy biến vì cảnh sát trông thấy rượt đuổi, trong khi Charlot bố thong thả bước tới gõ cửa, lịch sự đề nghị chủ nhà thay kiếng mới !’

 

                                     39. QUÀ TẶNG VU LAN

 Mẹ sếp bệnh nằm liệt giường một năm.Mùa Vu Lan năm ấy, sếp nhận được một hộp quà nhỏ xinh xắn của thuộc cấp, đó là một bông hồng trắng bằng bạch kim (vàng trắng) với lời chúc : Mừng vu lan theo ước nguyện của sếp !

 

                       38.LÝ DO ĐƠN GIẢN

  Trong văn phòng Giám Đốc sang trọng bề thế, khu trung tâm thành phố, nhiều khách ngồi chờ đợi để vào gặp Giám Đốc. Cô thư ký cẩn thận ghi nhận từng trường hợp để vào trình Giám Đốc, tuỳ Giám Đốc thấy cần phải tiếp ai thì mời vào theo ưu tiên công việc.

 Cụ bà hom hem, ăn mặc không được tươm tất lắm ngồi ở một góc khuất. Bà ngồi chờ từ đầu giờ, đến cuối buổi, khách khứa đã ra về hết, cô thư ký cũng chuẩn bị dọn phòng, cụ vẫn chưa được Giám Đốc “tiếp kiến” . Lý do đơn giản : Cụ là …Mẹ Giám Đốc !

 

                    37. CON BỘ TRƯỞNG

 Hai bà lão xuống xe buýt, lúng túng dắt díu nhau qua đường. Một chiếc xe du lịch mới toanh trờ tới bóp còi inh ỏi. Cậu bé ngồi trong xe bấm nút mở cửa kiếng, thò đầu ra ngoài gọi ầm ĩ:

      -  Bà nội, bà nội

 Chiếc xe lao vút qua mặt hai cụ thật nhanh  

Một cụ quay sang hỏi cụ kia

     -  Ai đấy bà  ?

     -  Con Bộ Trưởng đấy ! – Bà lão thở dài trả lời

 

                 36. ĐỀ PHÒNG

 Một nữ sinh lên thành phố ở trọ để thi vào Y Khoa. Tỉ lệ “chọi” khá cao, cô rất lo lắng. Mặc dù học bài rất kỹ nhưng cô vẫn muốn kiêng một số thứ lấy hên, cô nhờ một sinh viên Y đàn chị tư vấn. Cô nhận được tin nhắn như sau : 

               Những thứ cần ăn thường xuyên 

 1.   Đu đủ : lúc nào cũng rủng rỉnh tiền xài

2.   Dưa hấu : Mọi sự đỏ như son

3.   Đậu xanh, đậu đỏ, đậu "lành" : may mắn, hanh thông

4.   Khoai cao: Đậu cao

5.   Mãn cầu : Toại nguyện như ý  

             Những thứ cấm chỉ không được ăn:

 1.   Mướp : Đề phòng những cái… “đuôi” dai như xơ mướp

2.   Bầu : Đề phòng dính bầu

3.   Sầu riêng : Đề phòng bị bỏ rơi, phản bội

4.   Chôm chôm : Đề phòng trộm cắp

5.   Xoài : Đề phòng  cháy túi

6.   Đào : Đề phòng bị đào mỏ

7.   Đậu đen : Đề phòng đậu…ngược

8.   Mực : đề phòng đen đủi

9.   Chuối : Đề phòng trượt  vỏ

10.Trứng cút : Đề phòng khăn gói quả mướp về quê

                              

                           35. GỠ RỐI

 Đọc trong mục Tâm Sự Bốn Phương của một tờ báo lá cải :

Hỏi : Em, nữ sinh 16 tuổi, hiền, ngoan. Em quen bạn trai hơn một tuổi trong quán Bar. Ba mẹ ngăn cản quyết liệt. Em muốn ba mẹ tin rằng chúng em  Yêu Nhau Trong Sáng. Em phải làm sao ?

