Ngày: 15 - 12 - 2017  TRANG CHỦ       GE       CHẤT LƯỢNG CUỘC SỐNG      CÂU LẠC BỘ      BẠN ĐỌC VIẾT     PHIẾM ĐÀM     GÓC NHÌN     THƯ NGỎ     ĐIỂM BÁO   LIÊN HỆ
DANH MỤC
ỨNG DỤNG GE
GE
GIAO LƯU BẠN ĐỌC
LẮNG NGHE
THỜI GIAN
TÔN GIÁO
TRIẾT HỌC
TÂM LÝ
Y HỌC
TÌNH YÊU
KỸ NĂNG SỐNG
GIÁO DỤC
GIỚI THIỆU SÁCH
MỸ THUẬT, NGHỆ THUẬT
THƠ
TRUYỆN NGẮN
DẠY ANH VĂN
CÁC LỚP HƯỚNG DẪN ĐÀO TẠO
HỘI HỌA
 
 
GIỚI THIỆU  
 

 

                             

                                        

                                                                              

                                                          Trang mạng ge-tvl.com viết đầy đủ là 

                                                 GREAT EVOLUTION FOR TRUE VALUE OF LIFE

                               (Tiến hóa vượt trội vì cuộc sống đích thực )

   GE giúp cho sự tồn tại và phát triển của con người bền vững, cơ bản dựa trên những quy luật tự nhiên, khách quan, trong vũ trụ ( Existence and Stable Progress basing on Natural Rules).

  
                                                                     


           Trong cuộc sống bề bộn những vấn đề liên quan đến sự sinh tồn của chúng ta. Mâu thuẫn luôn xẩy ra bên trong mỗi con người, giữa người này và người khác, giữa con người với thiên nhiên, con người và xã hội. Mâu thuẫn là bản chất của sự sống. Chính nó là động lực tiến hoá của chúng ta, nhưng chính nó cũng là nỗi đau khổ khôn nguôi của loài người, khi cứ phải đối mặt với những mâu thuẫn mà mình không muốn gặp.          

    Cuộc sống luôn luôn đòi hỏi chúng ta phải lựa chọn thái độ ứng xử đối với tất cả mọi người, mọi vật, mọi sự việc mà ta tiếp xúc hằng ngày. Mỗi người, tuỳ theo trình độ nhận thức, trình độ giáo dục,  tính khí, phong cách… mà xử lý tình huống khác nhau. Những xung đột được giải quyết không phải bao giờ cũng làm hài lòng hai đối thủ; vì, giống như di chuyển trên đường, kẻ ngược người xuôi, nhưng ai cũng thấy mình đi đúng luật.

       
Khái quát lên bình diện vĩ mô; mỗi quốc gia, dân tộc có cách tư duy, nhận thức, xử thế khác nhau trong các mối quan hệ và giải quyết mâu thuẫn; vì vậy, họ thường không nhất quán. Các cuộc chiến tranh nóng lạnh, tiềm ẩn hay bộc phát xảy ra ở nhiều mức độ khác nhau là điều không tránh khỏi và không bao giờ chấm dứt vì chúng ta đã không có biện pháp giải quyết tận căn để vấn đề.

        GE
là trang mạng mang nội dung trình bày các khám phá về QUY LUẬT SỐNG tự nhiên trong vũ trụ, làm nền tảng cơ bản và là tiêu chuẩn cho sự ứng dụng vào việc xử trí trong mọi lãnh vực cuộc sống. Đây sẽ là việc xử trí tốt đẹp nhất vì nó mô phỏng cách xử trí của vũ trụ, hành xử như cách hành xử của Quy Luật Sống.  

        GE hướng đến giá trị thực tiễn của các lý thuyết nhằm đem đến lợi ích thực tế, niềm vui, sức khoẻ và sự bình an  cho con người.

  

 

 

HÃY LAO ĐỘNG TRÍ ÓC MỖI NGÀY ĐỂ BỒI DƯỠNG NĂNG LỰC, THĂNG TIẾN

TÂM LINH 

 

HÃY LAO ĐỘNG TAY CHÂN MỖI NGÀY ĐỂ THỂ XÁC KHOẺ MẠNH, VÌ THỂ XÁC

LÀ NƠI TRÚ NGỤ CỦA TÂM LINH

GE : Con đường sống và phát triển hoàn hảo


GE:  Quyển sách của Sống và Chết

GE : Khởi đầu cho kỷ nguyên mới : Kỷ Nguyên Sống theo

Quy Luật Tự Nhiên. 

 

 MỜI CÁC BẠN VÀO TRANG  MỤC

THÔNG TIN BÀI CẬP NHẬT ĐỂ XEM CÁC BÀI MỚI NHẤT

 

KÍNH BÁO : TRANG CHỦ BẬN VIỆC TỪ

 

NGÀY 23.11.2015

 

XIN CÁM ƠN SỰ THEO DÕI CỦA QUÝ

 

ĐỘC GIẢ

                                            ge-tvl.com

 

 

 

 

 

 

      

 

 

                          

 

TRUYỆN NGẮN  
 
 

TRUYỆN NGẮN
 
 
 
Đời là những câu chuyện lớn, nhỏ, vặt vãnh, đan xen, tiếp nối nhau để tạo nên cuộc sống của một con người. Những câu chuyện hỉ, nộ, ái ố…buồn vui tạo nên một bức tranh muôn hình muôn vẻ trong cuộc sống.
 
                                                           
                                                Mùa Đông
 
Thỉnh thoảng chúng ta bắt gặp ở đâu đó, những mẩu chuyện của một ai đó hoặc cũng có thể là của chính ta, những mẩu chuyện mà ta không quên được khiến ta muốn kể lại cho một ai đó để chia sẻ, để cùng mọi người buồi vui với NHỮNG MẨU CHUYỆN ĐỜI.
Bây giờ, mời các bạn hãy ngồi lại với tôi, chúng ta cùng hàn huyên bên ly trà sen thơm ngát, bên bếp lửa hồng ấm cúng. Tôi kể bạn nghe những mẩu chuyện đời. Ngoài kia sương mù giăng kín, gió đông lạnh đã về….. 
 
 

NHÃN HIỆU
 
 

 
(Đây là chuyện kể về những cái tên thật của những con người thật, vì lý do đó không thể nào “đổi tên” để tránh động chạm đến những nhân vật ấy. Vì mục đích phục vụ lợi ích cho cộng đồng xã hội, tác giả xin phép các vị được nêu danh tánh tại đây, cho tác giả được nhắc đến Quý danh để minh chứng cho nỗi đau thầm kín của mỗi người chúng ta trong đó có cả bản thân tác giả. Trong số những tên tuổi nơi đây, nhiều vị đã qua đời, nhiều vị đi xa, và có thể có những vị khác trùng tên một cách tình cờ. Tác giả xin cám ơn sự đồng cảm của quý vị đã cùng với tác giả gióng lên hồi chuông kêu cứu đối với các bậc làm mẹ làm cha .)
 
 
 
“Tôi sinh ra đời dưới một ngôi sao xấu…” môt văn sĩ đã mở đầu bằng một câu như thế khi diễn tả bi kịch của cuộc đời mình. Cuộc đời tôi cũng là một bi kịch, mà với tôi, nó có thể còn hơn một bi kịch là đàng khác – một thảm kịch – Nhưng ngôi sao của tôi không xấu chút nào, tôi tin như thế và mọi người cũng đồng ý với tôi như thế.
 Tôi chỉ bắt đầu cảm nhận nỗi buồn đau tủi hổ của mình khi tôi bắt đầu bước vào tuổi Teen, lứa tuổi chuẩn bị để làm người lớn, lứa tuổi cần rất nhiều sự tự tin để khẳng định mình, lứa tuổi sẵn sàng bước lên bệ phóng để vươn mình cất cánh hướng thẳng tương lai. Ở độ tuổi quan trọng như thế tôi lại âm thầm giấu mặt như một kẻ tội đồ, ẩn mình trong bóng tối vì sợ rằng ánh sáng sẽ làm lộ diện “cái tôi” đáng bị bỏ đi vì được dán cái nhãn “hài hước” chỉ đáng mua vui bằng một trận cười cho thiên hạ !
 
Các bạn đang nóng ruột muốn biết đó là cái gì rồi đấy. Vâng, cái nhãn dán vào mặt mỗi người đó là cái tên đấy Quý Vị. Cái nhãn của tôi – Tên tôi- rất vui vẻ rất dễ cười . Vâng, tên tôi là MÍT, Cô MÍT thưa Quý vị. Quý vị cười rồi phải không ? Thế đấy ! và tôi đang khóc !
 Bây giờ thì Quý vị đã lờ mờ hiểu ra mọi chuyện.  Đây mới chỉ là khởi điểm  trong cái mớ tâm sự đau thương hỗn độn của tôi thôi.
 
…….Tôi không có thời hoa niên đẹp đẽ, không yêu ai mà cũng chẳng thích ai để ý đến mình. Thuở còn đi học, tôi thường giữ bộ mặt cau có với cái nhìn khó chịu để “xua đuổi” những chàng trai ở xung quanh nếu cậu ta có ý đồ muốn được biết tên. Tôi sợ người ta gọi đến tên mình như sợ ai đó đập mạnh vào vết thương chưa thành sẹo. Nỗi đau đớn vô hình, chỉ có những người cùng cảnh ngộ như tôi họa may mới thấu hiểu mà thôi ! Tôi muốn chạy trốn chính mình nhưng lại cứ phải chịu đựng chính mình, các bạn nghĩ xem cô bé lọ lem  cảm thấy thế nào khi buổi sáng thức dậy, nhìn gương, nàng bỗng phát hiện khuôn mặt mình đã bị ai đó đổ lên một bệt chàm  xanh loang lở . Tôi mang tâm trạng buồn bã ấy lầm lũi vào đời với tất cả sự trống vắng, cô đơn .
Ấy thế mà, thỉnh thoảng tôi vẫn nhận được những lá thư làm quen của những chàng trai xa lạ “kiến diện bất tri danh” (biết mặt chẳng biết tên) và dĩ nhiên rồi, tôi chẳng nhận ai làm bạn bao giờ ! Trong số ấy có một lá thư ấn tượng mà tôi nghĩ sẽ viết ra đây để các bạn chia sẻ cùng tôi cái cảm xúc nghẹn ngào khó tả mà người đọc là tôi phải nhận .
 
Mít thân mến;
Tôi viết thư này để mong được làm quen với Mít . Tôi muốn viết rất nhiều nhưng ngại không biết Mít có nhận tôi làm bạn hay không. Chẳng biết sao tôi nhớ Mít thật nhiều, nhất là mỗi buổi chiều đi học về ngang quán Sinh Tố đầu ngã rẽ….
 
Các bạn nghĩ xem có điên máu lên không, tôi ước gì có phép tiên “xử” tên phạm thượng này mỗi ngày phải uống đầy mấy cốc mít xay cho hả giận. Nhưng thôi, tôi tạm tha cho cái anh chàng ngốc nghếch học cùng lớp đó. Nhưng chắc chắn chẳng bao giờ anh ta có cơ hội làm quen.!
 
