Ngày: 15 - 12 - 2017  TRANG CHỦ       GE       CHẤT LƯỢNG CUỘC SỐNG      CÂU LẠC BỘ      BẠN ĐỌC VIẾT     PHIẾM ĐÀM     GÓC NHÌN     THƯ NGỎ     ĐIỂM BÁO   LIÊN HỆ
DANH MỤC
ỨNG DỤNG GE
GE
GIAO LƯU BẠN ĐỌC
LẮNG NGHE
THỜI GIAN
TÔN GIÁO
TRIẾT HỌC
TÂM LÝ
Y HỌC
TÌNH YÊU
KỸ NĂNG SỐNG
GIÁO DỤC
GIỚI THIỆU SÁCH
MỸ THUẬT, NGHỆ THUẬT
THƠ
TRUYỆN NGẮN
DẠY ANH VĂN
CÁC LỚP HƯỚNG DẪN ĐÀO TẠO
HỘI HỌA
 
 
GIỚI THIỆU  
 

 

                             

                                        

                                                                              

                                                          Trang mạng ge-tvl.com viết đầy đủ là 

                                                 GREAT EVOLUTION FOR TRUE VALUE OF LIFE

                               (Tiến hóa vượt trội vì cuộc sống đích thực )

   GE giúp cho sự tồn tại và phát triển của con người bền vững, cơ bản dựa trên những quy luật tự nhiên, khách quan, trong vũ trụ ( Existence and Stable Progress basing on Natural Rules).

  
                                                                     


           Trong cuộc sống bề bộn những vấn đề liên quan đến sự sinh tồn của chúng ta. Mâu thuẫn luôn xẩy ra bên trong mỗi con người, giữa người này và người khác, giữa con người với thiên nhiên, con người và xã hội. Mâu thuẫn là bản chất của sự sống. Chính nó là động lực tiến hoá của chúng ta, nhưng chính nó cũng là nỗi đau khổ khôn nguôi của loài người, khi cứ phải đối mặt với những mâu thuẫn mà mình không muốn gặp.          

    Cuộc sống luôn luôn đòi hỏi chúng ta phải lựa chọn thái độ ứng xử đối với tất cả mọi người, mọi vật, mọi sự việc mà ta tiếp xúc hằng ngày. Mỗi người, tuỳ theo trình độ nhận thức, trình độ giáo dục,  tính khí, phong cách… mà xử lý tình huống khác nhau. Những xung đột được giải quyết không phải bao giờ cũng làm hài lòng hai đối thủ; vì, giống như di chuyển trên đường, kẻ ngược người xuôi, nhưng ai cũng thấy mình đi đúng luật.

       
Khái quát lên bình diện vĩ mô; mỗi quốc gia, dân tộc có cách tư duy, nhận thức, xử thế khác nhau trong các mối quan hệ và giải quyết mâu thuẫn; vì vậy, họ thường không nhất quán. Các cuộc chiến tranh nóng lạnh, tiềm ẩn hay bộc phát xảy ra ở nhiều mức độ khác nhau là điều không tránh khỏi và không bao giờ chấm dứt vì chúng ta đã không có biện pháp giải quyết tận căn để vấn đề.

        GE
là trang mạng mang nội dung trình bày các khám phá về QUY LUẬT SỐNG tự nhiên trong vũ trụ, làm nền tảng cơ bản và là tiêu chuẩn cho sự ứng dụng vào việc xử trí trong mọi lãnh vực cuộc sống. Đây sẽ là việc xử trí tốt đẹp nhất vì nó mô phỏng cách xử trí của vũ trụ, hành xử như cách hành xử của Quy Luật Sống.  

        GE hướng đến giá trị thực tiễn của các lý thuyết nhằm đem đến lợi ích thực tế, niềm vui, sức khoẻ và sự bình an  cho con người.

  

 

 

HÃY LAO ĐỘNG TRÍ ÓC MỖI NGÀY ĐỂ BỒI DƯỠNG NĂNG LỰC, THĂNG TIẾN

TÂM LINH 

 

HÃY LAO ĐỘNG TAY CHÂN MỖI NGÀY ĐỂ THỂ XÁC KHOẺ MẠNH, VÌ THỂ XÁC

LÀ NƠI TRÚ NGỤ CỦA TÂM LINH

GE : Con đường sống và phát triển hoàn hảo


GE:  Quyển sách của Sống và Chết

GE : Khởi đầu cho kỷ nguyên mới : Kỷ Nguyên Sống theo

Quy Luật Tự Nhiên. 