 

Đáp : Em phải Hôn Nhau Trong Tối

 

          34. ĐIỀU QUAN TRỌNG NHẤT

Diễn giả hùng hồn nói về những vấn đề trọng đại mà con người phải quan tâm :

“Sự sống của con người và vũ trụ được quyết định bởi những cái …lỗ. Đó là Lỗ Đen trong vũ trụ, còn hai lỗ kia là cửa sinh tử :

                 Lỗ của em cùng với cái lỗ huyệt

                  Mở ra hai đầu tử sinh bất tuyệt

Lỗ đầu quan trọng đối với vũ trụ, hai lỗ sau quan trọng đối với chúng ta”.

                                

                             33. CHỪA MỘT NỬA !

 Một chàng đang nhậu ngà ngà, xỉn xỉn, điện thoại cầm tay reo

-  A lô

-  Quân hả, rảnh không, mai qua chơi cờ ngheng ? 

-  Thôi ông ơi, tôi hứa với bà xã chừa bỏ mọi thứ rồi.

-  Ông đang lè nhè đây mà, chừa cái gì.

-  Mỗi thứ tôi chừa được một nửa rồi. Ra quán ăn nhậu, tôi chừa được ăn. Bạn bè hút chích, tôi chừa được hút, bồ bịch trai gái tôi chừa được trai, rủ rê cờ bạc, tôi chừa được cờ rồi. Kiếm người khác kêu đi ông ơi !

 

                32. ĐÀN…GÌ  ?

 Một anh chàng ăn chơi hư hỏng, bị người yêu từ hôn. Hối hận và đau khổ, chàng viết một tin nhắn thề thốt đủ điều với mục đích mong nàng “tha thứ” cho lỗi lẫm quá khứ.

“…Nếu em cho anh cơ hội, anh hứa từ nay sẽ chừa hẳn mọi thứ. Anh sẽ không chơi cờ bạc và các loại cờ khác, không uống rượu bia và các loại rượu khác, không ngủ với đàn bà và các loại đàn khác !...”

 

                                31. HẠNH PHÚC ĐƠN SƠ

 - Dạo này làm ăn lên hay gia đình hạnh phúc  mà thấy anh vui vẻ thoải mái quá vậy ? Hay có thêm “em út chân dài” rồi ?

- Chẳng phải đâu. Mọi việc vẫn ‘u như kỹ’ (y như cũ). Chẳng qua là tôi tìm ra một bí quyết, cứ thế mà vui vẻ suốt ngày.

- ???

- Buổi sáng , tôi “điểm tâm” bằng vài câu chuyện hài thật hay, thật thích. Tôi đọc cho thuộc rồi đi làm. Nghỉ trưa ‘bỏ nhỏ’ cho bạn bè nghe để cười chút chơi cho hả. Chiều về, bà xã có la hét nhăn nhó mấy đứa nhỏ là chuyện của bả, mình không quan tâm, vì mình đang mắc cười trong bụng với mấy câu chuyện của mình. Cứ thế, ai có làm phiền mình thì …vào tai này, ra tai kia, đi hết .

- Hạnh phúc thật giản dị, đơn sơ !

 

                                      30. THOÁT CHẾT

     Giờ nghỉ, hai cô thư ký của một công ty thương mại lớn ngồi “tám” với nhau :

-  Hôm qua tớ hút chết

-   Sao vậy ?

-   Đang làm việc, tớ thấy căng quá chịu không nổi, lên mạng  định xả Stress một chút. Đang đọc chuyện "HỎI CÁI GÌ ?"  buồn cười quá, cứ thế là cười tít mắt. Tự nhiên thấy sau lưng có tiếng bật cười, tớ tưởng là cậu. Tớ hỏi “ Theo  cậu thì cái thằng cha "phải gió" này nó có cố ý hiểu lầm không ?” chẳng thấy tiếng trả lời và người ấy nhanh chóng biến mất. Giờ nghỉ trưa, anh chàng bên cạnh bảo : thấy tớ cười ngặt nghẽo, Sếp lặng lẽ đến đứng sau lưng tớ xem tớ đọc cái gì !