Mẹ tôi có một cái tên không xấu, vì thế điều này làm tôi suy nghĩ rất nhiều, một lần tôi thắc mắc hỏi bà :
 
-        U ạ, sao U đặt tên con xấu thế ! xấu hổ chết
-        Xấu gì mà xấu , mày không biết đấy thôi con ạ - Mẹ tôi nói – U đi chạy loạn U đẻ mày dưới gốc mít, mày xinh lắm, tròn xoe như hột mít, ai nhìn cũng thích, bà mụ bảo “đặt tên nó là Mít đi” (thế là chết con rồi!). Lúc ấy Thầy con đi xa , u không hỏi ý ông ấy được, thành ra cứ nghe nhời bà mụ, mí lại Mít là quý lắm, ở nhà quê chỉ có nhà giầu mới giồng mít thôi con ạ , “nhà ngói cây mít” mà lị, gỗ mít người ta dùng để tạc tượng Phật đấy, không hèn đâu !.............Sao ? Thế bây giờ cô không thích cái tên này chứ gì? Chả có làm sao sất, U gả mày đi lấy chồng thì người ta gọi mày bằng tên chồng chứ có ai gọi bằng tên tộc đâu mà sợ hử con !
 
Thế đấy, vấn đề của tôi được giải quyết nhẹ nhàng như thế. Nếu là tôi các bạn sẽ làm gì? …
Chuyện của tôi tạm khép lại ở đây được rồi đấy các bạn, bởi vì nỗ lực “chống lại ý giời” của tôi cuối cùng cũng chẳng đem lại kết qủa nào : Vào năm 20 tuổi, tôi lên sở Tư Pháp xin được đổi tên . Viên chức cầm lá đơn ngẩng đầu lên nhìn tôi với cặp kính lão trễ xuống dưới mũi, ông bảo: “Cô xin đổi tên à ? không được đâu. Tên cô chỉ buồn cười thôi chứ có sao đâu, tôi nói cho cô biết nhé, có một ông giáo tên là Gà, học trò nó sợ ông ấy lắm, nhưng mà buổi sáng cứ gặp mặt ông ấy là chúng nó đập cánh phành phạch, gáy o o thế mà ông ấy cũng đành chịu đấy thôi !”  
 
 

 
Chị tôi trụ trì một ngôi chùa lớn, tôi thường lên phụ giúp việc đèn nhang, khi lau chùi bàn thờ các vong linh được gửi vào chùa, tôi có thời gian nhìn ngắm khuôn mặt của những người qúa cố, đọc tuổi tên trên bài vị của họ, suy ngẫm về cái chết và sự sống ở đời. Có lần tôi phải phì cười vì những cái tên mà tôi nghĩ ai mang nó …thà chết sướng hơn, có lẽ vì vậy những người đó đã từ bỏ cuộc đời mà lên đây ngồi  chơi cho…phải đạo. Tôi biết bạn đang muốn nghe rồi đấy .Vâng, thưa bạn, bài vị Cha : Nguyễn Cao Vĩ, Con : Nguyễn Cao Đuôi, ở chỗ khác ta đọc thấy : Anh : Trần Từ Biệt, Em : Trần Vĩnh Biệt . Ôi, những cái tên biết nói ! chẳng trách gì Đức Phật, Ngài qúan xét nỗi khổ nhân gian đã phải thốt lên rằng nước mắt chúng sanh còn nhiều hơn bốn biển .
 
Có một bộ phận bà mẹ và các ông cha không quan tâm đến việc đặt tên cho con mình, thậm chí họ còn không dự trù cho việc có mặt của đứa trẻ hoặc giả bất đắc dĩ phải để nó ra đời. Trong tình hướng ấy, họ trút lên đầu đứa bé những nỗi niềm đau khổ u uất, thù hận của họ với kẻ đã “song kiếm hợp bích” với họ cho đứa trẻ ra đời. Ta thấy trong xã hội không thiếu những tên Lầm, tên Lỡ, tên Hận, tên Thù (hoặc giả có người kín đáo hơn nên đặt hai chữ ghép : Thu Huyền ! , có người nhấn mạnh hơn nỗi uất ức của mình nên đặt tên con là Trường Hận ), có người thích gì gọi nấy, tiện gì đặt nấy , nên chúng ta được nghe những cái tên “độc chiêu” như : Cao Thị Chót Vót, Đinh Ba Phân, Đào khắc Được … Có người gửi gấm sự mong ước của mình vào tên con cái :Nguyễn Huynh Đai Ca, Huỳnh Tổng Thống, Đỗ Tiến Sĩ , Trần Trí Thường Thông Thái , Lý Đại Bàng, Võ Quân Vương… Có người …bất lực với cái họ của mình nên đành chịu ngậm ngùi với những cái tên mà bắt buộc phải đọc riêng tên và họ: Tôn-Thất Đức, Tôn-Thất Trí, Tôn-Thất Hiếu…có người vô tâm đến mức đặt tên con tùy hứng. Đó là trường hợp của cô bé tên là Nguyễn Thị Du Lam. Tại sao lại là Du Lam , cái tên có vẻ chẳng có ý nghĩa gì. Vâng, đúng ra đó là Dữ Lắm, bởi vì đang lúc làm khai sanh, cô bé khóc dữ quá, dỗ hoài không nín, bà mẹ bực mình đặt tên Dữ Lắm. Cán bộ hộ tịch thương tình viết tên không dấu để cô bé có một cái tên dễ nghe, lớn lên khỏi phải cười đau khóc hận .
 
 
 
Tôi biết có một gia đình mà khi ghép tên của các anh chị em trong nhà sẽ trở thành một bài thơ vần điệu :
Chanh Chua Quýt Ngọt Bòng The
Hỏi ra mới biết các cụ đẻ đến đây thì hết hơi rồi, nếu không sê ri kế tiếp sẽ là :
Thấy Em Còn Bé Anh Ve Để Dành
 
Có cả những cảnh dở khóc dở cười với những cậu trai mang tên Lệ Hoa, Thúy Liễu, Thùy Duyên … những cô gái mang tên Mạnh Hùng , Sáu Bảnh , Đăng Khoa, Tiến Lộc ….cũng có cả người con gái  hai dòng máu Giao Chỉ- Phi Châu được mẹ thương cho cái tên rất đẹp: Bạch Tuyết !. Và rồi nếu bạn lỡ là Trứng thì duyên may dun rủi có khi bạn sẽ gặp được người hôn phối tên Tròn. Tôi đã chứng kiến điều kỳ diệu đó xảy ra khi trên tay cầm tấm thiệp hồng báo tin hôn lễ của một người quen.  
 
Chúng ta phần lớn ai cũng có nickname thuở bé để gia đình gọi cho thân mật như Cu, như Gái, như Chó, như Tí, như Tèo v.v…nhưng những nickname này thường là không đi vào khai sanh để trở thành cái tên cúng cơm chính thống. Chẳng may cha mẹ nào sơ sẩy “lộng giả thành chân” là con mình thấy ngay hậu qủa . Tôi còn nhớ thuở bé cô hàng xóm mà tôi  vẫn chơi chung , được Thầy gọi trại ra là Luồn, và cô bé mang tên Luồn trong lớp, nhưng tên thật của cô ta thì ai mà biết được !  Cô bé nghỉ học rất sớm và sau này tôi không còn gặp lại cô ta.
 
Nếu không tin vào sự trung thực của tôi nhất định các bạn sẽ cho rằng chuyện tôi sắp kể sau đây là bịa đặt. Tùy bạn thôi, nhưng tôi vẫn nói với bạn đó là sự thật. Chuyện kể rằng trong một lớp ngoại khóa, vào đầu giờ, cô giáo bắt đầu điểm danh :
 
-        Tao
…im lặng
-        Đầu Tao
….im lặng
-        Đái Đầu Tao
-        Dạ có
Cô giáo bực bội, cố nhịn cười, nhưng cũng cằn nhằn mấy câu :
-        Lần sau tôi gọi tên là được rồi nghe chưa , đừng để tôi phải đọc cả tên cả họ .
Nhưng, niềm hy vọng nhỏ bé của cô bất thành, lần nào cậu học trò cũng chơi trò ngớ ngẩn , đợi cô phải đọc đủ cả họ tên thì mới chịu dạ cho. Trong cái khó nó …ló cái khôn, về sau để đáp lại cái ngớ ngẩn của cậu ta, cô giáo điểm danh bằng giọng Huế : Đại Đâu Tao , thế là cậu ta đành…thua cuộc !
 
Trong giới bạn bè văn nghệ sĩ của tôi thời ấy, nhiều người là đàn anh đàn chị của tôi có những bút danh rất ấn tượng và cá tính, sau lưng ông Sức Voi, chúng tôi gọi ông ấy là Sứt Vòi, anh chủ nhiệm báo Con Ong hôm nào gây bất mãn cho anh em vì không ...chi đẹp, sẽ lập tức biến thành Con Kiến, anh họa sĩ Chí người lúc nào cũng lặng im như thóc không hề biết cãi vã với ai thì lấy bút danh là Chóe . Chí Chóe , ý là anh muốn phê phán những kẻ lắm lời!.  Riêng họa sĩ Hĩm thì tôi không hiểu vì sao anh lại có bút hiệu  bay mùi hấp dẫn của các chị em như thế (ở nhà quê người ta vốn vẫn gọi con trai là thằng Cu, con gái là cái Hĩm để chỉ rõ giới tính của đứa bé ) có người biết chuyện nói rằng: “ “nó”(chỉ họa sĩ Hĩm ) thấy “thằng” thi sĩ Đ.S làm mấy câu thơ :
Giữa trưa ngồi nghĩ quanh
Thấy đời sao muốn chửi
Buồn buồn móc đít hửi
….
 
Thế là “nó” bèn lấy tên là Hĩm để văng tục với cuộc đời”. Ngày ấy Chóe và Hĩm nổi tiếng là hai cây bút biếm họa sâu sắc và hóm hỉnh nhất trong làng báo.
 
 
 
Để kết luận, tôi –nhân danh những đứa trẻ đã có mặt, đang có mặt và sẽ có mặt trên cõi đời này- cầu xin những người đã đang và sẽ làm cha làm mẹ hãy quan tâm cẩn thận khi đặt tên cho chúng tôi, đừng để những cái tên giết người một cách dã man sau khi đã hành hạ dày vò họ năm này tháng khác! Các vị hẳn là ai cũng yêu thương con mình đâu nỡ để nó gánh chịu cái cảnh  “Giết nhau chẳng cái dao cầu.Giết nhau bằng cái u sầu, độc chưa ?”. Nếu bạn nào đang lúng túng dấu mình ẩn nấp vì cái tên không cho bạn đủ tự tin để mặt đối mặt với đời, các bạn hãy xin đổi tên lại trong khai sanh. Tôi viết những giòng chữ này thay cho lời cảm ơn sâu sắc của tôi đến Sở Tư Pháp, người đã “tái sinh” tôi khi cho tôi được một cái tên như ý, để tôi có thể bay lên cùng với những ước mơ trong kịch bản của đời mình Tôi cũng hết lòng tri ân người mẹ nhân hậu của tôi, người đã công lao tận tụy sanh ra và nuôi dưỡng tôi khôn lớn, mặc dù mẹ đã vô tình  gieo cho tôi nỗi buồn thế kỷ, nhưng âu chẳng qua đó là nghiệp qủa và biết đâu nhờ đó mà tôi phát huy được sức mạnh kiên cường của mình để tồn tại và phát triển một cách không chùn bước. Hơn nữa, nó là dịp để các bạn có chuyện vui để đọc , các bạn “kém may mắn” có người thông cảm thấu hiểu và chia sẻ. Nhân đây, tôi cũng gởi lời xin lỗi đến các con mình, mặc dù tôi đã đặt tên các con với cả tấm lòng, với sự đắn đo và kỳ vọng nhưng có thể các con vẫn cho rằng nếu tôi đặt tên con là gì gì đó theo ý của con thì sẽ hay hơn. Điểu này khiến tôi chợt nhận ra rằng mỗi người chỉ tự vừa ý với cái áo mình thích chọn . Tôi chợt ước mơ một ngày đẹp trời nào đó, những đứa trẻ khi đến tuổi “teen” được tự chọn cho mình một cái tên thay cho cái tên do cha mẹ đặt, để chúng hài lòng với cái “nhãn hiệu” của mình và vững tin mà góp mặt với đời .
 
