Ngày: 15 - 12 - 2017  TRANG CHỦ       GE       CHẤT LƯỢNG CUỘC SỐNG      CÂU LẠC BỘ      BẠN ĐỌC VIẾT     PHIẾM ĐÀM     GÓC NHÌN     THƯ NGỎ     ĐIỂM BÁO   LIÊN HỆ
DANH MỤC
ỨNG DỤNG GE
GE
GIAO LƯU BẠN ĐỌC
LẮNG NGHE
THỜI GIAN
TÔN GIÁO
TRIẾT HỌC
TÂM LÝ
Y HỌC
TÌNH YÊU
KỸ NĂNG SỐNG
GIÁO DỤC
GIỚI THIỆU SÁCH
MỸ THUẬT, NGHỆ THUẬT
THƠ
TRUYỆN NGẮN
DẠY ANH VĂN
CÁC LỚP HƯỚNG DẪN ĐÀO TẠO
HỘI HỌA
 
 
GIỚI THIỆU  
 

 

                             

                                        

                                                                              

                                                          Trang mạng ge-tvl.com viết đầy đủ là 

                                                 GREAT EVOLUTION FOR TRUE VALUE OF LIFE

                               (Tiến hóa vượt trội vì cuộc sống đích thực )

   GE giúp cho sự tồn tại và phát triển của con người bền vững, cơ bản dựa trên những quy luật tự nhiên, khách quan, trong vũ trụ ( Existence and Stable Progress basing on Natural Rules).

  
                                                                     


           Trong cuộc sống bề bộn những vấn đề liên quan đến sự sinh tồn của chúng ta. Mâu thuẫn luôn xẩy ra bên trong mỗi con người, giữa người này và người khác, giữa con người với thiên nhiên, con người và xã hội. Mâu thuẫn là bản chất của sự sống. Chính nó là động lực tiến hoá của chúng ta, nhưng chính nó cũng là nỗi đau khổ khôn nguôi của loài người, khi cứ phải đối mặt với những mâu thuẫn mà mình không muốn gặp.          

    Cuộc sống luôn luôn đòi hỏi chúng ta phải lựa chọn thái độ ứng xử đối với tất cả mọi người, mọi vật, mọi sự việc mà ta tiếp xúc hằng ngày. Mỗi người, tuỳ theo trình độ nhận thức, trình độ giáo dục,  tính khí, phong cách… mà xử lý tình huống khác nhau. Những xung đột được giải quyết không phải bao giờ cũng làm hài lòng hai đối thủ; vì, giống như di chuyển trên đường, kẻ ngược người xuôi, nhưng ai cũng thấy mình đi đúng luật.

       
Khái quát lên bình diện vĩ mô; mỗi quốc gia, dân tộc có cách tư duy, nhận thức, xử thế khác nhau trong các mối quan hệ và giải quyết mâu thuẫn; vì vậy, họ thường không nhất quán. Các cuộc chiến tranh nóng lạnh, tiềm ẩn hay bộc phát xảy ra ở nhiều mức độ khác nhau là điều không tránh khỏi và không bao giờ chấm dứt vì chúng ta đã không có biện pháp giải quyết tận căn để vấn đề.

        GE
là trang mạng mang nội dung trình bày các khám phá về QUY LUẬT SỐNG tự nhiên trong vũ trụ, làm nền tảng cơ bản và là tiêu chuẩn cho sự ứng dụng vào việc xử trí trong mọi lãnh vực cuộc sống. Đây sẽ là việc xử trí tốt đẹp nhất vì nó mô phỏng cách xử trí của vũ trụ, hành xử như cách hành xử của Quy Luật Sống.  

        GE hướng đến giá trị thực tiễn của các lý thuyết nhằm đem đến lợi ích thực tế, niềm vui, sức khoẻ và sự bình an  cho con người.

  

 

 

HÃY LAO ĐỘNG TRÍ ÓC MỖI NGÀY ĐỂ BỒI DƯỠNG NĂNG LỰC, THĂNG TIẾN

TÂM LINH 

 

HÃY LAO ĐỘNG TAY CHÂN MỖI NGÀY ĐỂ THỂ XÁC KHOẺ MẠNH, VÌ THỂ XÁC

LÀ NƠI TRÚ NGỤ CỦA TÂM LINH

GE : Con đường sống và phát triển hoàn hảo


GE:  Quyển sách của Sống và Chết

GE : Khởi đầu cho kỷ nguyên mới : Kỷ Nguyên Sống theo

Quy Luật Tự Nhiên. 

 

 MỜI CÁC BẠN VÀO TRANG  MỤC

THÔNG TIN BÀI CẬP NHẬT ĐỂ XEM CÁC BÀI MỚI NHẤT

 

KÍNH BÁO : TRANG CHỦ BẬN VIỆC TỪ

 

NGÀY 23.11.2015

 

XIN CÁM ƠN SỰ THEO DÕI CỦA QUÝ

 

ĐỘC GIẢ

                                            ge-tvl.com

 

 

 

 

 

 

      

 

 

                          

 

THƠ TÌNH  
 
 

THƠ 
                  SÔNG HƯƠNG ĐỖ NGỌC THANH


 
 

 
                Buổi sáng, nhìn lên cây gạo ngoài sân, hoa từng chùm nở đỏ. Có một chú chim non sà xuống đậu vắt vẻo trên cành. Chú cẩn thận tỉa tót đầu cổ lông đuôi. Xong việc, Chú ngó nghiêng, nhảy nhót, chú quan sát chung quanh, chú nhìn xuống cuộc đời bên dưới…Thật lâu, chú ngẩng đầu lên, rồi bắt đầu cất tiếng ca cẩm..  