 

                                    29.  HỎI CÁI GÌ ? 

           Trong phòng khám đa khoa, bệnh nhân ngồi chờ đông nghẹt . Y tá nhận bệnh làm việc tất bật. Cô gọi bệnh nhân theo số thứ tự và ghi những thông tin cần thiết vào hồ sơ

-   Số 13

-   Có mặt

-   Họ tên ?

-   Lê văn Quý

-   Dài hay ngắn ?

-   Trung bình. Bệnh nhân trả lời ngập ngừng và hơi ngượng

-   Tôi hỏi dài hay ngắn ? Cô y tá cáu kỉnh ngước lên nhìn bệnh nhân

-    Theo cô, thế nào là dài ? Bệnh nhân, giọng sống sượng

-   Tôi hỏi tên của ông là  (y) dài hay (i) ngắn. Cô y tá hét lên

-   Làm gì có chữ Quý  là i ngắn, bà nội.- Bệnh nhân hét lại.- ÚI và UÝ khác nhau rõ ràng. Có biết đánh vần tiếng Việt không bà ?

                   
      28. TÌM…THẤY
 
Hai người bạn nói chuyện với nhau :
-  Tại sao “Con Bò Cười” lại là thương hiệu nổi tiếng thế giới?
-  Vì đó là loại Phô Mai ngon
-  Không đúng, nó nổi tiếng vì cái cười của con bò !
-  Tại sao ?
-  Con bò chỉ cười khi nó hửi đít con bò khác
-  Như thế thì có gì nổi tiếng ?
-  Đặc biệt ở chỗ, hửi đít  xong nó tìm được ý trung nhân của mình, thì nó mới …cười ! Không thấy nó đeo khoen tai chụp hình đám cưới của nó đấy à ?
 
                       
     27. NHỮNG NỤ CƯỜI BẤT HỦ
 
  Một Uỷ Ban Thẩm Định đánh giá những nụ cười nổi tiếng thế giới, vượt thời gian và không gian, đã đưa ra ba kết quả.
1.  Nụ cười bất hủ của nàng Mona Lisa trong bức danh hoạ La Jocond của thiên  tài Leonard de Vinci.
2.  Nụ cười nghiêng nước nghiêng thành của nàng Bao Tự đánh đổ cả một triều đại huy hoàng trong lịch sử Trung Hoa.
3.  Nụ cười ngon lành của chị Bò tơ quảng cáo cho một hãng phô mai với thương hiệu “Con Bò Cười” nổi tiếng khắp thế giới.
            Sau một hồi bình chọn, Con  Bò Cười đoạt giải nhất vì nụ cười được nhiều người biết nhất.
                                                  26. CƯỜI…MUỘN !

   Một cậu bé rất thích chuyện vui cười, cậu theo dõi cuộc thi “TruyệnCười Hay Nhất” của một tạp chí nọ. Ba giải được trao, nhưng cậu đọc đi đọc lại vẫn không hiểu tại sao các câu chuyện như vậy được trao giải, vì cậu chẳng thấy có chỗ nào đáng cười cả.

      Cho là quá sức bất công với những câu chuyện cười khác. Cậu viết thư về toà soạn phản đối kết quả cuộc thi này và yêu cầu Ban Giám Khảo giải thích. Cảm động trước sự nhiệt tình của cậu bé, Ban Giám Khảo bèn viết thư riêng cho cậu, giải thích ý nghĩa của từng câu chuyện.

       Sau khi đọc xong, cậu bé lăn đùng ra cười, cười nhiều đến nỗi cậu phải viết thư cám ơn toà soạn và nhận xét rằng : Những truyện cười được trao giải là những truyện phải …cười muộn ! Cười càng muộn càng hay . 