 
 
 
 
---ooOOoo---
 
 
BẢN NĂNG GỐC
 
 
Bạn nghĩ gì khi chúng ta nói về BẢN NĂNG GỐC ? - Ăn uống ư ? -Tình dục ư ? – Ngủ nghỉ ư ? ….Vâng, còn những nhu cầu khác nữa liên quan đến sự tồn tại và phát triển của chúng ta trong cuộc sống. Nhưng, chắc chắn với các bạn rằng rất ít người nghĩ đến một đặc điểm rất quen thuộc, rất gần gũi đối với tất cả mọi loài sinh vật, trong đó có con người: Đó là sự GHEN TỊ . “Ghen Tị” là con đẻ của sự ích kỷ, mà ích kỷ là một trong những bản năng gốc quan trọng nhất của mọi sinh vật
 
 
 
 
 
Hầu như chúng ta đã chứng kiến sự thể hiện của tánh  Ghen Tị ở mọi nơi mọi chỗ trong cuộc sống. Bản thân của mỗi người chúng ta vào những trường hợp hoặc thời điểm nào đó trong đời, cũng cảm nhận được trong ý nghĩ sâu kín của mình một cách mơ hồ hoặc rõ nét  rằng mình đang ghen tị với ai đó về chuyện gì đó. Thật là điều hết sức đơn giản khi người ta thẳng thắn công nhận rằng mình đang ghen tị. Nhiều người nói về nó một cách hết sức tự nhiên, cứ như là người ta uống một tách trà khi thấy khát hoặc hát một đoạn nhạc khi thấy chán đời. Xảy ra điều như vậy có lẽ vì nó phổ biến đến mức không ai là không từng đi qua “nẻo đường u ám đó” nên dẫu có biết đó là tánh xấu họ cũng chẳng hổ thẹn , ngại ngùng gì.
 
Có nhiều câu chuyện lý thú để chúng ta kể cho nhau nghe về cái bản năng tưởng chừng như vô thưởng vô phạt này, nhưng coi chừng đó các bạn! có một con rắn cực độc nằm cuộn tròn trong chiếc giỏ mây xinh xắn và vô hại mà người nữ tì đã đem đến cho Cleopartre khi Bà Hoàng này muốn từ giã cõi đời. : Điều bình thường có thể ngầm chứa những hiểm họa cực kỳ tai hại mà chúng ta không thể lường hết được. Bây giờ ta hãy nghe một “thành tích” điển hình của tánh ghen tị đã tạo ra và lưu dấu ấn của nó trong kho tàng chuyện dân gian cổ tích “ Hai chị em và một điều  ước”.
 
 
Ngày xửa, ngày xưa, xưa thật là xưa, thuở con Cám chưa ra đời , con Tấm còn nằm trong bụng mẹ, có hai chị em nhà nghèo mồ côi cha, con chị mười hai, con em tám tuổi, hai chị em được người mẹ nuôi nấng cưng chiều rất mực, bà tần tảo sớm hôm buôn bán nuôi con, khi về lại còn đảm đang hết mọi công việc trong nhà cho nên hai cô bé tuy con nhà nghèo nhưng không biết làm bất cứ việc gì ngay cả những chuyện đơn giản như nấu ăn, giặt giũ. Một thời gian, người mẹ tội nghiệp đáng thương ấy vì lao lực quá độ mà kiệt sức, bà từ giã cõi đời trong một cơn bệnh nặng. Phút lâm chung người mẹ ứa nước mắt thương hai đứa trẻ bơ vơ không ai nuôi dưỡng. Bà thành tâm cầu khẩn Phật Trời xin cho hai trẻ được có cuộc sống đủ đầy ấm no, hạnh phúc thì bà mới yên lòng nhắm mắt xuôi tay. Tấm lòng người mẹ trẻ cảm động đến cả trời cao, nên sau khi bà nhắm mắt lìa đời hai đứa trẻ còn đang thi nhau khóc lóc bên xác mẹ thì Bụt đã hiện ra :
-        Vì sao các con lại khóc ?
-        Thầy  mẹ chúng con chết hết rồi, bây giờ chúng con không ai nuôi nấng chúng con không biết sống làm sao đây
-        Các con có muốn ta cho các con điều ước không ?
-        Thưa ông – Cô chị nói - Xin ông thương tình cho chúng con  mỗi đứa một điều ước
-        Được, Ta sẽ cho cả hai con điều ước nhưng bởi vì mỗi lần ban phép Ta chỉ
cho được một điều ước mà thôi.  Vì thế, bây giờ, nếu con nào ước trước điều gì thì đứa còn lại sẽ được gấp hai lần như thế.
 
 
 
                                                                                Bụt
 
 Hai chị em mừng quýnh, nhưng phút giây sung sướng chóng qua, chúng bắt đầu bình tĩnh lại và suy tính xem phải xin Bụt điều gì. Người em tuổi nhỏ thơ ngây nghĩ mãi không biết xin gì cho lợi nhất, cô chị thì tìm cách để cho em mình ước trước. Cứ thế hai chị em lay hoay  mãi với điều ước của mình . Không chờ lâu hơn được nữa, Bụt nói: Khi nào các con nghĩ xong hãy nói : “Bụt ơi, xin cho con  được ….” nhưng nhớ là con phải nói trước khi người khách đầu tiên bước vào và phát hiện ra mẹ con đã chết, nhé ! Nói xong, Bụt biến mất.
 Cả hai bắt đầu rối trí, chúng nhất định không thể bỏ lỡ cơ hội ngàn năm một thuở này, nhưng đồng thời cũng qúa khó khăn cho hai đứa trẻ vì những lý do riêng của mình. Cô chị dục em mình ước trước, nhưng đứa em chỉ quanh quẩn với ý nghĩ là làm sao nó có được một bữa ăn ngon và no bụng vì nó phải nhịn đói suốt một ngày rồi, còn cô chị thì bảo em mình phải xin Bụt cho 50 lạng bạc vì như thế nó sẽ được 100 lạng, đó là con số lớn nhất mà nó có thể nghĩ ra vì đó là ước mơ lớn nhất mà lúc sinh tiền mẹ nó hằng ao ước, đứa em nghĩ rằng mình đang bị ăn hiếp nên nó giận dỗi vùng vằng nhất định không nghe lời chị.
 
Có tiếng người í ới kêu ngoài ngõ vì mẹ nó hẹn đi bán chung với người này, cô ta sắp vào đến nơi rồi. Thời gian cho câu ước không còn nữa, chẳng lẽ bây giờ nó phải ước trước để em nó được gấp đôi sao. Không đời nào ! Giận em, cô chị nhất định phải trừng phạt nó. Trong lúc tiếng gọi cửa bên ngoài như thúc dục, cô chị bèn chắp tay cầu nguyện “ Bụt ơi, xin cho con được mù một mắt !” Nhanh chóng, lời ước nguyện của nó biến thành sự thật. Khi người hàng xóm bước vào, cô ta tìm thấy hai chị em đang ngồi bên xác mẹ, đứa lớn bị chột còn đứa bé thì bị mù hết cả hai con.
 
Câu chuyện được nghe kể từ một vị sư già, từ đó mỗi lần đem chuyện cổ tích này đi “bán rao” trong thiên hạ, tôi đều nhận được lời bình phẩm của người nghe mà đa số là rất “tỉnh táo” như sau: “Nhỏ chị đó khùng (hoặc ngu ) quá, đã không xin gì thêm là thiệt thòi rồi, còn xin được tàn tật cả hai chị em, chắc là tính dắt nhau đi ăn xin chắc!” những lời bình theo hướng “khôn ngoan” hơn thì như sau : “ Nếu nó ước mà em nó được gấp đôi thì…dễ ợt, cứ việc ước thiệt nhiều tiền, chờ Bụt đi rồi nó đè em nó ra bóp cổ, lột sạch, thế là …vẹn cả đôi bề” cũng có người cho rằng : “Tại nhỏ đó không thương em, nếu thương em ai lại làm như vậy” có người cho rằng chuyện cổ tích là để dạy đời thiên hạ, chứ thực tế làm gì có chuyện như vậy v.v…Còn rất nhiều lời phê bình khác nữa, tựu trung người nghe cho rằng trên cõi đời này chẳng ai ngu đến mức như con nhỏ chị trong câu chuyện hoặc giả họ cho là nó giận quá hóa khùng hoặc là không biết thương em, ít ai nghe xong câu chuyện mà ngậm ngùi, mà đăm chiêu mà nghiệm ra rằng những câu chuyện như thế vẫn xảy ra quanh ta hằng ngày, vẫn xảy ra trên thế giới hàng giờ và câu chuyện cổ tích ấy lúc nào cũng được “cập nhật” ở mọi nơi, mọi thời đại và diễn ra dưới vô vàn hình thái khác nhau.
 
Chúng ta hãy nhìn lại gia đình ta hay họ hàng bè bạn mà xem, bạn đã thấy có ai đó thực tâm vui mừng, thực tâm sung sướng khi anh chị hoặc em mình đột nhiên phất lên, giàu sang hạnh phúc hơn mình (mà mình thì chẳng được ăn theo gì từ sự phất lên ấy,) hoặc nếu có vui thì cũng có một chút gì đó chạnh lòng. Thông thường, người ta chúc nhau với một tâm trạng không thoải mái, một tâm trạng gai gai, khó chịu, buồn buồn và có thể kèm theo một ước mơ sâu kín rằng sự phất lên ấy sẽ phải trả một cái giá nào đấy! Hoặc giả là sự may mắn này sẽ chóng qua để rồi một ngày nào đó “mèo lại hoàn mèo”. Chúng ta hãy gọi tên cho cái tâm trạng phổ biến này một cách chính xác đi Qúy Vị. Vâng, đó là sự Ghen Tị. Chúng ta thường ghen tị với những người cùng gia đình, cùng công ty, cùng đẳng cấp, cùng nghề nghiệp, cùng lứa tuổi, cùng thời đại, cùng hoàn cảnh… nói chung, những người nào có thể cùng sánh vai sánh bước với mình, ngang tầm nhìn của mình. Trong một số trường hợp chúng ta cũng có thể ghen tị …vượt giới hạn không gian, thời gian, đẳng cấp…Loài người vốn rất giàu có phong phú về sự ghen tị cơ mà !
 