     

À ra thế ! tôi chợt nghĩ rằng chú đang bình luận  linh tinh cái gì đấy, khen ngợi ai đấy, thậm chí chửi rủa gì đấy cũng không biết chừng ! Chú  "tám" lung tung bởi chú đang rung động,  buồn phiền,  thích thú,... chú cảm thông với những mẩu chuyện đời bên dưới gốc cây gạo, những chuyện chẳng ăn nhập gì đến chú. Nhưng rồi chú cứ hót, bởi vì chú ngứa cổ, cứ thế hót chơi…  
 

Tôi quay lại bàn giấy của mình, phát hiện ra: Hình như mình cũng là một chú chim non ! Chỉ khác là tôi yêu đồng loại nên cùng khóc cùng cười với người. Đau với nỗi đau thiên hạ, vui với niềm hạnh phúc của mọi người…..
 

 

 


 

 

 

Tình yêu là chất liệu ngọt ngào trong đời sống một con người. Ta không nghĩ rằng có ai chưa từng yêu ai một lần nào đó trong đời. Nếu có, thì họ hẳn chưa phải là Người hoặc họ đã trở nên siêu việt.  
    
Tình yêu – giống như vô vàn loài hoa nở giữa vườn đời – muôn hình vạn trạng. Dù không thể nào đếm được có bao nhiêu loại hoa có mặt trên trái đất này, nhưng ta biết chúng đều trải qua những giai đoạn giống nhau của vòng đời. Và chúng ta có thể nói về Hoa –Tình Yêu – bắt đầu từ khi ươm nụ đến những rộn ràng trong cuộc sống khoe sắc khoe hương, để rồi cuối cùng, những cánh hoa tàn cũng rơi về nơi yên nghỉ.
 
Tình Yêu đôi lứa – Đó là bài học vỡ lòng – để con người tiến xa hơn, khi tình yêu được thăng hoa đến mức, người ta có thể chấp nhận nhau – vô điều kiện – với tình bạn chân thành để suốt đời thương nhau, trong sự tôn trọng và giúp đỡ. Đó là lúc Tình Yêu đã lên đến Đỉnh Vinh Quang 

  

Chúng ta hãy bắt đầu hành trình với Tình Yêu
 

 
 
                                   CHƠI VUI          
                                                                                                                    
Ta hát nghêu ngao giữa cuộc đời
 Rong chơi từ thuở mới nằm nôi
A ha trần thế sao vui nhỉ
Nụ cười, nước mắt cũng…chơi vui !
 
…. Rồi một buổi thõng tay vào chợ
Ta lang thang trôi dạt giữa giòng đời
Cuộc trần gian ta mải miết rong chơi
Để dâng hiến cho Người : Hoa và Mật
 
 
 
 
TÁN TỈNH
 
(“Bài” của chàng sinh viên năm thứ nhất)
 
Tôi gặp em trên đường
Hỏi em :
-                     Cô ơi, mấy giờ rồi nhỉ ?
Em nhìn tôi :
-                     Cái ông này lạ hỉ !
Đồng hồ đeo tay mà đi hỏi người ta
“Này cô bé xinh
Cô không biết thật à
Khi gặp cô, đồng hồ tôi đứng lại
Mặt trời đỏ bỗng ngất đi hoá tái
Tình tôi tràn nên máu chảy lung tung
Khi nhìn cô tôi thảng thốt trong lòng
Lời nghiêm chỉnh
…. bỗng hoá ra méo mó”
 
 
 
 
Bởi cớ người ta thường treo bó cỏ trước mỏ con lừa để “dụ” nó chạy nhanh hơn.
 
 
CHÚ LỪA VÀ BÓ CỎ

 
(Lời tự tình của chú Văn Lừa)
 
Tôi là chú Lừa
Chạy theo bó cỏ
Chân tôi nho nhỏ
Mỏ tôi dài dài
Ơi bó cỏ ơi
Hãy chờ tôi với
 
Tôi con lừa nhỏ
Chạy nhảy lăng xăng
Đuổi bắt nhì nhằng
Hỡi cô bó cỏ !
 
Tôi con lừa nhỏ
Háu đói háu ăn
Đuổi bắt lòng vòng
Ớ này bó cỏ !
 
Tôi thân lừa nhỏ
Sức yếu không bền
Tôi chạy phát điên
Cho vui lòng cỏ
 
Khi nào cỏ đỏ
Cỏ héo cỏ sầu
Cỏ ở nơi đâu
Cho tôi theo đấy
 
Hỡi cô bó cỏ
Nho nhỏ xinh xinh
Sao vẫn làm thinh
Để tôi theo mãi
 
Tôi con lừa dại
Theo bó cỏ ngon
Muôn năm vẫn còn
Theo cô mãi mãi
 
Nhé !
 
 
 
 
TÓC ĐUÔI CHỒN
 
Này cô thiếu nữ tóc đuôi chồn
Mặt hoa da phấn dáng thon thon
Áo dài tha thướt cô thắt vạt
“Hiên ngang” cô đội cặp giữa đàng
 
Hỡi cô thiếu nữ tóc đuôi chồn
Hồn nhiên như cỏ dại quanh vườn
Môi cô chưa đỏ màu son thắm
(Chắc cũng chưa từng biết yêu đương)
 
Tôi đứng nhìn cô tim ngất ngây
Nghe chừng chếnh choáng như say say
Tại nắng hè sang hay mắt ấy (!)
Vì cô
tôi lạc lối nơi này
 
Tôi đứng chờ cô nơi cuối phố            
Tan trường cô rảo bước đi ngang
Tôi sẽ “tình cờ” về chung lối
Tình cờ thôi nhé cô bé ngoan
 
Nếu lỡ qua đường cô mất dấu
Tôi sẽ tìm cô không khó đâu
Người đi kẻ lại đông đúc lắm
 
 
Mà nhưng 
 
tôi vẫn thấy….một đầu
 
Đêm về trong giấc chiêm bao ấy
Tôi thấy lan rừng hiện dáng em
Có khi là loài hoa gai dại
Chập chờn có lúc… thoáng chồn hoang
 
Cô em gái nhỏ tóc đuôi chồn
Cho tôi làm gió để tôi hôn
Tóc em phơ phất trong nắng sớm
Vương vất trong tôi…
một mảnh hồn
 
 
 
 
MƯỜI THƯƠNG
 
(Tặng các em gái thời @)
 