                                                          25. NHAI LẠI

       Cậu bé đi tham quan một nông trại với lớp học. Đến một chuồng bò, cậu thấy một cụ bò đang nằm vẫy đuôi đuổi ruồi, miệng thong thả nhai đi nhai lại cái gì đó có vẻ rất ngon lành, thích thú. Thầy giáo giải thích :

“Khi ta thấy bò nằm nghỉ ngơi, không có  thứ gì ăn mà vẫn nhai , có nghĩa là lúc ấy bò đang nhai lại những thứ (mà nó đã nuốt vội vàng để tống thật nhiều vào bụng) để dành. Khi có thì giờ rảnh nó mới ‘ói’ ra nhai lại”
 Về nhà, thấy cửa phòng bố quên khoá, cậu bé rón rén bước vào. Bố đang nằm trên giường mải mê với một xấp ảnh. Nhìn qua vai bố, cậu bé thấy hình của bố và một cô gái trẻ đẹp đang đùa vui trên biển. Bố nhìn hết tấm nọ đến tấm kia, thỉnh thoảng cười một mình, thích chí.
 Ngẫm nghĩ, cậu bé như chợt hiểu ra, cậu chậy vội ra sau bếp, reo ầm lên :
-  Mẹ ơi, bố đang…nhai lại !  
                         
                                               24. NHÀ ĐẸP

Nhân viên một Trung Tâm Địa Ốc, làm thêm dịch vụ “đen” giới thiệu ‘người tình một đêm’ cho khách hàng, ngồi bấm máy nhắn tin cho một ông khách.

“ Nhà cao ráo, sáng sủa, mặt tiền đẹp, nở hậu, điện nước đầy đủ, mới xây dựng, chưa qua sử dụng. Có thể thuê mướn hoặc mua. Nhà trống giao ngay. Giá cả phải chăng.”

         Lát sau, có tin nhắn trả lời : “O.K. giá nhiêu một đêm ?”

                   

                   23. NGON NHẤT Ở ĐÂY

           Từ đầu đường đi vào mươi mét, người ta bắt gặp một bảng hiệu to đùng “Phở Ngon Nhất Thế Giới”, đi thêm vài chục mét , thêm một quán Phở Ngon Nhất Việt Nam” . Đối diện có một quán “Phở Ngon Nhất Thành Phố”.Cuối đường, người ta bắt gặp một quán nhỏ, bảng hiệu rất khiêm nhường “Phở Ngon Nhất Con Đường Này”.

                                                                                     

                        22. LẮC ĐỀU TRƯỚC KHI UỐNG

 Cô chị nghe tiếng động ầm ĩ trong phòng, bèn mở cửa bước vào. Cậu em đang lắc mình một cách điên cuồng quyết liệt. Cô chị quát lên, cậu em ngừng lắc giải thích .

-  Sáng nay má đi, má biểu trước khi uống thuốc phải lắc đều. Bây giờ uống xong rồi em mới nhớ lời má dặn !

 

                                           2I.  LỖ CHÓ - LỖ MÈO

 Nhà Bác Học của một cơ quan hàng không vũ trụ đang ngồi trầm tư với vấn đề nan giải của mình : Làm sao tạo điều kiện sống cho con người trên mặt trăng . Bỗng ông nghe tiếng sủa ầm ĩ của con chó cưng ngoài cửa rào. Ra mở cửa, ông bắt gặp thêm con mèo cưng đang nối đuôi chú chó đi vào. À ra thế ! tối qua chúng nó đã “thoát ly” gia đình, đi bụi cả đêm. Còn bây giờ thì gọi cửa đòi vào. Bực mình, ông nghĩ cách không để cho chúng làm phiền mình lần nữa. Ông quyết định làm cho chúng nó một lối đi riêng.

Buổi trưa, người làm vườn tới, chàng trai ngỡ ngàng khi phát hiện ra dưới chân bức tường bao quanh khu vườn, ai đó đã khoét hai cái lỗ tròn rất khéo. Một cái nhỏ hơn và một cái lớn hơn.