Các bạn đừng  nói với tôi rằng : “Ồ điều đó ai có  thì tôi không biết, chứ với tôi thì không bao giờ ”. Có lẽ bạn thật sự chưa hiểu hết về chính mình, về tâm lý chung phổ biến cho mọi sinh vật  Tôi mong rằng không làm các bạn buồn lòng phật ý khi phải nói với các bạn rằng : Trên thế giới chỉ có hai loại người, một loại người ghen tị và một loại người không ghen tị (vì thật lòng họ không nghĩ người khác hơn mình).
 
 
 
Chúng ta cũng lại đừng hy vọng rằng nếu ai đó đã sở hữu nhiều tài sản, của cải vật chất, tiếng tăm, danh dự…thì họ sẽ thôi, không ghen tị nữa. Thật ra, điều đó chỉ có nghĩa là họ ít đi đối tượng ghen tị mà thôi, chứ không có sự thành công nào có thể chấm dứt lòng ghen tị của con người. Dường như ai cũng biết câu chuyện Bàng Quyên - Tôn Tẩn . Một sự ghen tị nổi tiếng để đời. Rồi còn biết bao nhiêu chuyện thực tế quanh ta, sự ghen tị có khi lộ liễu, có khi núp bóng dưới nhiều “nhãn mác” hào nhoáng khác nhau khiến cho chúng ta lầm tưởng nó không phải là chính nó.
 
Nhân danh là con đẻ dứt ruột của lòng vị kỷ, tính ghen tị đã tồn tại cùng với chúng ta như hơi thở tồn tại song song với cuộc sống của con người, đúng như câu châm ngôn “Tel mère, tel fil…” (Mẹ nào con ấy)  lòng ích kỷ càng cao , sự ghen tị càng lớn, lòng ich kỷ càng giảm, sự ghen tị càng ít đi. Nó chỉ chấm dứt cùng với sự chấm hết của lòng ích kỷ. Điều này chỉ tìm thấy khi con người đã siêu việt lên hết thảy mọi đẳng cấp mà thành “chánh qủa” .
 
Bản năng gốc này hiển nhiên đến nỗi ngay cả cuộc đời phong trần mưa gió của Thúy Kiều, Cụ Nguyễn Du nhà ta cũng đổ lỗi tại Trời xanh:
 
“Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen” (Đoạn Trường Tân Thanh).
Rõ rằng đẳng cấp “Trời” cũng chưa thoát khỏi sự ghen tị !!!
 
Những chuyện ghen tị xảy ra thường trực quanh ta, chỉ có điều ta không chú ý đến hoặc không ngờ đàng sau tất cả những chuyện “này kia kia nọ” nghiêm trọng của thế gian, thủ phạm không phải ai khác mà lại là…chính nó !
Có thể bạn còn hoài nghi điều ấy, nhưng hãy thử nghĩ, giả sử bỗng dưng bạn có được một điều ước cho riêng bạn, với điều kiện ràng buộc là cái nhà hàng xóm chết tiệt của bạn mà bạn ghét cay ghét đắng kia, lại được gấp đôi. Vậy bạn sẽ làm gì ? Bạn có đủ “can đảm” trao tặng cho cái thứ “vong ân bội nghĩa” của ước nhân đôi của mình ( mà có thể khi nhận được nó lại còn cười vào mũi vì cái sự ngu dại của mình ). Biết đâu, ta lại không nhân cơ hội này mà ước mình mất một con xe, để bên ấy nó phải mất hai con cho bõ ghét.
Cứ cho là đối tượng được hưởng của nhân đôi từ “công” của ta là anh em hoặc bạn bè thân thiết, liệu ta có cam tâm cầu nguyện cho họ được hơn ta nhiều như thế không, ngay cả khi họ sẽ rất biết ơn ta sau đó ? . Nếu bạn là Tổng Thống của một quốc gia, chẳng may bạn được có chung điều ước với một cường quốc quân sự thù địch; trong trường hợp ấy, bạn sẽ ước điều gì ? – Xin cho nước mình một mỏ kim cương để bên ấy tự dưng được thêm hai mỏ ? hay bạn ước mình sẽ bị nổ một lò luyện hạt nhân để chúng nó bị nổ hai lò ? Hãy thành tâm trả lời với chính bản thân mình từ những cảm nhận chân thật nhất xuất phát tự đáy lòng, bạn sẽ thấu hiểu được tâm tình và hành động của con người trong xã hội.
 
Tôi nghĩ là đến đây chúng ta có thể cảm thông với hai chị em trong câu chuyện cổ tích ở trên. Đó cũng chính là “phép thử” tuyệt vời nhất mà “Bụt trong câu chuyện” đã nghĩ ra để phơi bày lòng dạ của người trần mắt thịt.
 
Chúng ta dùng từ “Ghen Tị” ở đây thay vì là “Ganh Tị” để nói lên một sự liên quan mật thiết giữa “Ganh” và “Ghen” , bởi vì thật ra trong sự ghen tương nó đã sẵn có sự ganh ghét nằm phục kích. Ghen không chỉ đơn thuần là vì ta yêu đối tượng của mình, mà còn là vì ganh tị với người đã chia sẻ của ta hoặc lấy đi cái mà ta đang có. Có nhiều khi, ta cũng có thể ghen lồng lộn với vợ, chồng, hoặc người yêu cũ của mình cho dù lúc ấy mình không còn yêu họ nữa và cũng có thể mình đã có người yêu mới cũng nên. Lúc ấy sự ghen tương kỳ quặc kia chẳng qua chỉ còn lại thuần túy là sự ganh tị, nhưng chúng ta thường không nhận ra sự nhập nhằng ấy.
Nhiều khi chúng ta không phân biệt được sự khác nhau giữa chúng nên thường dùng từ “ghen” thay cho từ “ ganh” trong những tình huống chẳng dính líu gì đến chuyện yêu đương ở đây cả .Chẳng thế mà người ta thường nói :“Ghen ăn, ghét ở” hoặc “Ghen vợ ghen chồng không bằng ghen đồng ghen bóng”….
 
Ganh và Ghen là những tình cảm luôn luôn đi chung với ghét. Còn nếu ai đó nói rằng đã ganh hay ghen mà không ghét thì thật là mâu thuẫn, mâu thuẫn  không chịu nổi. Có thể người ta nói điều đó vì đang “bốc phét” hoặc đang tự dối lòng để tự tìm an ủi vì tin rằng mình là người cao thượng
. Ghen nổ đom đóm mắt như Hoạn Thư mà khi gặp Thúy Kiều đòi “tính sổ” (trên công đường của Từ Hải) nàng cũng nước mắt giọt ngắn giọt dài:
 
“Lòng riêng, riêng những kính yêu
Chồng chung chưa dễ ai chiều cho ai”
 
Ai cũng biết Hoạn Thư sợ qúa nên mới “kính yêu” Thúy Kiều ngoài miệng để xin tha mạng, có lẽ Thúy Kiều cũng vì thế mà vừa buồn cười vừa  tôi nghiệp nên mới cho qua 

                                                  
                                                                                 
 
 
Như thế là Ghen và Ganh đi cặp với Ghét như một cặp bài trùng không thể chia lìa tách biệt, nó trở thành từ ghép : Ghen ghét và Ganh ghét .
Khi ta đã ghét ai thì kẻ đó nhất định phải ở “bên kia giới tuyến” nếu không phải là chẳng đội trời chung thì ít nhất cũng không thể là bạn chân thành . Các bạn biết không, người ta nói rằng phụ nữ là cái ..nửa thế giới lắm chuyện, mà cái lắm chuyện đầu tiên của họ là hay ganh ghét với những người chung quanh, trong số đó có nhiều người là anh chị em , họ hàng hoặc bạn bè của họ. (điều này tất nhiên là chỉ đúng với một số người, nhưng không may nó lại là số nhiều so với cánh đàn ông ) vì thế các bạn đừng thấy hai cô gái khoác tay nhau dung dăng dung dẻ đi chơi ngoài phố mà tưởng rằng họ là đôi bạn chân thành. Có thể họ chơi  khá thân với nhau, nhưng điều đó đôi khi còn là “môi trường thuận lợi”  phát sinh các chủng loại vi trùng ghen tị,và rồi không thiếu gì những chuyện “đâm sau lưng chiến sĩ” xảy ra ở cõi đời này, mà kẻ thủ ác và nạn nhân nhiều  khi lại chính là bạn bè thân thiết .
 
GHEN TỊ - Đó là con đường ngắn nhất để chúng ta đẩy mọi người ra khỏi cõi lòng mình, vì khi đã ganh hay ghen thì ta đã ghét họ rồi và chắc hẳn không mấy ai trong chúng ta có đủ “‘dũng khí” ra tay giúp đỡ hay làm điều gì đó tốt đẹp cho người mình đã ghét. Càng nhiều ganh tị, chúng ta càng có thêm nhiều đối thủ , càng ít đi bè bạn chân thành.
 
 GHEN TỊ - Nguyên nhân dẫn chúng ta lạc lối vào mê cung tội ác, vì ta luôn phải tìm cách cho đối phương bị hại để thỏa mãn lòng tức tối của mình.
 
GHEN TỊ - Đó là chìa khóa vàng mở cửa vào địa ngục khiến con người dắt dìu níu kéo nhau chìm vào những mưu mô thủ đoạn, những hành động xấu xa ác độc tổn hại cho nhau.
Vậy chẳng lẽ không …Ghen Tị ? Không ! Đó là điều không thể, vì chính nó  đã là bản năng gốc của con người ! Vậy chẳng lẽ chúng ta không còn cách nào để thế giới này tốt đẹp hơn ư ? Đó là điều chúng ta nói với nhau hôm nay để hy vọng một ngày nhân loại sẽ có thể nâng mình lên một tầm cao mới.
Đã là con người, không ghen (hay ganh tị) thì không thể được, nhưng dù ghen hay ganh mà không ghét, liệu có được hay không ? Thật ra đó là điều khá khó, nhất là đối với những người thường sống theo cảm tính.
Đối với những người hơn mình, chúng ta có ba thái độ ứng xử khác nhau : hoặc tìm cách kéo họ xuống ngang mình hoặc thua mình, hoặc tìm cách vượt lên để bằng họ hay hơn họ, hoặc đồng thời sử dụng cả hai cách trên, về mặt tình cảm thì ta có thể ghét hay không ghét họ, nhưng lòng yêu mến và ngưỡng mộ thường chỉ tìm thấy ở những đối tượng mà ta không có lòng ganh đua hay ghen tị với họ mà thôi
. Đối với đa số con người, tình cảm bình thường nhất khi ghen tị là ghét bỏ, ứng xử bình thường nhất là kiếm một cái cù nèo… kéo cẳng cho nó ngã dập mặt dập mũi một phen, hoặc ngáng chân nó một cái để nó không bước lên được nữa.
Người Việt chúng ta tự hào với bốn ngàn năm văn hiến, nhưng bạn bè có khi không thấy được cái vốn quý đó của mình, mà thông qua cách xử sự của chúng ta, họ nhận xét đơn giản rằng chúng ta có một nền VĂN HÓA CUA, rất ..cua ! Nếu bạn nào chưa thể hiểu ngay, xin mời bạn dạo chơi một vòng ngoài chợ, hãy đến khu hàng thủy hải sản để nhìn những cái rọ cua bày bán. Bạn có thể nhìn vào trong để thấy họ hàng cua đang bò lổn ngổn. Mặc dù người bán không cần đậy nắp, nhưng các chàng cua không thể thoát ra khỏi nhà tù đơn giản ấy , lý do là anh nào nghênh ngang lên được gần miệng giỏ, lập tức sẽ có vài tên tích cực kéo cẳng xuống ngay, và cứ như thế chúng nó giúp nhau nằm yên trong rọ chờ giờ bị đem đi xử.
 Bạn thấy sao khi người khác cho rằng mình xử sự như …cua ?
 