Một thương áo chẽn  hở lưng
             Hai thương rốn đẹp ngoài đường  phơi ra
Ba thương nết giỏi ăn quà
                  Bốn thương gấm vóc lụa là phô trương
Năm thương chay điểm chạy trường
      Sáu thương
                    em “chat” bốn phương bạn bè
Bảy thương “xế” xịn em khoe
Tám thương
        trong lớp em nghe nhạc tình
Chín thương em học “giỏi kinh”
Mười thương
                        sành điệu hết mình : Quán Bar
 
 
 
 
CÔ DÂU THỜI @
 
(Quan điểm của một số “kiều nữ” thời @)
 
Hỡi chàng trai em chọn
Anh là người đẹp trai mạnh khoẻ
Biết nuông chiều
và nhường nhịn người yêu
Ở trong nhà anh là kẻ biết điều
Ra xã hội anh giàu sang lịch lãm
Bước công danh tương lai anh sáng lạn
Ngẫm “Ông Bà” (*)
cũng thuộc lọai thế gia
Nhìn quanh anh, kẻ bè bạn ruột rà
Đều xứng đáng là danh gia vọng tộc
Anh là ai ?
Việt Nam hay ngoại nhập ?
Đức Nhật Tây Tàu Hàn Thái Campuchia ?
Hãy đến với em và chớ để chia lìa
Em chờ đợi để “Nâng khăn ‘sửa’ túi”
Mà này anh, tham lam là trọng tội
Em chỉ cần vài “điều kiện” để yêu
Nhưng dĩ nhiên càng tốt nếu càng nhiều
Ai cũng bảo em là người khôn nhất
 
(*) cha mẹ
 
 
 
 
 

 

 

NÀNG VÀ DỰ BÁO THỜI TIẾT
 

 

                                             Ngày cuối tháng

chàng đi về đúng hẹn
Lương vẫn nguyên còn đệm lót gói qùa
 

Nàng cười tươi                                                 
                                                                   “Ngày nắng ấm     

                đêm không mưa, gió nhẹ”
 
Trưa về muộn,
chàng chuồn vào phòng cho lẹ
Nàng chờ cơm :   

                                         “Áp thấp nhiệt đới hình thành” 
 
 Rồi lại lu bù “áp phe, áp phót, kinh doanh
Không về được lại cũng không báo trước                                 
 

 “Áp thấp mạnh dần khó mà tan đi được  
 

     Có nguy cơ chuyển thành bão đến nơi”
 

                                                                               
                            Có mùi hương đâu đó ở trên người 

                                  Chàng về nhà vui tươi chân xáo
                       

  "Bão hình thành xem ra vô cùng mạnh bạo 
 

              Còn cách bờ vài hải lý mà thôi” 
 

Tối đi đâu mà chải chuốt ghê người    
                                          
“Tin bão khẩn, sắp đến rồi, lưu ý !” 
 
                              Lại còn ‘phôn phiếc’ ì xèo ầm ĩ  
 
“Gió mạnh dần, sắp đổ bộ đến nơi”
 
Khuya chàng về
                                   màu son đỏ trên người                                                       
   “Gió giật đùng đùng    
                 
                               điên cuồng cơn mưa bão  
 

   Thuỷ triều dâng   

               sóng xô bờ cuồng bạo"
 
 

Nhà cửa tan hoang
xơ xác cảnh điêu tàn
 
Ôi ngày sau
khi cơn bão đã tan
Chàng tỉnh dậy
bàng hoàng cơn ác mộng
 
 
 
 
 
 
 
 

GHEN
 
 ( Thể loại Hát Nói, theo âm điệu bài “Say” của Tản Đà)
 
Ghen cho “lịch” mới nên ghen
Ghen cho đài các cho đời biết tay
 
 
Ghen tuông nghĩ cũng hư đời
Hư thời hư vậy, ghen thời cứ ghen
Người ghen người cũng… ho hen
Ta ghen ta cũng… tèm lem, ai cười
 
Ghen chẳng biết phen này là mấy
Lòng xôn xao giận lẫy…lại là ghen
Quái ! ghen sao ghen mãi thế này
Ghen suốt cả đêm ngày như chứng bệnh
 
Thánh ngôn khấp hống chân vô ích
Ngã ái nhân tình thả tự do (*)
 
Chuyện tình ta ta liệu ta lo
Ai bép xép nhỏ to ta bất kể
 
Trời đất nhỉ cái ghen là “sướng” thế
Người khuyên ta ai dễ đã chừa ngay
Muốn ghen lại cứ mà ghen !
 
(*) Lời dạy :Khóc la thật là vô ích
Ta yêu người tình nên cứ tự do (ghen)
 
 
 

Hốt văn Sư tử Hà Đông hống

Lạc trụ tích trượng tâm mang nhiên  
 
                    (Thoạt nghe sư tử Hà Đông thét
                     Tay buông gậy trúc lòng rối bời)
 
TÔ ĐÔNG PHA
 
 


XIN EM
 
Cho tôi xin một giọt tình
Trong đôi mắt ấy cho mình nhớ nhau
Cho tôi một chút màu nâu
Trên đôi môi ấy cho sầu tương tư
Cho tôi một chút hương dư
Trên đôi má ấy để ru tình hồng
Xin em một chút mặn nồng
Xin em một chút cho lòng thêm hương
 
 
     
 
 DẬY THÌ 

Tóc em phảng phất hoa dâu
Môi em thơm ngát hương ngâu chớm mùa
Mắt em lấp lánh sao tua
Vườn xuân có nụ hoa vừa dâng hương
 
 
 
 THANH HƯƠNG
 
Hoa nằm e ấp trong lòng lá
Đợi gió xuân về để cợt vui
Có cô thiếu nữ môi cười hé
Đón trọn mùa xuân của đất trời
 
SAY ĐẮM
 
Có chú ruồi hảo ngọt
Trong đĩa mật say vùi
Chẳng biết mật nuốt ruồi
Hay là ruồi hút mật
 