  

                          20.NỘI TRỢ GIỎI

      Một anh lớn tuổi đi làm ở thành phố, mãi mà chưa kén được vợ. Cha mẹ ở quê hối thúc quá,  anh ta bất đắc dĩ viết một lá  thư như sau :

“Kính thưa Ba Má. Nghe lời khuyên bảo của ba má, con đã cố gắng tìm cho ba má một con dâu ngoan hiền, hiếu thảo, nội trợ giỏi, biết nấu ăn ngon. Nhưng thời buổi nam nữ bình quyền, tiêu chuẩn như vậy hơi khó. Sau nhiều năm tìm kiếm, tuyển chọn, con gặp một phụ nữ nấu ăn giỏi nhất trong tất cả các cô gái : Cô ấy chuyên sử dụng Fast Food (thức ăn nhanh) đồ hộp và thực phẩm chế biến sẵn trong siêu thị. Nếu ba má bằng lòng, con sẽ đưa cô ấy về ra mắt…”

               19. BÁC SĨ ? QUAN TOÀ ?

 
Sáng chủ nhật, trong một bàn cà phê vỉa hè đầu ngõ, hai người đàn ông tâm sự với nhau :
-  Thiệt với anh, làm riết rồi cứ thấy cái áo blouse trắng với con dao mổ là tôi phát ngán.
-  Còn tôi, lúc nào cũng phải cân nhắc xem, đứa nào phải chết, đứa nào được sống. Riết cũng mệt cái đầu !
-  Dạ, hai anh cho em xin tiền cà phê – Cô chủ quán xen vào –  Anh Tư mổ heo bẩy ngàn , anh Năm đầu bếp hút thêm ba điếu thuốc nữa là mười ngàn.
 
                                     18. NGHỀ ĂN HẠI
 
Ông Thanh tra đến thăm một trường Tiểu Học của tỉnh. Ông vào lớp hai của trường. Đến bên bàn một cậu trò nhỏ, ông hỏi :
-  Sau này lớn lên em muốn làm gì ?
-  Dạ, em muốn làm Bác Sĩ
-  Giỏi – Ông khen
Ông lần lượt hỏi nhiều em khác, ông được nghe một loạt những nghề “danh giá” như Kỹ Sư, Luật Sư, Thầy  Giáo…Chợt thấy một em đang ngủ gục. Ông hỏi :
-  Này em, lớn lên em muốn làm nghề gì ?
-  Dạ thưa Thầy, em muốn làm nghề Ăn Hại
Ông Thanh Tra trố mắt :
-  Tại sao ?
-  Gần nhà em có một vi la thiệt bự, anh chủ nhà còn trẻ hơn Thầy giáo nhiều. Mẹ em hỏi  ba : Cái thằng làm nghề gì mà giàu dữ không biết ! Đi chơi, ăn nhậu, gái gỏng tối ngày mà có tiền xài hoài . Ba trả lời: Ối,  Đồ Ăn Hại !  - Cậu bé thành thật trả lời.
 
                                       17. SÒNG PHẲNG
 
Cha dắt con sang hàng xóm mắng vốn:
-  Anh nhìn xem, chó nhà anh cắn con tôi đây này, anh tính sao ?
-  Thôi được, tính tôi sòng phẳng lắm, tôi có thể lôi nó ra cho anh cắn lại
 
                                16. HÀNG QUÁ TỐT
 
Ông chủ tiệm ôm đầu than thở
-  Tôi tán gia bại sản rồi, hàng họ cháy hết cả !
-  Thế ông bán mặt hàng gì ?
-  Bình chữa lửa 
 
                              15. THẾ LÀ HUỀ
 
Nha sĩ gặp khách hàng ngoài đường, ông ta túm áo và nổi quạu :
-  Tại sao lần trước ông trả cho tôi toàn bạc giả ?
Ông khách trả lời tỉnh bơ
                   -  Thì vì ông gắn răng giả cho tôi chứ sao ! 
                                                          14. AI CŨNG HỮU DỤNG

 Trên một tiết mục truyền hình nước ngoài, có tên là  “Bạn Yêu Nước Thế Nào” có đông đảo thanh niên nam nữ