Ghen tị và ích kỷ khiến người trên “đì” người dưới, kẻ dạy không truyền thụ hết “bí kíp” cho người học, nhân tài không có cơ hội tiến thân vì bị cản trở, ngăn che, bao nhiêu tài năng lãng phí vì không được người đời biết đến, bao nhiêu chất xám không có cơ hội cống hiến cho đời, ví như những con cá vàng không thể ngoi lên khỏi mặt nước vì bị bao phủ bởi  đám ao bèo.
 
Ganh ghét, ghen tị. Ôi, chúng ta ghét nó, nhưng chẳng thể nào đẩy nó ra khỏi cuộc đời khi nó đã là thành phần của máu thịt chúng ta! Thôi đành chấp nhận mà cố gắng chuyển hung hóa cát, nghĩa là hãy ganh đua nhưng đừng ghét bỏ, hãy biết trân trọng những gì người khác hơn mình mà cố gắng vượt lên chính bản thân mình để được bằng họ hay hơn họ. Đó là cách ghen tị hiệu qủa nhất.
 Hãy giúp người khác tiến lên bằng mình hoặc vượt qua mình, đó là cách xử sự đạo đức nhất, cao thượng nhất! Làm được điều đó, chúng ta sẽ siêu việt lên khỏi bình diện con người.
 
 
Mỗi con người với tấm lòng rộng mở tạo cơ hội cho mọi người phát huy hết năng lực của mình, sẽ tạo nên một xã hội tiến hóa nhanh hết mức ví như trong nhà máy tất cả mọi động cơ được hoạt động một cách tối đa, sẽ đạt được năng suất cao hết mức.   
 
Với tấm lòng rộng mở con người sẽ thúc đẩy xã hội tiến lên theo xu hướng “làm việc nhóm” ngày một thường xuyên và phổ biến hơn. Sự cộng tác chân thành của nhiều trí tuệ sẽ đem đến hiệu qủa vượt trội so với từng cá nhân đơn lẻ. Điều đó chỉ có thể trở thành hiện thực khi sự ghen tị bị biến dạng để mỗi con người  nhìn nhận sự vinh quang của tập thể có sự đóng góp của cá nhân mình là niềm hãnh diện của bản thân. 
 
Hãy để những lợi thế trong cuộc đời mỗi người  thân quen hoặc ngang hàng ta  (như tiền bạc, của cải, danh vọng , tri thức, địa vị, sắc đẹp, hạnh phúc…của họ) là những yếu tố khiến ta cảm phục và kích thích thúc đẩy ta tiến lên phía trước.
 
Hãy viết lại tự điển con người bằng cách tách ly từ “Ghét” ra khỏi từ “Ganh tị” và “ghen tị”.
 
 Hãy kể lại câu chuyện “Hai chị em và một điều ước” với nội dung của ngày hôm nay rằng : “ Ngày nảy ngày nay……” 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
HỒI ĐẦU THỊ NGẠN
 
 
 
Trong nhiều ngôi chùa xưa, người ta thường hay treo những câu Phật ngôn, Đạo ngữ. Tôi còn nhớ những câu rất ấn tượng như : “Chư ác mạc tác, chúng thiện phụng hành” hoặc “Hồi đầu thị ngạn” (quay đầu lại là bờ) v.v…
Những câu nói ấy đi vào cuộc sống đời thường của mỗi chúng ta mà tôi muốn bắt đầu bằng câu chuyện kể về một lũ chuột không bao giờ biết ..hồi đầu thị ngạn !
 
 
 
 
 
Mỗi năm vào mùa nắng ấm vùng Bắc cực, khi những tảng băng bắt đầu tan rã để lộ ra mặt nước biển trong xanh bát ngát, trên đại dương mênh mông, trải dài mất hút trong tầm mắt, người ta ngạc nhiên khi thấy xác của những con chuột đen đủi trôi lênh đênh dập dềnh trên dòng nước, từng đàn từng đàn nối đuôi nhau trên sóng, vật vờ trôi về nơi vô định. Người ta tự hỏi vì sao những con chuột điên khùng này lại tự “hiến tế” thân mình một cách vô ích và vô lý như vậy. Phải chăng có một lý do nào thôi thúc khiến chúng đã hành động như vậy mà con người không hiểu được. Các nhà khoa học đã cất công nghiên cứu và bức màn bí mật về cái chết của lũ chuột đã được vén lên. Lời giải thích khiến cho chúng ta cảm thông, thấu hiểu, ngậm ngùi và không khỏi ái ngại khi liên tưởng đến thân phận con người - trong những tình huống nào đó - cũng hành xử u mê, ngu dại, sai lầm không kém gì loài chuột nơi vùng hoang vu giá tuyết 
 
Nếu chúng ta hiểu rằng với bản chất thông minh lanh lợi và năng động, chuột có thể tìm cách xoay sở để tồn tại trong những môi trường sống khác nhau, chúng ta đã đánh giá được tài năng của chúng khi chuột len lỏi vào cuộc sống con người để “ăn theo” mà con người không thể nào đẩy chúng ra khỏi địa bàn sinh sống của xã hội loài người. Sống ở vùng Bắc cực giá băng, có lẽ lâu ngày chúng đã chán cái cảnh lạnh lẽo, buồn bã và đơn điệu, nên khi tiết trời thay đổi, băng dần tan cùng với ánh nắng chan hòa chiếu lung linh trên dòng nước trong xanh, chúng bèn nghĩ đến một cuộc phiêu lưu, đổi đời ở miền đất hứa nào đấy mà dòng nước sẽ đưa chúng đến. Có lẽ đầu tiên một hay vài con chuột đầu đàn đã xung phong lao xuống nước và sau đó bầy chuột trong đàn - với niềm tin tưởng nơi lãnh đạo, với bản chất liều lĩnh, táo bạo, tự tin và ưa thích phiêu lưu khám phá – đã không ngần ngại nhẩy ùm theo …chúng bơi, bơi mãi với hy vọng sẽ gặp bờ bến lạ…nhưng đại dương không phải là nơi thử sức dành cho…chuột, vì thế, dù có là những vận động viên bơi lội cừ khôi, cuối cùng chuột cũng đành thúc thủ. Cái giá phải trả là cuộc tự sát tập thể hàng đàn mỗi năm mà con người chúng ta chứng kiến.
 
Hẳn rằng lũ chuột khùng đó đã không nhìn bản đồ trước khi chúng hào hứng tung mình xuống biển khơi, nếu không chắc đã không có những cuộc tự sát tập thể hàng năm như vậy. Nếu chúng biết rằng chỉ cần quay đầu lại là bờ thì đã không có những cuộc tử nạn tự nguyện kinh hoàng như thế. Điều đó có nghĩa rằng con đường chúng đã chọn là sai, nhưng tiếc thay chỉ có cái chết mới cho chúng thấy cái chân lý đó (nhưng biết đâu chừng, nơi chốn u minh của cõi chết, linh hồn chúng vẫn mơ hồ, chưa biết rằng mình đã…ra đi !).
 
Thân phận chuột mê mờ đáng thương là thế, thân phận người mê mờ còn đáng tiếc tới đâu. Sống là lựa chọn, mỗi người chọn cho mình một nghề nghiệp, một quan niệm, một lối sống…chúng ta phải lựa chọn trong từng giây từng phút của cuộc đời cho tất cả những hành động, những sự kiện trong đời sống của chúng ta. Giống như một người đi chợ, chúng ta chọn mua mọi thứ, cuối cùng mâm cơm của chúng ta là gồm hết thẩy những gì chúng ta chọn lựa lượm lặt từ ngoài chợ. Cuộc đời chúng ta cũng vậy, nó tổng hợp và xâu chuỗi tất cả mọi chọn lựa của chúng ta trong cuộc sống để cho ra một kịch bản cua đời mình. Không ít lần chúng ta đặt câu hỏi cho những người khác như một lời ca nổi tiếng đã diễn tả sau đây:
“Này em hỡi, con đường em đi đó, con đường em theo đó sẽ đưa em sang đâu…”
Có lẽ, trong chúng ta ít người và/hoặc ít khi chúng ta tự đặt câu hỏi cho mình :
“Này ta hỡi con đường ta đi đó, con đường ta theo đó sẽ đưa ta đến đâu ?...”
 
Sở dĩ chúng ta ít đặt câu hỏi đó cho mình là bởi nhiều lý do: Trước tiên, sự hoài nghi việc lựa chọn của mình là một sự xúc phạm khó chịu đựng được, nó đặt lại vấn đề rằng liệu quyết định trước đây của mình có sai không. Nếu có thì năng lực của mình cần xem lại và uy tín của mình chắc chắn bị sứt mẻ ít nhiều, vì tự ái bản thân mình không chấp nhận điều đó, vì uy tín danh dự trước tập thể mình không chấp nhận điều đó, vì chức vụ địa vị quyền lợi cá nhân mình không chấp nhận điều đó. Vì thế chúng ta thường chỉ thích đặt câu hỏi cho người khác mà không bao giờ là cho chính mình.
 
 
 
Nếu quyết định sai lầm của mình tạo ra hậu qủa chưa hoặc không nghiêm trọng lắm, ta có thể cho rằng vì những lý do nào đó hiệu qủa tốt đẹp thực sự  chưa đến lúc xảy ra, hoặc hậu quả ấy cũng không phải là xấu lắm. Nói chung, chúng ta tìm cách dối gạt chính mình hoặc lừa gạt người khác để bảo vệ bản thân .
Hồi đầu thị ngạn- Quay đầu lại là bờ - Câu nói đơn giản nhưng mãi mãi vẫn là mục tiêu vươn tới của con người. Có ích gì cho chúng ta khi thuộc nằm lòng câu nói ấy nhưng lại không bao giờ có thể sử dụng nó trong cuộc đời mình, việc ấy giống như chúng ta đọc đi đọc lại một toa thuốc mà không bao giờ uống !. Điều trước tiên và quan trọng nhất là ta phải nhận ra đâu là “bờ” thì ta mới biết ta đang đứng ở nơi đâu so với bờ, để còn có thể định hướng, phòng khi lội qúa xa bờ thì phải vội vàng bơi ngược lại trước khi mọi việc muộn màng đến mức không còn cách gì cứu chữa.
 