Anh với em  

là ruồi là mật  

Anh với em  

là mật là ruồi  
 

 
TƯƠNG TƯ
 
Đêm nay trời lạnh
Trăng thanh dật dờ
Sương đọng lơ thơ
Trên cành liễu rũ
Em ngồi
không ngủ
Bên ngọn đèn mờ
Giấy bút thờ ơ
Vần thơ giá buốt
 
 
TRỐNG VẮNG
 
Trầm hương ta đốt lên rồi
Mà sao trong dạ bùi ngùi không khuây
Hay là người chẳng có đây
Nên hương khói toả vẫn đầy cô đơn
 
 
THỪA THÃI
 
Anh là bàn tay trái
Em là bàn tay phải
Của cùng một Đức Ngài
Tay trái nắm tay phải
Một thân mật thừa thãi
 
 
QÙA TẶNG
 
Anh là qùa tặng
Của trời ban cho
Em không muốn nhận
Nhưng chẳng dám cho
Sợ Trời nổi giận
Trời đầy…
thêm lo
 
 
TRI KỶ
 
Trong phòng hương toả
Khói thuốc nhạt nhoà
Hương khói quyện hoà
Như ta quấn quýt
Anh là điếu thuốc
Em thỏi hương trầm
Đôi ta phù vân
Cùng nhau chấp cánh
 
 
 
 
EM VÀ TRỜI
 
(Tình yêu của chàng “Đông Ki Sốt” dành cho nàng “Na Nông”) 
 

           Buổi sáng  
 
Em thức dậy cùng mặt trời
Bình minh trong ánh mắt em tươi
Nụ cười em rạng ngời hoa nở
Nhìn em anh bỗng thấy yêu đời
 
 

Buổi trưa  
 
Em nóng như mặt trời
Nghe như có lửa ở trong lời
Gần em anh sợ mình bỏng cháy
Vôi vàng anh trốn kỹ một nơi  

 

Buổi chiều   
 

 

 Gió mát đưa phe phẩy
Tà áo em duyên đến rợn người
Anh lắng hồn mình trong mắt ấy
Yêu em, yêu qúa mất mà thôi
 
 

Đêm về    
 

Tĩnh lặng và êm ả
Mơ hồ em hiện dáng liêu trai
Anh thấy mình quỳ bên ánh lửa
Ôm em và ôm cả đêm dài
 
Thế đấy !
Con thuyền trên sóng cả
Xô bờ rồi lại kéo ra khơi
Lênh đênh cho thoả lòng thuỷ thủ
Lênh đênh cho sướng cả một đời !
 
 
 
 
 
NỤ CƯỜI
 
Tình yêu là nụ cười của trái tim
Như ý là nụ cười của bộ óc
Vui vẻ là nụ cười của đôi môi
 
 
Đôi môi cười tươi trẻ cho cơ thể
Bộ óc cười khích lệ sự hăng say
Trái tim cười thêm sức cho cuộc sống
 
 
 
 
YÊU
 
Làm sao giải thích được tình yêu
Chỉ biết xa nhau thấy nhớ nhiều
Chỉ biết gần nhau lòng rộn rã
Nhiều vui nhiều khổ
                    Ấy là Yêu !
 
Ai giữ được lòng như giấy trắng
Như tà áo lụa mới tinh khôi
Như tiếng trẻ cười reo trong nắng
Như khe suối nhỏ nước trong ngời
 
Từ thuở nhìn ai mắt trao lời
Con thuyền đà tách bến ra khơi
Lênh đênh trên biển tình sóng gió
Nào biết ra sao đến cuối đời
 
Lữ khách vui chân đâu quản ngại
Quanh co mê lộ ngất ngây đời
Đường tình dấn bước càng xa mãi
Cho đến bao giờ mới biết thôi
 
Lòng như trang giấy vẽ lên rồi
Như tà áo lụa đẫm mồ hôi
Như tiếng trẻ gào trong mưa bão
Như khe nước đục bởi chân người
 
Ai dẫm vào tim từng bước nhẹ
Bao nhiêu dấu vết bấy nhiêu tình
Dẫu xác thân lìa về cát bụi
Hồn còn nham nhở mộng ngày xanh
 
 
 
 

TÌNH 
 
Tình đến trái tim cười
Tình hờn con tim khóc
Tình giận làm tim đau
Tình thù tim vỡ máu
 
Xin được sống hồn nhiên
Vướng thêm chi luỵ phiền
Đời không lâu là mấy
Hỡi những mối tình duyên
 
Tình ơi ! Tình có thấu
Trái tim mong được cười
Tình đừng làm tim khóc
Tình chớ để tim đau
Khéo cho đừng vỡ máu
 
 
 
 
 

SAY
 

 
“Nữ nhi hồng” (*) mỹ tửu
Ta cạn chén rượu say
Ly này, ly nữa nhé
Ta tỉnh
Mà rượu say
 
 
(*) Một loại rượu ngon của Trung Quốc ( cũng có thể hiểu là người con gái đẹp) 
 
                                                                       

   
     BIỂN TÌNH
 
  Phiên Khúc 1
 

 
Mắt em xanh biển cả
Thuyền hồn tôi lênh đênh
 
                            Trùng dương dầu lặng sóng
                            Thuyền vẫn đắm biển tình 
       

 Phiên Khúc 2
 

 
Mắt em dầu biển cả
Thuyền tôi dầu lênh đênh
 
                           Trùng dương dầu nổi sóng
                           Thuyền vững giữa biển tình
 
 
 
 
 
 
HẸN.
 
 
Sợ rằng chẳng gặp kiếp sau
Để cho mây gió nhắn nhau một lời
Hướng Dương hẹn với mặt trời
                        
                                 Hễ khi hoa nở
                                 Thì người bình minh.
 