-  Rất tiếc tôi không thể. Chàng trai ngại ngùng nói

-  Vì sao ? – MC hỏi

-  Tôi bị điếc tham dự . MC đặt câu hỏi : “ Trong thời chiến, bạn có nhập ngũ tòng chinh để bảo vệ đất nước hay không ?” Micro được trao cho một thanh niên cao lớn

-  Không sao , bạn có thể vào đội gỡ mìn

            Câu hỏi được chuyển sang cho một bạn trai mang mắt kiếng

-  Rất tiếc tôi cũng không thể. Anh ta mạnh dạn trả lời

-  Vì sao ? – MC hỏi

-  Tôi bị cận thị

-  Không sao, bạn có thể vào đội đánh sáp lá cà !

 

     13. TÌNH YÊU THỜI…. VI TÍNH

 Cánh mày râu ngày nay thường dùng thời gian của họ vào việc ngồi trước máy tính thay vì đầu tư vào việc đi “gõ cửa trái tim nàng” như trước đây. Tại sao vậy? Đây là tâm sự “thầm” nhưng không “kín” của các chàng.

 

 20 ĐIỀU MÁY TÍNH HẤP DẪN HƠN PHỤ NỮ 

 

1.   Máy tính đủ kiên nhẫn đợi bạn mà không hề…nhăn nhó

2.   Máy tính không hỏi bạn trao nhẫn cưới dù chỉ một lần

3 Máy tính không “nổi điên” với bạn vì việc bạn có thêm một máy tính mới

4.   Máy tính không eo xèo bắt bạn phải chọn lựa giữa nó và cái khác

5.   Máy tính không bắt bạn nói bạn yêu nó

6.   Máy tính không yêu cầu bạn phải gặp cha mẹ nó

7.   Máy tính không so sánh bạn với những người khác

8.   Máy tính không giận dỗi, cằn nhằn hay đay nghiến khi bạn phạm lỗi

9.   Máy tính không quan tâm đến túi tiền của bạn

10.        Máy tính có thể khởi động vô điều kiện

11.        Máy tính luôn sẵn sàng khi bạn đã sẵn sàng

12.        Máy tính luôn ngoan ngoãn làm tất cả những gì bạn bảo

13.        Máy tính không để ý  đến tiền bạc, tuổi  tác…của bạn

14.        Máy tính không quan tâm đến việc bạn đã có vợ

15.        Máy tính không dính bầu

16.        Máy tính không “hành hạ” bạn nếu bạn ngồi bên máy tính khác

17. Máy tính không hờn mát khi bạn quên ngày mua nó về

18.        Máy tính không thể ra khỏi nhà khi bạn đi vắng

19.        Bạn có thể log in  nhiều máy tính một lúc

20.        Bạn có thể tắt máy tính bất cứ lúc nào

 

Trong cuộc chiến gay go, có lẽ máy tính đã chọn nhầm…đối thủ vì các nàng không phải tay vừa. Mặc cho chàng bị máy tính “hớp hồn”, nhưng cuối cùng, cửa nhà nàng vẫn là nơi các chàng phải “chầu” thường trực. Tại sao vậy ? Đây là những bí ẩn chưa từng được tiết lộ của nàng.

 

                         20 ĐIỀU PHỤ NỮ HẠ GỤC MÁY TÍNH

 