 

 MỜI CÁC BẠN VÀO TRANG  MỤC

THÔNG TIN BÀI CẬP NHẬT ĐỂ XEM CÁC BÀI MỚI NHẤT

 

KÍNH BÁO : TRANG CHỦ BẬN VIỆC TỪ

 

NGÀY 23.11.2015

 

XIN CÁM ƠN SỰ THEO DÕI CỦA QUÝ

 

ĐỘC GIẢ

                                            ge-tvl.com

 

 

 

 

 

 

      

 

 

                          

 

SỰ THỂ HIỆN HOÀN HẢO  
 

 

 

 

SỰ THỂ HIỆN HOÀN HẢO
 
 
DẪN NHẬP
 
 
“Chàng thất thểu đi vào trong quán, bước chân liêu xiêu va chạm lung tung vào những người chung quanh. Ánh sáng trong Bar mờ mờ, nhạc ồn ào ầm ĩ, người đứng ngồi đông nghẹt, những người trẻ tuổi ôm nhau nhảy tưng bừng. Chàng bị đám đông xô đẩy gần như ngã dúi dụi vào hàng ghế trước quầy bar. Một cô gái kéo chàng lên chiếc ghế trống bên cạnh….
 
 
 
Không biết chàng đã uống bao nhiêu, cũng không nhớ mình đã làm những gì. Chỉ biết khi tỉnh lại, chàng thấy mình đang nằm trên giường cô gái mới quen trong bar. Chàng ôm lấy cô khóc nức nở như một đứa trẻ. Hôm qua mẹ chàng mới qua đời, người mẹ dịu hiền, suối nguồn thương yêu duy nhất của đời chàng, nơi nương tựa vững chắc của tâm hồn chàng, đã ra đi mãi mãi. Chàng còn nhớ, trong ánh nến lờ mờ của gian phòng, bà nằm đấy yên lặng, bình thản; chàng đứng lặng người nhìn mẹ, lòng đau đớn, xót xa vô hạn. Trước mắt chàng, bầu trời như sụp đổ, bà đã ra đi, mang theo cả ý nghĩa cuộc đời chàng…
 
 

 
  
Chàng bước vội ra khỏi cửa, bỏ lại sau lưng những người chộn rộn đang lo tẩn liệm ma chay cho mẹ. Chàng có cảm tưởng nếu còn ở nhà, mình sẽ gục ngã bên quan tài mẹ và không còn có thể đứng lên được nữa. Chàng chạy trốn nỗi cô đơn, sự đau khổ kinh hoàng mà chàng đang phải trải qua.
Hôm đó, cả khu phố đều biết, người con duy nhất của một bà mẹ đơn thân đã bỏ đi uống rượu và qua đêm với gái khi người mẹ vừa nhắm mắt lìa đời…”
 
Đây là nội dung tóm lược một phần câu chuyện trong tác phẩm L’étranger ( Kẻ xa lạ ) của Albert Camus, một tác giả theo trường phái Hiện sinh như Jean Paul Sartre. Qua hình ảnh chàng thanh niên, tác giả muốn nói với người đọc rằng: Trong cuộc sống, chúng ta không thể đánh giá chính xác một người qua sự thể hiện bên ngoài của họ. Chàng thanh niên cực kỳ yêu thương mẹ đã thể hiện như một kẻ cực kỳ bất hiếu, khốn nạn đối với mẹ mình. Trong xã hội những kẻ xử sự như vậy bị coi là “kẻ xa lạ” và không được cộng đồng chấp nhận.
 
 
 
 
Trở lại với chủ đề của chúng ta, nhận xét về thái độ của chàng thanh niên trong câu chuyện trên, mặc cho chàng có tấm lòng yêu thương hiếu thảo với mẹ đến đâu, nhưng rõ ràng chàng đã thể hiện hoàn hảo là một người đáng khinh bỉ và lên án. Xã hội không xét đến lý do của sự thể hiện đó, vì xã hội chỉ nhìn thấy hành vi và thái độ ứng xử để kết luận mà thôi.
 
CÓ CẦN “THỂ HIỆN HOÀN HẢO” TRONG CUỘC SỐNG ?
 