 
 
 
 
HẸN HÒ
 
Biết rằng
                 Em chẳng yêu tôi
       Mà sao
   Tôi mãi bồi hồi ngẩn ngơ
Đêm về ôm gối làm thơ
        Nhủ rằng thôi nhé hẹn hò kiếp sau
 
Hẹn rằng
                   Nếu gặp kiếp sau
Thì xin
           Được sống bạc đầu cùng em
                  
                              Dầu cho biển cạn non mòn
Đất  tan trời vỡ tình còn thiên thu
 
 
 
 
 
GỬI….VỀ
 
Gửi hương theo gió lên trời
                Gửi mây phiêu lãng
                                        Cho người viễn du
Gửi tình vào mộng thiên thu
                Gửi em
                                Vào cõi mịt mù trong tôi.
 
 
 
 
 
 
CÓ THỂ NÀO…?
 
Chẳng thể nào mây trôi mà không gió
           Hoa quỳnh buồn khi trăng chẳng chịu lên
Có thể nào
                       Anh không nói yêu em
Khi em thở nghĩa là anh đang sống
 
 
 
 
 
 
BẰNG LĂNG TÍM
 
Nhớ anh tím cả bằng lăng
Nhớ anh tím cả màu trăng đêm nào
        Mây theo gió cuốn lên cao
            Tình em anh dấu nơi nào
                                             Anh ơi  !
 
 
 
 
 
 
 
Giờ đây anh ở xa xôi
     Nhớ anh
          Tím cả  một trời bằng lăng
               Bên này – Bên ấy   …. Xa xăm
     Bằng lăng tim tím
                         Bóng trăng đêm buồn
        
           Nửa khuya gió lạnh qua hồn
                   Bằng lăng tim tím
                                           Ai buồn hơn ai
 
 
 
 
 
KHÚC NHẠC TÌNH
 
(Viết theo âm hưởng một ca khúc buồn )
 
 
Rồi một ngày trên cõi đời
             Ta quen nhau
Rồi một ngày
      Trong cõi lòng nghe xôn xao
 Rồi từng ngày
Rồi từng ngày tim nôn nao
Rồi từng giờ
Từng giờ
Giờ phải đến
Khúc hát buồn trong chiêm bao
Giờ phải đến
Khúc hát buồn trong chiêm bao
 
 
 
Ta, bước chân âm thầm
Nghe cô đơn ngất ngây trong hồn
Nghe yêu thương vấn vương trong lòng
 
Ta khóc thầm
Ta khóc thầm
Mãi không nguôi
Người ơi !

 
Từng giọt buồn trên đôi môi
  Từng giọt buồn nghe chơi vơi
Lệ từng giòng sao tuôn  rơi
Ngậm ngùi buồn
Ngậm ngùi buồn
Không thôi
 
Ta, bước chân qua đời
Hoa rong rêu bám trên tuổi người
Nghe âm hao xuyến xao tim gầy
Mà thôi
 
Rồi một ngày
Ngày phải đến
Ngày phải đến trong lặng thầm
       Ta yêu nhau
trong lặng thầm ta yêu nhau
 
Rồi một ngày không lâu đâu
Rồi một ngày tim lo âu
Rồi một ngày nghe xanh xao
 
Ta biết rồi
        Ta biết rồi
               Tim ta xa nhau
 
Ta biết thế vì trần gian vẫn thế
Ta không tin ta cứ hỏi lòng ta
Ta biết thế vì tình yêu vẫn thế
 Ta không tin ta cứ hỏi trời già
Khi yêu thương
        Khi yêu thương
Vẫn biết rằng
Vẫn biết rằng sẽ có ngày
Sẽ có ngày tim ta bơ vơ
Sẽ có ngày tim chơ vơ
 
Ta, bước chân âm thầm
       Ra đi tiếc thương vô ngần
Nhưng thôi luyến lưu thêm sầu
Luyến lưu ái tình
     Mà chi…
 
 
 
 
 

 

HOA BẤT TỬ
 
                                      Ta thích nhất loài hoa không biết héo

                       Chẳng phải hoa nhân tạo khéo trưng bày

                              Hoa trổ từ lòng đất quá thơ ngây

                    Những cánh mỏng như cánh mây mùa hạ

 

                           Ta chẳng biết khi nào hoa tàn tạ

                        Bởi vì hoa rụng lá vẫn tươi cành

                            Bởi vì hoa muôn cánh nhỏ thanh thanh

                      Như cánh giấy tinh anh nhiều màu sắc

 

                          Ta yêu quá một loài hoa trầm mặc

                     Không hương thơm ngây ngất để mê hồn

                         Hoa nở tròn xinh xắn những nụ hôn

                     Hoa tươi mát như một hôm thu chớm

 

                         Ta yêu hoa tình đời không vướng bợn

                      Không tối tàn sớm nở tợ phù dung

                     Chẳng phải hoa là biểu tượng thuỷ  chung

                    Sao sắc thắm đến cùng dẫu bị đời quên lãng

 

                        Ta với hoa là những cơn gió thoảng

                     Đến trần gian lảng vảng một đôi hồi

                         Đất mẹ sinh rụng cánh để lên trời

                     Hoa tươi mãi trong lòng đời đen bạc

 

                     Tặng những ai chưa một lần ghi tạc

                  Một loài hoa như thế ở trong lòng

                      Ôi người quen, bạn thiết xa gần

                Ôi những kẻ không tình thân nhân loại

 

 

 

 

 

                                                                           CON CÁO VÀ CHÙM NHO 

                   

                                                                      Từ thuở yêu anh, em trở thành thi sĩ

                        Muốn hay không, bất đắc dĩ mà thôi

                  Chẳng biết vì sao, tại yêu quá đi rồi

                           Tại thơ (thẩn) nên trở thành yêu quá ?