Thật ra cái “bờ” của mỗi người chẳng ai giống ai, nhưng chúng ta vẫn có thể lấy cái chuẩn chung nhất của mọi người trong xã hội làm cái “bờ” chung cho tất cả mọi người, “bờ” ấy là Công LýChân Lý. Công Lý là những điều xã hội quy định và thừa nhận được thể hiện qua Luật Pháp mà người dân nằm trong sự cai quản ấy phải tuân theo. Chân Lý là sự thực khách quan của thế giới tự nhiên, trong đó bao gồm cái Tốt và cái Đẹp (Thiện, Mỹ). Chúng ta có thể tương đối dễ dàng sống theo Công Lý , bởi đơn giản là nhà tù sẽ mở rộng cánh cửa chào đón chúng ta nếu chúng ta khăng khăng không muốn hiểu Luật Pháp là gì. Còn Chân Lý ? Nhiều người nói đùa rằng Chân Lý là Lý có Chân, cái Lý ấy luôn chậy về phía kẻ mạnh, những người chiến thắng hoặc những kẻ có tiền bạc hay quyền lực, bởi vì họ là người dành được quyền nói năng và quyết định. Lạ thay, có khi Chân Lý lại ở cả hai đầu chiến tuyến, bởi trong xung đột, mâu thuẫn, xô xát ai lại không cho lẽ phải không phải là của mình ? Tiêu chuẩn về cái Tốt và Đẹp cứ chậy lung tung từ đầu nọ sang đầu kia.Trắng bảo trắng tốt, đen bảo đen cũng tốt, vậy cái nào mới thật sự là Chân Thiện Mỹ? Nếu tôi bảo họ đều có cái lý của mình Các bạn cho là không chấp nhận được hay sao? Hãy nhìn ra đường mà xem, người ta đi lại tấp nập kẻ ngược người xuôi, nhưng ai cũng thấy mình đi bên phải. Không ai sai cả, nhưng họ vẫn đi ngược chiều nhau ! Thực sự tôi đang làm bạn rối trí rồi. Có lẽ chúng ta ngưng nói chuyện đúng sai ở đây vì Chân Lý giống như một mê lộ mịt mù, chúng ta càng hăng hái xông vào, càng mất dần hy vọng vì không tìm thấy lối ra. Có lẽ việc sai đúng ở đời, chỉ nên dùng mục đích của người hành động để đánh giá sự đúng sai của họ
.
Trở lại câu chuyện các chàng chuột Bắc cực của chúng ta. Ví dụ rằng họ cứ muốn làm một chuyến ngao du cho thỏa chí tang bồng, rồi mọi việc tới đâu thì tới, mà nếu không tới được đâu thì thủy táng vẫn còn mát mẻ hơn địa táng ! Nếu họ có mục đích như thế thì việc làm của họ hoàn toàn có lý, ta bảo họ khùng thì ta mới chính là kẻ đó. Tuy nhiên vì ta không phải là họ nên câu trả lời mãi mãi không xác định .
 
 
 
Vấn đề của chúng ta là làm sao tìm ra được cái “bờ” của mình trong khi mọi việc có vẻ như đang rối tung lên như thế. Bình tĩnh đi các bạn. Chúng ta xác định mình đang sống trong một cộng đồng, vậy thì điều gì có lợi cho ta và cho người khác trong sự sinh tồn và phát triển bền vững thì đó chính là công lý và chân lý, , đó là cái “bờ” mà chúng ta cần hướng đến, cũng có ai đó trong số chúng ta có thể bước lên trên bình diện con người để làm những việc vì người khác mà không cầu lợi lộc bản thân , thậm chí có khi họ còn phải chịu thiệt thòi mất mát điều gì đó. Với những người này, bản thân họ đã là “bờ” họ chẳng cần tìm ở đâu khác nữa.Giới hạn tệ nhất mà chúng ta có thể chấp nhận là dù có tìm kiếm lợi lộc cho mình nhưng truyệt đối không gây hậu quả xấu xa đau buồn cho người khác, cái “bờ” này có hơi hẹp hòi một tí nhưng nhìn chung vẫn còn có thể bám víu tạm thời trong khi ta chưa được trưởng thành hơn.
Cái mà chúng ta vẫn thường nghe nhắc nhở là “hãy quay đầu lại” là khi ngay cả cái “bờ” hẹp hòi mà chúng ta cũng buông tay để bơi ra xa trong một chuyến viễn du đen tối, chúng ta tự hại mình hại người hoặc giả vì muốn thỏa mãn ý muốn bản thân, chúng ta làm mọi điều bất chấp sự sống chết của người khác trong xã hội.
Muốn quay đầu lại, chuyện không phải giản đơn! ngay cả khi tự biết mình đang lái con tàu về nơi vô định, người Thuyền Trưởng cũng không có can đảm quày đầu khi thủy thủ đoàn đã vì ông vào sinh ra tử để quyết tâm đi về hướng ấy, vì thế, không có con đường cho ông quay lại .
Muốn quay đầu lại, muộn mất rồi! đó là cái thở dài vô vọng của tên tử tội, ánh mắt hãi hùng của người trẻ khi cầm giấy xét nghiệm dương tính với HIV, cái nhìn cầu cứu của bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối ….
Quay đầu lại ư ? với người này có nghĩa là phải tìm một việc làm khổ nhọc hơn rất nhiều so với việc đem thân đi bán, với người khác có nghĩa là từ bỏ con đường làm ăn “nhất bản vạn lợi” làm giàu nhanh chóng dù có phải bước trên những xác người, với người khác nữa có nghĩa là từ bỏ uy quyền, địa vị, danh dự bổng lộc  mà họ đã dốc hết tâm sức, trải qua bao nhiêu khó khăn khổ cực trong đời mới có được cái điều mà muốn quay đầu lại họ phải rũ tay buông bỏ….
 
 
 
 
Quay đầu lại ư ? Phần nhiều người ta không nhận ra mình đã xa bờ mà nếu có nhận ra thì cũng có vô số lý do để người ta không thể hoặc không cam tâm từ bỏ con đường họ đã đi, và như thế “HỒI ĐẦU THỊ NGẠN” vẫn mãi là biển báo cho mọi người, là lá cờ đen cảnh báo trên vùng bờ biển nhiều sóng gió.
Quay đầu vẫn là điều có thể đối với những con người dũng cảm, phục thiện và có phẩm chất cao, tuy nhiên để tránh cảnh phải quày đầu, chúng ta hãy cẩn thận với mọi hành động, mọi quyết định của mình dù nhỏ nhất, bởi cuộc sống của chúng ta được dệt nên từ những điều vô cùng nhỏ nhặt…
 
 
 
---ooOOoo—
 
 
 
 
 
SỰ KHÔN NGOAN THẦM LẶNG
 
 
Trước vành móng ngựa là một thiếu nữ trẻ tuổi mảnh mai yếu đuối, thân hình tiều tụy, nước mắt chan hòa, cô tức tưởi khai báo trước tòa lý do mà cô đã dùng dao hạ gục người tình cũ trong một cuộc cãi vã gay gắt giữa hai người. Điều ngạc nhiên đến ngỡ ngàng của mọi người tham dự là cô gái hiền lành này chỉ muốn nhận được một lời xin lỗi chân thành của người đã gây ra cho cô quá nhiều ê chề sóng gió và cô sẽ bỏ qua tất cả mọi chuyện lỗi lầm của anh ta, cô dự tính sẽ cho mọi chuyện vào lãng quên trong quá khứ để bắt đầu một cuộc đời mới. Nhưng sự việc đã xảy ra ngoài sự dự tính của cô.
 
 
 
 
Người tình cũ mà cô tưởng rằng sẽ phải tìm những lời an ủi ngọt ngào, những lời ăn năn hối lỗi để xin cô thông cảm và bỏ qua cho anh ta những điều không phải trong lần gặp mặt cuối cùng, đã trắng trợn quay lưng ngoảnh mặt với những lỗi lầm của anh ta và thản nhiên với những đau khổ bức xúc mà cô đang gánh chịu. Hai người đang ngồi đối diện, cô đang dùng dao gọt trái cây để cùng ăn với dự tính chia tay trong thông cảm. Cô không ngờ người đàn ông cố tình chạy tội bằng cách buộc tội cho cô là cố ý quyến rũ anh ta, anh ta cho rằng thái độ hững hờ lẩn tránh và từ chối tình yêu của anh ta trước đây chỉ là “thủ thuật”của cô khiến anh ta phải sống chết cầu xin để cô phải xiêu lòng…uất ức và tức giận trước sự tráo trở, phản bội một cách trơ trẽn và sỉ nhục cô một cách hèn hạ, cô uất hận chỉ muốn băm vằm anh ta ra hàng nghìn mảnh, và với con dao cô đang cầm trong tay, anh ta lại đang ngồi ngả người ra trên ghế đối diện như một sự thách thức, cô không chế ngự được cơn giận dữ thù ghét điên cuồng bộc phát, cô đứng bật dậy, lao tới với tất cả sức mạnh cô đâm thẳng con dao vào ngực anh ta trong tiếng khóc đắng cay và nước mắt chan hòa. Cả hai gục xuống, người vào quan tài, người vào nhà đá !...
 
 
Thảm kịch thương tâm xảy ra trong khoảnh khắc mà cô gái không kềm chế được cơn giận dữ của mình khi kẻ hại đời cô đã khơi dậy và kích động sự thù hận trong lòng cô lên tột đỉnh. Thật đáng tiếc cho cô và cũng đáng trách cho kẻ lỗi lầm tự chuốc họa vào thân.
 
Thông thường, vì lòng tự ái, không mấy ai can đảm nhìn nhận lỗi lầm của mình trước mặt người khác và lại càng không thể nói lời xin lỗi với người khác, thậm chí họ còn tự dối gạt mình để lương tâm được yên ổn vì “mình không phải là người có lỗi” . Họ đã chọn cách “chạy tội” bằng cách đổ tội ngược lại cho nạn nhân và như thế nhiều tình huống bất ngờ không hay đã xảy ra mà lẽ ra không đáng phải xảy ra như vậy. 
 
Theo sự khảo sát và đanh giá của Thế Giới vào năm 2003 về trình độ giao tiếp của người Việt Nam theo chuẩn văn minh lịch sự và tạo được thiện cảm thì chúng ta được 2/10 (hai điểm trên mười), theo đó chúng ta không có thói quen nói lời cám ơn và xin lỗi trong cuộc sống và những lời chào hỏi, chúc tụng ân cần khi cần thiết. Đánh giá này nói lên một điều là chúng ta còn “non nớt” còn yếu kém hay nói cách khác là còn “lạc hậu” khá xa so với thế giới về mặt văn minh lịch sự.
 