“HOÀN HẢO” là một từ mang tính tuyệt đối. Nhưng mọi thứ được gọi là tuyệt đối trên đời thực ra chỉ là tương đối ở mức cao hơn mà thôi. Nên, “Hoàn Hảo” cũng chỉ là một khái niệm trừu tượng để chúng ta hướng tới.
Chúng ta thường nghĩ rằng “diễn” một vai cho đạt, đó là “nghề” của các nghệ sĩ trình diễn trên sân khấu. Họ phải đọc kịch bản, phải thấu hiểu tính cách, tâm lý nhân vật, phải thuộc lời thoại, và quan trọng hơn cả là phải quan sát nhân vật như thế ngoài đời để “bắt chước” họ một cách thành công trên sàn diễn.
Chúng ta thường thán phục những nghệ sĩ ‘nhập vai’ và cho họ là những con người tài năng khi thể hiện sống động và sát thật những nhân vật đời thường như thế. Điều đó thật không sai, nhưng chúng ta nên bổ sung thêm những  khái niệm mới về nghệ thuật trình diễn, qua đó cái nhìn của chúng ta về cuộc sống sẽ phong phú và tinh tế hơn nhiều.
 
 
Bạn có nghĩ rằng mỗi người chúng ta đều là những “nghệ sĩ trình diễn” trên sân khấu cuộc đời ?
 
Trong gia đình, bạn có từng làm con, làm cháu, làm chồng, làm vợ, làm cha, làm mẹ, làm ông, làm bà, làm anh, chị, hoặc em, làm dâu, làm rể ? Trong một đại gia đình hoàn chỉnh, một mình bạn phải gồng gánh đến 8 vai trò trên những chặng đường đời. Nếu là Nam, bạn phải làm con, làm cháu, làm anh, làm em,  làm chồng, làm rể, làm cha, làm ông. Nếu bạn là Nữ, thì bạn cũng có 8 vai trò, nhưng ở phía đối diện với người Nam.
 
Ngoài xã hội, khi tham gia vào hoạt động mưu sinh, trong bất kỳ tổ chức nào bạn cũng từng có vai trò là người thừa hành và người ra lệnh,(nếu bạn là người thương mại, kinh doanh hay làm nghề tự do, thì bạn là người thừa hành, còn “thượng đế” của bạn là người ra lệnh. Tất nhiên là bạn có đủ hai “vai” khi ở vị trí này hay ở vị trí khác).
 
 
                                              đang "diễn" ?
 
Trong công việc, bạn có những người đồng nghiệp, đồng sự. Trong tình cảm bạn có bè, bạn, người yêu. Tính đếm đủ, bạn có thêm 7 vai diễn nữa cho các hoạt động ngoài gia đình của bạn. Có thể, bạn “ý kiến” với tôi rằng “Chưa từng nghe ai nói “diễn” trong cuộc sống đời thường cả”. Điều đó là chính xác, nhưng cũng rất chính xác một điều nữa là, chúng ta thường nghe than phiền về những mối quan hệ “không trôi chảy” trong gia đình, trong công việc. Và không lạ gì khi chúng ta nghe từ các nhà lãnh đạo rằng : 40% thời gian làm việc của họ là để giải quyết những mâu thuẫn ngoài và trong nội bộ. Sự mâu thuẫn ấy phải chăng phần lớn bắt nguồn từ những ngôn ngữ cử chỉ rất...trung thực với ý nghĩ và cảm xúc của người ta khi phản úng trước đối tượng của mình. Nói cách khác đó là kiểu sống mộc mạc, chân phương khi thể hiện mình.
Vấn đề đặt ra ở đây và bây giờ là
 
Chúng ta có cần “diễn” hay không ? Tại sao ?
 
“DIỄN” là một động từ chỉ cho các hoạt động nghệ thuật giải trí. “Diễn” có nghĩa là thể hiện những gì mình muốn cho người xem được thấy thông qua ngoại hình, ngôn ngữ, cử chỉ, dáng điệu. Và dĩ nhiên đó là cái không thật, không đúng là của người diễn. Vì vậy, chúng ta thường nghĩ đơn giản : Diễn là không thật. Điều này chỉ chấp nhận được trên sân khấu, với mục đích giải trí vui chơi. Nghệ sĩ “diễn” càng hay, càng nổi tiếng, càng được nhiều người ái mộ. nhưng ở cuộc sống đời thường, anh càng “diễn” càng bị lên án, chửi rủa. Lý do đơn giản là anh không sống đúng với con người thật của mình, anh chỉ nói năng hành động “như thật” để người ta hiểu lầm về anh, để anh trục lợi cho riêng mình. Đó hành động lừa gạt bịp bợm không thể nào chấp nhận. Nói tóm lại, những hành vi lừa đảo thành công  trong cuộc sống đều là kết quả của sự …khéo diễn ! vì vậy diễn bị hiểu đồng nghĩa là lừa đảo .
Từ diễn trên sân khấu được ca ngợi bao nhiêu, thì diễn ở ngoài đời lại bị “ném đá” bấy nhiêu. Hoá cho nên, những người chân chính thường không mấy ai chủ trương diễn trong đời sống thường nhật của mình.
 