 

                  Nếu anh biết mình gợi muôn ý lạ

                              Để “người ta” dùng chữ ráp văn chương

                      Chắc chàng ta sẽ kiêu hãnh lạ thường

              Rồi đòi hỏi “trả công” thì… phiền thật

 

                   Thôi cũng được, câu chuyện này rất thật

                Em kể anh nghe làm tặng vật “bồi thường”

                    Dẫu nghe qua có vẻ khá hoang đường

              (Như những chuyện yêu đương

                                                   trong cõi chết)

 

                 Một ngày kia nơi rừng muôn lá chết

                     Có một chàng cáo đói lết chân đi

              Mắt hoa lên mơ ước một quả gì

                   “Nếu một nhánh nho tươi thì tuyệt quá”

 

 

                                 Và ồ kia đâu phép mầu thật lạ

              Một chùm nho mướt lá ở trên giàn

                  Giữa trưa hè, trời nắng đổ chan chan

               Chàng cáo đói bàng hoàng trong tấc dạ 

                Nhưng làm sao ? ở trên cao, cao quá

                     Nên Cáo  ta buồn bã lắc đầu thôi

                  “Nho còn xanh, xanh quá chao ơi

               Rồi lững thững quay đi chiều thong thả 

        Chùm nho đỏ

                        vội vàng

                                       buông cánh lả

                     Ngang tầm nhìn cho Cáo cắn đôi tua

              Lạ lùng chưa, chàng Cáo cũng chẳng vừa

                    Bèn nghếch mặt quay đi chiều kiêu hãnh

 

                     Chùm nho đỏ giả vờ như rất lạnh

                              Bèn trở nên xanh ngắt tựa mây trời

                          Nhưng mà khi Cáo vừa bỏ đi rồi

              Nó rơi xuống

                                     vì trời ơi                                                                                                            quá chín 

             Sao như thế hả cô em

                                            đã có lần tuổi tròn mười chín

               Kể anh nghe sao bỗng thấy… như là

           -        Ồ thưa anh, đừng thắc mắc sâu xa

                         Nếu mình chẳng từng là Nho và Cáo

               -        Cô bé xinh xinh ơi, câu chuyện tình ảo não

              Của nàng Nho, chàng Cáo thật tuyệt vời

               Nhưng tình yêu như thế ở trên đời

                     Là giọt lệ thuỷ tinh

                                          Sáng ngời tuyệt vọng ! 

 

(Theo li k ca cô bé thì chàng Cáo ngc nghếch tht là…ngc nghếch, khi l di làm chùm nho phẫn nộ )

 

        

 

 

                                MỨC ĐỘ TÌNH YÊU
 
                 Hỏi em

         Tình đủ hay chưa ?

                    Hỏi em

               Rằng thiếu hay thừa đấy em ?

         Hỏi em lạnh nhạt là nên

       Hay là nồng thắm như cơn mê đầu

 

              Ô hay, em có biết đâu

          Tình yêu đang trổ màu nào tím, xanh ?

              Thơm như hoa cúc trên cành ?

       Buồn như dải nước chảy quanh, lạc đường ?

 

               Tình đang độ nở ngát hương

           Bao nhiêu tiếng nói yêu đương cho vừa

                   Tình như trời lặn chiều quê

          Đìu hiu tiếng gió ê chề lòng ai

                Nửa câu nói cũng thêm hoài

        Quay lưng ngoảnh mặt đã hai phương trời

 

                             Anh ơi, lời chẳng phải lời

                       Ấy là điệp khúc thoát rời từ tim

                               Thì thôi ta hãy lặng nhìn

                    Bao nhiêu cho đủ anh tìm thấy chưa ?

 

 

GÃY CÁNH
 
  Ta bước xuống nhẹ nhàng như chiếc lá
        Để tắm mình trong bụi bặm trần gian
Nắng trên cao vẫn tuôn ánh huy hoàng
    Ta lê lết trên mặt đường sỏi đá
 
         Hỡi linh thiêng bụi trần sao đẹp quá
Và lệ trần sao mát quá má con
      Tình ái nhân gian như trái ngọt no tròn
  Sao thơm quá nụ hôn ngon như mật
 
       Đã có lần không mơ mà không thật
Đã có lần ta đánh mất ngây thơ
     Ta nhìn ai lòng bỗng thoáng ngẩn ngơ
  Như một chút mây tơ vương mắt biếc
Ta ngần ngại trao ai bàn tay a nhưng vẫn còn nuối tiếc
        Ta thẹn thùng nhưng vẫn muốn say sưa
    Rượu trần gian chưa uống đã xin chừa
  Nhưng men đắng còn dây dưa lưu luyến
 
 
          Ta bỗng muốn cùng ai như khói quyện
        Như dây trầu ôm siết lấy thân cau
    Như tua nho cuốn chặt ở giàn đầu
Như đôi lá chung nhau trong một cuống
 
Ta bỗng muốn tình trên môi người ta uống
     Và tay người truyền điện khắp châu thân
          Để ta mơ trong những phút lạc thần
              Muôn lượn sóng ái ân ào ạt vỗ
 
Ta sẽ thấy mình chìm trong bão tố
     Ta mất ta trong muôn ngọn nước cuồng
Cõi nhân gian dồn dập trận mưa tuôn
    Ta chết đuối nên hồn quên nhập xác
 
Nếu ta biết trần gian là ảo giác
        Tim trần gian bàng bạc những mây che
    Xác trần gian nóng bỏng tợ đêm hè
Tìm hoan lạc như đón cơn gió mát
 
Nếu ta biết bụi trần không lấm láp
          Và lệ trần không ướt át mi ta
    Dẫu trôi lăn ta vẫn trắng như ngà
Ta sẽ nắm tay ai không hối tiếc
 
 
 
 
 
 
HUYỀN THOẠI HOA ĐINH LĂNG
 
 
Tôi gp anh ngày nào
      Bên khu  vườn xinh xn
   Gió xôn xao đón chào
Tường hoa cười trong nắng
                                  
    Bước chân êm nhẹ nhàng       Kết quả hình ảnh cho tường hoa hồng                                            Cỏ ướt mượt hai hàng
    Chân trời  trải thênh thang
  Mây bềnh bồng phiêu lãng
 
Tôi bước đi bên anh
         Nắng hanh vàng trên má
    Tay dù chao nghiêng ngả
Đàn bướm nhởn nhơ bay
 
Ở bên kia bờ nước
     Nhà ai sắp xây lên
Anh chỉ tay phía ấy
“Một lâu đài không tên”
 