 1.   Máy tính không biết hò hẹn và cho …leo cây để cho chàng biết thế nào là nhớ nhung, đau khổ

2.   Máy tính không biết…dụ khị để chàng tự nguyện xin ký tên vào bản án tù chung thân

3.   Máy tính không biết chảy nước mắt để chàng cuống quýt

4.   Máy tính không có móng tay để nhéo (cấu) một phát ấn tượng mỗi khi chàng định "ngó ngang"

5.   Máy tính không làm cho chàng sợ mất nó, vì thế chàng chẳng cần phải nói yêu nó

6.   Máy tính không có đủ uy lực để kéo tai chàng về ra mắt các cụ

7.   Máy tính không làm cho chàng nở mày nở mặt với mọi người khi chàng có nó

8.   Máy tính không rót mật vào tai khiến chàng cứ phải dẫn xác đến nghe, cho dù đó là lời đay nghiến

9.   Máy tính không thể làm chàng nói “hân hạnh” khi chàng chi tiền cho nó

10.   Máy tính không biết “treo giá ngọc”

11.   Máy tính không biết bắt chàng đợi đến chóng mặt cho dù chàng đã sẵn sàng

12.   Máy tính không có cá tính

13.   Máy tính không biết so đo, kiếm người phù hợp

14.   Máy tính không biết phân biệt đâu là chàng độc thân đâu làchàng có vợ

15.  Máy tính không thể giúp chàng nối dõi tông đường (Bất hiếu hữu tam, vô hậu chi đại)

16.  Máy tính lãnh đạm, vô cảm, nhạt nhẽo vì không biết ghen tuông

17.  Máy tính không lãng mạn vì nó chẳng cần biết chàng đem nó về ngày nào

18.   Máy tính không biết chưng diện đi chơi, để nhắc nhở chàng… coi chừng bị mất

19.   Máy tính không kiêu kỳ, giữ giá để bắt chàng phải nghiêm túc

20.  Máy tính không biết cách làm cho chàng hiểu ra rằng “Đến đã khó mà đi lại càng…khó hơn”

                                       

          12. TIÊU CHUẨN LÝ TƯỞNG

 Hai người bạn cũ gặp nhau trong một quán rượu, một người hỏi :
-  Sao, lúc này anh lấy vợ chưa ?
-  Rồi
-  Có đúng tiêu chuẩn khắt khe của anh không ?
-  Có
-  Mừng cho anh, chắc là anh phải hạnh phúc lắm
-  Tôi ly dị rồi
-  Sao vậy ?
-   Vì những tiêu chuẩn ấy cô ta đặt sai chỗ hết cả. Thay vì là một người Thanh lịch trong phòng khách, tính toán trong nhà bếp và lẳng lơ trong phòng ngủ thì cô ta lại lẳng lơ trong phòng khách, thanh lịch trong nhà bếp và tính toán trong phòng ngủ.
 
                                    
 
        11. KHÔN NGOAN
 
Ông bố đang đọc báo, bỗng một tin đập vào mắt :
“Đã ký hợp đồng nửa triệu đô la với một cầu thủ bóng đá”. Ông trầm ngâm nhìn cậu con trai đang cặm cụi làm toán, rồi thở dài bảo :
- Con ngồi làm cái trò ngu ngốc ấy làm gì, tốt hơn là đi ra sân mà đá bóng. !
 
 
10. LỜI CẦU NGUYỆN
 
Một cậu bé quỳ gối cầu nguyện nghiêm trang trước tượng Chúa :
-  Lậy Chúa ! Xin hãy thương xót con, xin Người hãy làm cho Luân Đôn trở thành Thủ đô Đan Mạch như con đã viết trong bài kiểm tra địa lý hôm qua.
 
 
                                         9. ĐỌC LÂU RỒI
 
- Thưa ông chủ bút, ông đọc truyện của tôi rồi chứ ?
- Đọc rồi, đọc rồi, anh bạn trẻ ạ, mà đọc từ trước khi anh ra đời.
 
 

8. KHÔNG THOÁT
 
Một Bác Sĩ và một luật sư ngồi ăn trong khách sạn. Một bà là chỗ quen biết lại gần bàn họ và xin phép được ngồi cùng. Lợi dụng dịp này bà ta hỏi Bác sĩ uống thuốc gì cho khỏi hen. Bác sĩ trả lời bà ta những điều cần thiết . Khi bà ta đi rồi, ông hỏi Luật sư :
- Theo bác thì tôi có nên gửi giấy đòi bà ta tiền khám bệnh không ?
- Tất nhiên là nên rồi. Luật sư trả lời.
Buổi tối Bác sĩ về tới nhà và nhận được bản yêu cầu thanh toán tiền của Luật sư.
 