 
 
 
Chẳng  cần tìm đâu xa , để nhìn thấy những tính cách này, chúng ta hãy quan sát những sinh hoạt công đồng thường ngày trong xã hội, khi người ta trao đổi với nhau trong các hoạt động của cuộc sống như mua bán, dịch vụ …không ai nói lời cám ơn ai, thậm chí ngay cả những việc làm quan tâm giúp đỡ nhau mang tính từ thiện chúng ta cũng  ít nghe được lời cảm ơn (nhất là những lời cảm ơn thật sự chân thành). Trên sân khấu người ta chỉ thấy phản ứng lặng lẽ vô cảm của khán giả cho dù đó là những tiết mục hay ho đặc sắc, vì thế các nghệ sĩ thường nhắc nhở cầu xin khán giả “cho một tràng pháo tay cổ vũ”, cho dù như thế sự im lìm ấy cũng chẳng dịch chuyển được bao nhiêu. Ngoài đường, những vụ va chạm xe cộ thì dường như chúng ta không bao giờ nghe thấy lời xin lỗi, tốt đẹp nhất chỉ là không xăn tay áo lên, lườm nguýt, rủa xả hoặc lao thẳng vào nhau mà so tài cao thấp .
Có những chuyện chúng ta tưởng là rất bé, bé tí ti như con kiến, nhưng nó lại tạo ra hậu quả khổng lồ  như con khủng long hoặc hơn thế nữa, lại có những cách giải cứu bé như con kiến mà cũng có thể “xoay chuyển càn khôn” biến đại sự thành tiểu sự, tiểu sự thành không sự, phần lớn những chuyện xoay chuyển càn khôn như thế chỉ trông chờ vào ba tấc lưỡi, “cảm ơn” và “xin lỗi” là những con kiến…giải cứu bé tí ti, những con kiến “vàng” trong cuộc đời của chúng ta, các bạn ! .
 
 
 
Hóa cho nên người xưa có nói : “xảy chân chết đuối, xảy miệng chết oan” , “họa tùng khẩu xuất, bệnh tùng khẩu nhập” rồi lại có câu “ Lời nói không mất tiền mua. Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau” chuyện tưởng như đơn giản, mà chúng ta rèn luyện cả đời chưa chắc chúng ta đã thoát chết vì cách nói năng của mình. Trong các yếu tố thành công trong cuộc sống, ngoài chỉ số thông minh (I.Q ) còn một yếu tố cực kỳ quan trọng đó là Chỉ số cảm xúc (E.Q ) trong chỉ số này ngôn ngữ giữ vị trí hàng đầu quyết định sự thành công trong việc giao tiếp của ta với thế giới bên ngoài, nếu chúng ta chiếm được cảm tình, sự yêu mến và chấp nhận của người chung quanh đối với mình là ta đã đạt được bước thành công quan trọng đầu tiên .
Hẳn nhiên chúng ta chẳng cần phải học những khóa đào tạo M.C. hay Hùng Biện, đơn giản là chúng ta chỉ cần nhìn lại mình để hiểu xem chúng ta muốn gì, cần gì ở người khác thì họ cũng muốn những điều đó nơi ta, ta vui lòng thế nào khi người khác đáp ứng những điều ta muốn thì người khác cũng vui như thế khi ta đáp ứng cho họ :
 Một cách nói để vui lòng mọi người, đó là hãy biết chào hỏi, cám ơn, xin lỗi, chia xẻ chúc mừng, an ủi chia buồn, khuyến khích và khen ngợi đúng  tùy theo tình huống mà chúng ta vận dụng vào cuộc sống .
 
 
 
 
Thank you (cám ơn) I’m sorry (Tôi xin lỗi) là các câu nói cửa miệng của những người Phương Tây. Họ cám ơn bất cứ thứ gì người khác làm cho họ, họ xin lỗi bất cứ chuyện gì xảy ra đụng chạm giữa họ và người khác. Dĩ nhiên, cám ơn và xin lỗi chỉ là để bày tỏ tấm lòng của họ, còn việc đúng sai, phải trái và quyền lợi thì đã có luật pháp phân xử, họ chẳng có gì phải mất mát thiệt thòi, ngược lại cái mà họ được là dù đúng dù sai, người đối diện cũng không mất đi thiện cảm đối với họ, được thiện cảm, đó là cái họ được rất nhiều; vì, các bạn biết không “Khi yêu củ ấu cũng tròn, khi ghét bồ hòn cũng méo”
 
Các bạn nghĩ mà xem người Tây Phương họ khôn đáo để, sự khôn ngoan thầm lặng này đúng là sự khôn ngoan, không xấu xa không gian xảo, vừa được bình an trong cuộc sống, vừa được ngợi khen là lịch sự, văn minh. Thế thì tại sao bà con mình lại chưa giống họ như thế nhỉ ?
Có lẽ mọi chuyện bắt đầu từ sự suy nghĩ của chúng ta .
Khi mua hàng tại sao ta không cảm ơn ? Có phải vì ta nghĩ “Cần gì phải cảm ơn họ, ta đang mua giúp cho họ mà, ta không mua họ không có tiền lời”.
Khi bán hàng tại sao ta không cảm ơn ? Có phải vì ta nghĩ “Cần gì phải cảm ơn họ, ta đang bán giúp cho họ mà, ta không bán họ làm gì có hàng để xài”
Cả người mua và người bán đều cảm thấy sòng phẳng chẳng ai nợ ai lời cám ơn nào thậm chí họ còn cảm thấy mình mới là người đáng được cảm ơn.
Nếu, suy nghĩ cách khác, khi mua, ta nghĩ rằng nhờ có người bán ta mới có vật để dùng, ta cảm ơn công sức của họ đã đem món hàng về đến đây để bán cho ta. Khi bán, ta nghĩ rằng nhờ có người mua ta mới có tiền lời để chi dụng và để tiếp tục việc kinh doanh, ta cám ơn họ vì điều ấy .
Mọi dịch vụ khác trong cuộc sống đều như vậy .
Đừng sợ rằng khi cám ơn người khác là ta “yếu cơ” hơn họ và đừng nghĩ rằng khi ta bỏ tiền ra để trả cho một điều gì đó là ta “trên cơ” họ. Đối với mọi sự trao đổi ở đời, tùy theo thời gian, hoàn cảnh, tình huống mà có khi bên này cần bên kia nhiều hơn và ngược lại, chúng ta đừng so đo chuyện ấy, luôn nghĩ đến những lợi ích người khác đã làm cho mình và đừng ghi nhớ những lợi ích mà mình đem đến cho họ, như thế chúng ta luôn biết cảm ơn và lời cảm ơn xuất phát từ đáy lòng chân thật.
Tại sao chúng ta không biết xin lỗi khi có sự đụng chạm với người khác.?
Ở đây chúng ta chưa nói đến những mâu thuẫn có nguyên nhân, giữa người này và người khác, chúng ta chỉ nói đến những va chạm bất ngờ hàng ngày do tình cờ, vô ý gây ra. Có ba tình huống xảy ra, hoặc một trong hai người có lỗi, hoặc cả hai không có lỗi hoặc cả hai cùng có lỗi. Dù rơi vào bất cứ tình huống nào lời xin lỗi trước tiên của ta cũng sẽ làm đối phương dịu lại. Khi đối phương có đôi chút thiện cảm với mình thì sự việc sẽ dễ dàng cho qua nếu hậu quả không có gì hoặc không trầm trọng lắm. Ở những nơi đông đúc xe cộ, người qua kẻ lại phải chen lấn, xô đẩy nhau hoặc ở những nơi giao thông ùn tắc thì việc va quẹt lẫn nhau là chuyện bình thường, khó lòng tránh khỏi, nếu chúng ta biết mỉm cười nói lời xin lỗi thì mọi người đều vui vẻ và dễ dàng bỏ qua cho nhau, nhưng nếu không xin lỗi một tiếng thì cũng có thể cho qua đấy (vì chẳng ai muốn nhiễu sự khi đang khổ sở trong vòng vây xe cộ)  nhưng sự việc để lại trong lòng họ một nỗi hậm hực bất bình .
Có thể bạn sẽ nói “Tại sao tôi phải xin lỗi khi tôi không gây ra nó?”. Bạn có nghĩ rằng đối phương cũng nghĩ y hệt như bạn vậy không ? Và đó là nguyên nhân của gây gỗ tranh chấp cãi cọ, ẩu đả và hậu quả là bạn đánh mất sự bình an của mình và người khác. Khi nói lời xin lỗi, điều đó không có nghĩa bạn nhận mình là người gây lỗi, mà đó chỉ là câu nói lịch sự hàm ý rằng “Tôi chỉ muốn mọi việc êm đẹp, tôi sẵn sàng bỏ qua mọi chuyện ..”nếu đối phương không hiểu được ý nghĩa lịch sự của câu nói mà vin vào đó để làm khó dễ cho bạn, thì bạn sẽ giải thích cho họ biết thế nào là phải trái. Tuy nhiên nếu bạn thật sự có lỗi,bạn cũng nên lắng nghe những lời trách móc và xin lỗi họ một cách chân thành.
 
Nếu có người nghĩ rằng khi ta cảm ơn hoặc xin lỗi người nào đó là ta chứng tỏ mình “dưới cơ” họ, là ta thua kém họ, dễ bị họ ăn hiếp v.v…thì đây là những suy nghĩ ấu trĩ của một xã hội lạc hậu với dân trí thấp kém.  Dạo quanh một vòng các nước văn minh, các bạn sẽ thấy câu nói cảm ơn và xin lỗi được sử dụng rất thông thường và phổ biến ở mọi nơi nhất là ở những nơi công cộng.
 
Trở lại câu chuyện cô gái trẻ với vụ án mạng giết người. Có lẽ câu chuyện đã khác đi rất nhiều nếu người tình của cô nói lời chia tay với những lời lẽ cảm thông  chia sẻ với những đau buồn mất mát của cô do anh ta gây ra và thành thực mong cô tha thứ cho những lỗi lầm anh ta đã tạo. Cô chỉ mong anh ta nhận ra điều đó kèm theo một lời xin lỗi. Rõ ràng cô đã sẵn sàng bỏ qua cho anh ta khi muốn mời anh ta ăn trái cây và coi nhau như bè bạn, nhưng tiếc thay mọi việc lại kết thúc một cách bi thảm như vậy,  nên cho dù anh ta đã chết, sự thù hận của cô cũng vẫn chưa tan vì anh ta vẫn còn nợ cô một lời xin lỗi .  
 
 
---ooOOoo---
 
 
 
 
 
NHẦM LẪN
 
Một ngày mùa hè nóng nực, Vinh muốn chạy trốn cái nóng oi bức của thành phố, anh nhớ đến căn nhà sàn trên vùng cao nguyên mát mẻ và thơ mộng mà có lần anh và nhóm bạn của mình đã dừng chân nghỉ lại trong một chuyến công tác từ thiện trước đây. Buổi chia tay đầy quyến luyến với chủ nhà khiến anh đã hứa là khi nào có dịp anh sẽ lên thăm, bây giờ thì đúng là lúc anh cần thực hiện lời hứa của mình. Nghỉ ngơi nơi núi rừng thanh tĩnh, an hưởng không khí mát mẻ trong lành thì còn gì bằng nữa chứ. Thế là không chút ngại ngần, anh một mình một xe, lên đường cùng chiếc ba lô nho nhỏ.
Buổi gặp mặt với gia đình người dân tộc trên cao nguyên thật vui vẻ và cảm động. Họ cùng nhau quây quần trong mâm cơm đạm bạc giữa nhà. Gia chủ đem vò rượu cần ra đãi khách, trong câu chuyện rôm rả thù tạc giữa đôi bên, gia chủ kể cho khách nghe những câu chuyện hoang dã nơi vùng sâu không thấy ánh sáng đô thành này. Trong những chuyện “đường rừng” ấy , Vinh ấn tượng nhất là những câu chuyện rắn. Rắn ẩn nấp khắp nơi, rắn bò quanh mọi chỗ, rắn xuất hiện thình lình…Vinh nghe da gà nổi lên từng chập, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc theo cột sống trên người anh. Con vật anh sợ nhất trên đời là rắn, ghét nhất cũng là rắn, vậy mà bây giờ anh phải sống với những con vật khủng khiếp ấy quanh mình. Vinh không chắc mình có muốn ở lại nữa không….
 