Tôi nhìn anh bất chợt
         Kỷ niệm bỗng rộn ràng
     Từ sâu trong mắt ấy
  Dĩ vãng về mênh mang
 
Làm sao anh biết được
      Ta quen nhau bao giờ
    Làm sao tôi biết được
Người gặp lại không ngờ
 
Mảnh vườn xinh xắn ấy
        Đưa tôi đến gần anh
Mảnh vườn xinh xắn ấy
     Sẽ xanh lá hoa cành
 
Tôi muốn trồng Đinh lăng
    Vào giữa mùa khô hạn
Anh vì tôi không quản …
     Cho cây được lên mầm
 
Nhưng dù cây bén rễ
     Dẫu rằng lá xanh chồi
Anh thay trời tưới nước
  Cho Đinh Lăng thêm tươi
 
Tôi vì… nên không đến
       Hẹn anh tôi nhắn lời
Gặp nhau mùa mưa tới
    Đinh lăng, Đinh lăng ơi !
 
Rồi mùa mưa lại đến
      Rồi mưa cũng đi qua
Đinh Lăng dù xanh lá
     Nhưng chưa từng ra hoa
 
Anh chờ hay tôi đợi
     Mùa Đinh Lăng ra hoa
Những chùm hoa trắng muốt
        Trong trắng và mượt mà
 
Nhớ anh tôi lại hẹn
      Đến mùa mưa năm sau
    Năm sau và sau nữa…
Cho Đinh Lăng trổ hoa
 
  
 
 
 
                               ĐÁM CƯỚI SAO
 
                         Đêm yêu đương huyền diệu
                             Có ngàn sao trên trời
                     Nam Tào và Bắc Đẩu
                           Sao Mã với Sao Ngưu
 
                           Em, cô dâu lộng lẫy
                         Lấp lánh giữa trời xa
                              Họ hàng đi lễ cưới
                       Bao nhiêu là thiên hà
 
                                 Giữa đêm trường tịch mịch
                        Sao kéo về đông vui
                                        Bao nhiêu là đèn đuốc
                         Huyên náo cả bầu trời
 
               Đêm hoa đăng rực rỡ
                          Chú rể chưa đến nơi
                      Các tinh cầu chếnh choáng
            Lễ hội đã khai rồi
 
                                    Gió vi vu tấu nhạc
                                         Điệu luân vũ tuyệt vời
                             Khách mời say sưa nhẩy
                                     Nhiều vì sao đổi ngôi
 
            Nước biển đã dần hao
                   (Rượu cưới đã tuôn trào)
         Các chàng sao ngất ngưởng
                Họ nói cười xôn xao
 
                             Vũ trụ cũng cùng quay
                                    Theo niềm vui tràn đầy
                                          Đêm nay sao mở hội
                                   Ngàn tinh tú vui say
 
               Đêm chuyển mình về sáng
                      Tiệc cưới đã tan rồi
                         Các tinh cầu vội vã
                  Đành lòng chia tay thôi
 
                               Chú rể giờ mới đến
                                    Đêm hôn lễ qua rồi
                               Người yêu giờ đã khuất
                                  Theo bóng đêm buông lơi
 
                  Tình yêu thành huyền thoại
                          Lễ cưới như mây trôi
                     Cô dâu chờ đợi mãi
                                Chú rể… đã muộn rồi !
 
 

Đám cưới lỡ  làng là thiên tình buồn của Sao Hôm và Sao Mai 

            Cô dâu không bao giờ gặp được chú rể 

Vì Sao Hôm buổi chiều 

                       Chính là Sao Mai buổi sáng
 

       
 
                                                          

 
 

 

TÔI YÊU 
 
Tôi yêu, tôi yêu rất nhiều
           Tôi yêu, yêu biết bao nhiêu
     Tôi yêu tuổi thơ trong trắng
             Tôi yêu ánh nắng mùa xuân
                                Tôi yêu chùm hoa hoang dã
        Tôi yêu câu nói …ngại ngần
 
           Tôi yêu trời xanh màu áo
       Tôi yêu tiếng sáo hư không
             Tôi yêu giòng sông mây trắng
     Tôi yêu một cánh diều say
                  Tôi yêu bàn tay thân ái
          Tôi yêu một chiều mưa bay
 
Tôi yêu nụ hôn nồng cháy
                 Tôi yêu đôi mắt đắm say
         Tôi yêu nước mắt em làm tim tôi tan vỡ
            Tôi yêu tình yêu đắng cay
       Tôi yêu người yêu dang dở
Tôi yêu tiếng còi tàu sân ga trong một lần chia tay
 
   
 

 

HIẾN DÂNG 
 
Anh muốn là cổ thụ ngàn năm sống
             Để cho em vương vấn những dây leo
     Nhựa nguyên sinh em hỡi
                                   được bao nhiêu
                              Là máu đỏ, là tình anh dâng hiến
 

 

  

 

MẶT TRỜI
 

 
            Em muốn là tia nắng
       Trên má anh em cười
               Em muốn là sương sớm
         Trên môi anh thơm hơi
 
      Em là mây viễn xứ
            Gom nhớ  thương đầy vơi
     Em là cơn bão nhỏ
          Trong tim anh tơi bời
 
 
        Em chờ hay anh đợi
      Tình yêu đầu cuối đời
           Em sẽ là ngọn gió
     Theo anh về muôn nơi
 
           Đêm có ngàn tinh tú
        Ngày chỉ một mà thôi
              Lý trí ngàn con mắt
       Nhưng tim là mặt trời
 
 
 
 
 
 
NHỚ
 
Buổi sáng em lên phố
        Ngày chủ nhật đông vui
Người đưa nhau chơi phố
     Anh đâu, anh đâu rồi ?
 
   Buổi trưa em đi dạo
Công viên hoa cười tươi
       Gió ôm làn tóc rối
    Tay ôm, anh đâu rồi ?
 
 
   Buổi chiều xem chiếu bóng
         Người yêu tay đan tay
Môi tìm môi ấm áp
      Môi anh đâu, đâu rồi ?
 