 
                                            7. NGƯỜI NƯỚC KHÁC
 
    Trong tiệm cà phê ở ngoại ô Paris, một người ngồi uống hết cốc rượu này đến cốc rượu khác. Người bên cạnh ngồi trước chai nước chanh không kìm được liền nói :
-  Xin lỗi, chắc ông không biết cứ ba người Pháp lại có một người bị bệnh gan vì lạm dụng rượu.
-  Điều đó thì can hệ gì đến tôi. Tôi là người Đan Mạch cơ mà.
 
 

6.  MÔ HÌNH NỔI TIẾNG
 
Khi kiến trúc sư H. thiết kế loại nhà hình tháp với các phòng tròn nổi tiếng của mình . Có người hỏi ông vì sao lại chọn giải pháp kiến trúc như vậy. “Vì hồi nhỏ tôi thường bị phạt đứng ở xó buồng mà”- Nhà kiến trúc vĩ đại trả lời !
 
 
 
                                            5. ỨNG XỬ
 
Phi công vũ trụ thông báo về trung tâm
- Cách con tàu 1km xuất hiện một con quái vật khổng lồ  màu xanh với ăng ten trên đầu. Nó cầm trên tay cái gì giống như máy ảnh. Nó nhìn tôi không chớp mắt. Làm gì bây giờ ?
- Chúng tôi sẽ chỉ thị cho anh ngay, còn tạm thời anh hãy mỉm cười với nó.
 
 
 
4. QUÀ TẶNG
 
Một nhà vi khuẩn học nói với vợ :
- Em thân yêu, anh muốn dành cho em một sự bất ngờ nhân mừng ngày sinh nhật của em
-  Anh thật chu đáo. Điều bất ngờ gì thế anh ?
-  Anh đã đặt tên em cho một loại vi khuẩn mới tìm ra
 
                                   
                         3. HOANG TƯỞNG
 
Bệnh viện dành cho người máy. Ở đây có đủ tất cả: Khoa nội, khoa giải phẩu, khoa tâm thần.
Bác sĩ tâm thần giải thích  với người khách đến thăm :
-  Gã người máy này bị điên
-  Sao thế ?
-  Bệnh hoang tưởng vì cuồng. Hắn tưởng mình là người
 
 

                                           2. TẠI SAO
 
        Gíam Đốc đi vào phòng và nói một cách bực bội với một trong số các nhân viên
-   Trong tuần này, đây là lần thứ ba tôi bắt được anh ngồi chơi không. Anh hãy giải thích cho tôi nguyên nhân tại sao.
-   Nguyên nhân rất đơn giản - Người nhân viên trả lời với vẻ phật ý – đôi giầy của ông có đế mềm !
 
 
                                       1.RÚT NGẮN THỜI GIAN
 
-  Cuộc họp kéo dài bao lâu ?
-  Bốn giờ đồng hồ
-  Về gì vậy ?
 
-  Về việc rút ngắn thời gian các buổi họp                                 

 
 
 
 
 

  
                    
 

 
 
HOTLINE  
 
0985.865.772
 
BÀI MỚI  
 
» THÔNG TIN BÀI CẬP NHẬT
 
THỐNG KÊ TRUY CẬP  
 
  Đang online : 73
  Lượt truy cập : 1679959
 
 
 

 
 
 

 

Bản quyền thuộc về Bác Sĩ Đỗ Ngọc Thanh - ĐTDĐ: 0985.865.772
 

 

 

Website:      http://www.ge-tvl.com
  
Email :   getvl49@yahoo.com.vn

   
Ghi rõ nguồn "Dr Dongocthanh's website" Khi phát hành
 
lại các thông tin từ website này. Các trang liên kết sẽ được
 
hiện rõ ở của sổ mới của ge-tvl.com.
 
     BS ĐỖ NGỌC THANH không chịu trách nhiệm về
 
những liên kết ngoài đối với trang mạng ge-tvl.com
 

Design by pmvietnam