 
Thời gian vui vẻ cũng trôi qua, xế trưa, mọi người trong nhà kéo nhau lên rẫy . Vinh một mình nằm đu đưa trên chiếc võng giữa nhà vui hưởng cảm giác bình yên, thoải mái nhưng tâm trí anh vẫn lanh quanh với hình ảnh những con rắn hổ mang ngóc cao đầu phùng mang trợn mắt sẵn sàng phóng tới cắm phập vào người anh những cái nanh nhọn hoắt đầy chất độc chết người. Anh nằm co người lại, cố quên và dỗ giấc ngủ cho mình.
Khi anh giật mình thức giấc, trời đã chạng vạng tối, chưa thấy ai về nhà chắc họ còn ở trên rẫy, Vinh thấy cổ khát khô, mắt nhắm mắt mở, anh lò mò xuống bếp tìm nước uống. Anh bước đi trong ánh sáng lờ mờ của căn bếp, bỗng nhiên đầu anh va phải một khúc tròn, mềm mềm vắt vẻo từ trên xà bếp xuống. Tim anh thót lại. “Rắn! đích thị là rắn rồi” Vinh nhủ thầm như thế. Tay chân rụng rời, anh lùi lại, không dám nhìn lần nữa, anh quay đầu chạy một mạch xuống dưới nhà, phóng vội lên chiếc xe máy chạy bán sống bán chết ra chợ. Ngủ lại phòng trọ tại đây một đêm, sáng hôm sau Vinh về thành phố sớm, tất nhiên là anh đã để ba lô lại căn nhà “có rắn” mà anh đã chạy trốn chiều qua.
Những ngày sau đó, Vinh đã có một câu chuyện hấp dẫn để kể cho bạn bè, ngoài phần “thêm mắm dặm muối” cho đậm đà câu chuyện, còn nội dung chính thì Vinh rất trung thực với chính mình khi kể lại việc anh đã “đụng đầu” với một cụ rắn to bằng bắp chân nằm vắt vẻo trên xà nhà trong lúc trời bắt đầu sâm sẩm tối.
Thời gian qua đi, một tháng sau Vinh cùng vài người bạn có dịp trở lại cao nguyên, ghé qua căn nhà thân quen ngày nào để lấy chiếc ba lô, anh ngỡ ngàng khi được vợ chồng chủ nhà cho biết, cái vật dài dài, mềm mềm, to to đã đụng vào anh ở dưới bếp hôm trước chỉ là bộ đồ của gia chủ treo tạm trên đó mà thôi. Vinh thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng không muốn tin rằng đó chỉ là chuyện “thần hồn nhát thần tính” của anh mà thôi…”
 
Câu chuyện nhầm lẫn của Vinh  trở thành đề tài khôi hài cho đám bạn bè anh, mọi người cho rằng : “ Cái thằng ! trông bộ vó dềnh dàng vậy mà nhát như Thỏ Đế…” Thế là chẳng bao lâu sau, bạn bè thân ái tặng cho anh cái nickname vui vẻ :Vinh Thỏ. Sự việc này là một chấn thương tâm lý không nhỏ đối với anh, vì Vinh là người chúa ghét những kẻ nhát gan bạc nhược, hỗn danh này được gắn cho anh khiến anh phải chịu đựng như người phải cõng trên lưng kẻ thù truyền kiếp của mình. Vinh đau khổ, nhưng anh chưa biết cách nào để bạn bè “tha” cho mà xóa chữ “Thỏ” đàng sau tên gọi của anh .
 
 
 
Thời gian ấy Vinh đang theo đuổi một bóng hồng kiều diễm. Cô là Hoa, một đồng sự của anh, thông minh và khả ái. Nàng rất có cảm tình với anh như nhiều cô gái khác vì Vinh là một mỹ nam với thân hình cân đối và một khuôn mặt nhiều nam tính. Tuy nhiên, cô cũng là một “ngôi sao” tỏa sáng, là đích đến của những chàng trai chưa vợ. Nói tóm lại Vinh có nhiều đối thủ đáng gờm mà chàng phải vượt qua.
 
Trong lúc cuộc so kè của Vinh với các ứng viên khác vào vai “Chú rể” đang đến hồi quyết liệt và chưa ngã ngũ, thì đám bạn bè anh lại tổ chức một cuộc đi nghỉ mát ngắn ngày, trong đó có Hoa, và địa điểm lý tưởng của họ lại chính là nơi phát sinh ra cái tên “Vinh Thỏ” của anh Đây là dịp được gần gũi “cô dâu tương lai” của mình nơi miền xa nên thơ, yên tĩnh, Vinh không thể bỏ qua, nhất là anh không được bỏ qua khi chính Hoa ngỏ ý muốn anh cùng đi vào dịp ấy…
 
Đó là những ngày vui sướng của những người thành thị khi được sống trong không khí trong lành mát mẻ của núi rừng, được thưởng thức những đặc sản cao nguyên như ăn cơm lam, uống rượu cần …, được hưởng cái cảm giác ấm cúng quanh lửa hồng bên những người bạn thân vào những đêm thanh vắng.
 
Ngày vui qua mau,  đêm cuối cùng đã đến. Tiếc thay đêm ấy cũng là đêm định mệnh lớn nhất của cuộc đời chàng .
Nơi miền rừng núi, trời tối rất nhanh, mới hơn 6 giờ chiều trời đã sâm sẩm tối, rồi bóng đêm kéo đến rất nhanh, không gian như được bọc lại trong tấm khăn choàng đen thẫm của nàng góa phụ. Mưa lâm râm trên những tàng cây, trời se lạnh, gió thổi rì rào từng chặp qua kẽ lá. Trong căn nhà rông, những ngọn đèn dầu đã được thắp lên, các bạn ngồi bó gối bên nhau trên sàn nhà, các cô gái lăng xăng dưới bếp phụ với gia chủ một tay để dọn bữa cơm chiều, hôm nay họ ăn muộn vì đi chơi về trễ. Bên ngoài trời đã tối đen…
 
 
 
 
                                         Nhầm lẫn ... chết người !
 
 
Vinh nằm trên sàn nhà ôm bụng, không biết anh đã ăn phải thứ gì mà thỉnh thoảng lại phải chạy xuống ra ngoài để “xả” !  Cơ khổ ! Ở vùng sâu vùng xa này, thuốc men thiếu thốn, không có nhà vệ sinh tiện nghi, bệnh tật thế này thật là bất tiện. Tuy nhiên, Vinh hy vọng rằng chàng sẽ sớm khỏi vì cơn đau bụng giảm dần và nhu cầu “ra ngoài” của chàng cũng gần hết . Vinh định bụng sẽ ra ngoài lần cuối trước khi trời về khuya, anh nhẹ nhàng nhổm dậy đi xuống dưới nhà với cây đèn pin trong tay, bên ngoài trời vẫn mưa lâm thâm. Vinh lần mò đi trong bóng tối dưới sự dẫn đường của ánh đèn pin yếu ớt, chàng đã đi cách nhà khoảng 50m rồi. Vinh tìm một gốc cây to tàng lá xum xuê, chàng ngồi xuống để “làm nhiệm vụ” với hệ tiêu hóa của mình. Màn đêm âm vang những âm thanh huyền bí của nơi bạt ngàn hoang dại. Vinh nghe chừng quanh đây hơi thở âm thầm của cỏ cây, rừng núi, tiếng lao xao lục lạo của loài thú ăn đêm, tiếng rình mò bí mật của những kẻ săn mồi hoang dã, Vinh cảm nhận cuộc sống vội vàng, hối hả, bận rộn, tất bật, dè dặt và sợ hãi của muông thú trong màn đêm âm u. Tim Vinh đập rộn ràng, chàng ngồi trong màn đêm, hồi hộp. Vinh cảm thấy hơi hối hận, giá như chàng xử lý chuyện “tháo dạ” của mình theo cách khác thì có lẽ đã không phải tiếp cận những mối nguy hiểm như thế này. Chàng nghĩ đến Hoa và cảm thấy việc dấu bệnh của mình là hợp lý . Hình ảnh của Hoa khiến chàng thêm can đảm. Xong việc,Vinh đứng dậy mặc quần , chiếc đèn pin nằm trên mặt đất. Bất ngờ chàng cảm thấy đầu mình va phải một vật gì đó giống như một cuộn dây thừng thòng xuống từ cành cây trước mặt. “Rắn” ! chàng thầm nghĩ. Bản năng sinh tồn khiến chàng muốn co chân chậy thật nhanh như có thể, nhưng cùng lúc trong đầu chàng tiếng gọi “Vinh thỏ” vang lên và nụ cười chê bai biếm nhẻ của Hoa. Vinh định tĩnh, chàng không thể mắc sai lầm như lần trước mà sự sai lầm lần này của chàng có thể sẽ làm mối tình mà chàng hằng mong đợi, đội nón ra đi. Vinh thu hết gan dạ cúi xuống nhặt đèn pin, chiếu vào “cuộn dây thừng” đã đụng chàng lúc nãy....
 
Bỗng, “Phập!” không kịp nữa rồi! Vinh đã bị cắn vào mặt một phát thật đau khi chàng còn chưa kịp nhìn rõ đối tượng. Đúng là rắn cắn rồi, Vinh choáng váng, chàng loạng choạng bước đi, được vài chục mét, vấp vào một rễ cây chắn ngang đường, Vinh ngã xuống. Khi gượng đứng lên, chàng phát hiện cổ chân chàng đau đớn không thể tả và không còn bước đi được nữa. Chàng cố gắng nhẩy bằng một chân một cách khó nhọc. Cách nhà không còn bao xa, Vinh gục xuống : nọc rắn độc đã phát huy tác dụng…. Chiếc đèn pin trên tay anh chiếu ánh sáng thẳng vào ngôi nhà rông, nơi các bạn bè đang chờ anh quay lại …. 
 
 
 
(Nội dung còn tiếp tục cập nhật )
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 
 
HOTLINE  
 
0985.865.772
 
BÀI MỚI  
 
» THÔNG TIN BÀI CẬP NHẬT
 
THỐNG KÊ TRUY CẬP  
 
  Đang online : 64
  Lượt truy cập : 1679939
 
 
 

 
 
 

 

Bản quyền thuộc về Bác Sĩ Đỗ Ngọc Thanh - ĐTDĐ: 0985.865.772
 

 

 

Website:      http://www.ge-tvl.com
  
Email :   getvl49@yahoo.com.vn

   
Ghi rõ nguồn "Dr Dongocthanh's website" Khi phát hành
 
lại các thông tin từ website này. Các trang liên kết sẽ được
 
hiện rõ ở của sổ mới của ge-tvl.com.
 
     BS ĐỖ NGỌC THANH không chịu trách nhiệm về
 
những liên kết ngoài đối với trang mạng ge-tvl.com
 

Design by pmvietnam