     Đèn đêm vàng quạnh quẽ
           Mưa sầu giăng nơi nơi
   Một mình ngồi lặng lẽ
       Nhớ anh, em buồn thôi
 
 
     Thời gian rơi từng giọt
   Từng giọt trong cuộc đời
          Nhớ thương rơi từng giọt
      Từng giọt trong tim côi
 
Tương tư tràn trên giấy
     Lệ ướt tràn bờ môi
          Hai tay ôm mặt khóc
     Đến bao giờ…
                               Anh ơi !
 
 
 
 
 
 
 
 
NỬA MẢNH LÒNG
 
Đêm nay anh ngủ có ngon không ?
          Mơ thấy gì không ở giấc nồng
     Tay có khoác hờ trên gối lẻ
            Để hồn tìm mãi bạn tình chung
 
Em ở nơi này vẫn nhớ mong
      Đêm đêm đối bóng lạnh cô phòng
             Trăng khuya nửa mảnh bên trời ấy
   Để lại riêng em nửa mảnh lòng
 
 
 
 
 
 
          NGỰA HOANG
 
Khi em gặp anh
         Con ngựa  hoang dũng mãnh
      Tung bờm hồng sải vó giữa đồng xanh
Sao anh bỗng, dừng bước chân kiêu hãnh
     Và kìa sao, bỗng gặm cỏ an lành
 
             Khi em vòng tay lên ôm cổ
      Là sợi dây cương siết chặt cuộc đời anh
  Và khi nụ hôn đầu chớm nở
Xoá tan đi một dĩ vãng tung hoành
 
Tình yêu là lá chắn, che đôi mắt tinh anh
      Yên cương là nghĩa vụ
                                    là luỵ tình trăm năm
Anh chỉ còn lại những bước chân vững chắc
                    Nô lệ tình nhân
              Xa rồi thời giang hồ ngang dọc
       Trên thảo nguyên mênh mông
 
 
               Con ngựa hoang mềm lòng
             Quỳ gối trong chuồng nhỏ
          Nguyện ngục tù chung thân
 
           Đám cỏ khô trong máng
                 Ngọt ngào hơn ngọn cỏ đồng xanh
 
Hát lên em
        Hạnh phúc chân thành
              Ở đâu đó trong mắt em
      Mắt tình yêu bất tuyệt
 
 
 
 
 
 
 
NẾU EM LÀ
 
Nếu anh là Rừng thì em là Thú Dữ
        Nếu anh là Trời, em là Mây Lang Thang
    Em là Cỏ Dại, anh là Cánh Đồng Hoang
              Em là Vịnh, anh là Tàu Trốn Bão
    Anh là Đại Dương, thì em là Hải Đảo
                Anh là Thuyền, em là Biển  em ơi
 
Nếu ngày nào mình chia cách đôi nơi
     Thì có nghĩa là đất trời tan vỡ
 
 
 
 
Anh yêu em như Rừng yêu Thú Dữ
Em yêu anh như mây đẹp yêu trời
Con chim non cần tổ để nghỉ ngơi
Cành hoa đẹp cần nơi khoe sắc thắm
 
 
Anh là Hoàng Tử nếu em là Cô Tấm
       Anh là Solomon nếu em là Hoàng Hậu Saba
Em là Cléopatre anh sẽ là César
      Nhưng nếu em là Thúy Kiều, anh xin làm Từ Hải
 
 
 
Dù cho biển cạn non mòn
Đất tan trời vỡ tình còn thiên thu
 
 
EM BAO NHIÊU TUỔI
 
Em bao nhiêu tuổi hở tình yêu ?
      Để em hiện đến dáng yêu kiều
Tóc dài theo gió ươm nắng mới
     Ta bỗng nghe lòng bớt cô liêu
 
Giải lụa nào hay áo em bay
          Cho lòng ta bỗng ngất ngây say
    Tình ơi, em đã bao nhiêu tuổi
         Để nhớ để thương suốt tháng ngày
 
 
Ai gõ vào tim từng tiếng đập
       Cho hồn ta vỡ giấc mơ hoang
   Em là thiên sứ mang ánh sáng
          Từ thuở hồng hoang cõi địa đàng
 
Em hỡi tuổi em thơm mùi cỏ
        Hay là tuổi đẹp của hoa tươi
   Tuổi của quả thơm vừa đương độ
Hay là táo chín của vườn trời
 
Tình hỡi dầu em bao nhiêu tuổi
     Em vẫn hồn nhiên vẫn ngọt ngào
Vẫn tỏa hương thầm và nhựa sống
        Cho đời ta đẹp khúc ca dao
 
Em vẫn là em có thế thôi
    Dẫu mười lăm tuổi hoặc năm mươi
        Tình em là biển là mây núi
Là cả mùa xuân của đất trời
 
Ta hút tình em từng phút giây
      Như chàng ong hút mật hoa tươi
   Tình hỡi bao giờ em hết tuổi
Ta đành gục chết dưới chân người
 
 
 
 
 
 

  

 

 

 

 

 

 
 
(còn tiếp)
 
 
 
 
 

 
 
HOTLINE  
 
0985.865.772
 
BÀI MỚI  
 
» THÔNG TIN BÀI CẬP NHẬT
 
THỐNG KÊ TRUY CẬP  
 
  Đang online : 30
  Lượt truy cập : 1679895
 
 
 

 
 
 

 

Bản quyền thuộc về Bác Sĩ Đỗ Ngọc Thanh - ĐTDĐ: 0985.865.772
 

 

 

Website:      http://www.ge-tvl.com
  
Email :   getvl49@yahoo.com.vn

   
Ghi rõ nguồn "Dr Dongocthanh's website" Khi phát hành
 
lại các thông tin từ website này. Các trang liên kết sẽ được
 
hiện rõ ở của sổ mới của ge-tvl.com.
 
     BS ĐỖ NGỌC THANH không chịu trách nhiệm về
 
những liên kết ngoài đối với trang mạng ge-tvl.com
 

Design by pmvietnam