Người chân chính không "diễn" ?
 
Liệu rằng quan điểm ấy có ổn không ? có cần xét lại tính đúng đắn của nó không ? Hẳn bạn chưa quên câu chuyện của chàng thanh niên đẹp trai đáng thương của chúng ta trong tác phẩm “Kẻ xa lạ” (L' étranger) mà chúng ta vừa nghe kể ở phần đầu. Nỗi oan của chàng ta to lớn chắc cũng cỡ nỗi oan …Thị Kính ! Có lẽ trong đời, nơi bạn, nơi tôi, nơi những người chung quanh chúng ta, vào lúc này hay lúc khác, đầy rẫy những nỗi oan “kêu trời không thấu” mà chúng ta đành hứng chịu, đành an ủi mình “cây ngay không sợ chết đứng” (nhưng có khi phải chịu chết chìm như “vợ chàng Trương” đấy các bạn ).
Đọc xong câu chuyện chàng thanh niên bị hiểu là hư đốn kia, đa số  lấy làm tiếc cho chàng;  phải chi anh ta biết tự kiềm chế bản thân mình, tạm gác nỗi đau đớn một bên, để tỏ ra là người con hiếu thảo, hết lòng vì mẹ, thì làm gì phải mang vết nhơ ấy trong đời. Chúng ta cho là, thay vì bỏ đi, chậy trốn niềm đau, thể hiện đúng tâm trạng thật, cảm xúc thật của mình, thì chàng phải ở lại, diễn một màn kịch khác, thể hiện nỗi đau một cách “có chứng cớ” để người trong thiên hạ không có cớ xầm xì.
Ở đây, chúng ta chợt nhận ra là, có nhiều lúc mình cũng cần phải diễn để tránh hiểu lầm, bởi người ta chỉ có thể hiểu nhau qua lời nói, hành vi, cử chỉ. Tuy nhiên, không phải ai cũng ý thức điều này và cho dù ý thức được cũng khó mà có khả năng diễn xuất như thật, theo kịch bản mà thiên hạ muốn xem. Tuy nhiên, cũng có nhiều người bất cần dư luận, bất cần sự hiểu lầm, miễn là họ cảm thấy trong lòng không có điều gì áy náy và được tự do sống, thể hiện những gì mình muốn. Điều này ‘không sao’ cả, nếu như ta chấp nhận đi bên lề cuộc sống, ngoài rìa xã hội. Nhưng nếu không thể như thế thì rất… ‘có sao’ đấy bạn ạ.
 
                             Hoá Trang
 
Đến đây chúng ta có một câu hỏi cần trả lời minh bạch.
       Cuộc sống đời thường có cần diễn hay không ? Nếu có, điều đó là xấu hay tốt ?
Chúng ta đã có câu trả lời rõ ràng là, trong một số trường hợp chúng ta cần phải diễn, nhưng chúng ta cần phân biệt rõ thế nào là diễn xấu và thế nào là diễn tốt.
 
“DIỄN XẤU” và “DIỄN TỐT”
 
Diễn là sự thể hiện ngôn ngữ, hành vi, cử chỉ không đúng ý nghĩ thật, cảm xúc thật, tính cách thật của mình. “Diễn” có mục đích là để người xem nghĩ về ta như thế nào như ta mong muốn. Động cơ và mục đích của chúng ta khi trình diễn sẽ xác định động tác “diễn” của ta là xấu hay tốt, đồng thời cũng xác định luôn ta là người xấu hay tốt.

 

Thế nào là “Diễn xấu” ?
 
Khi chúng ta giả bộ làm hay nói điều gì đó không xuất phát từ ý nghĩ chân thật của mình với mục đích lừa đảo người khác để lợi mình, hại ngườithì sự giả bộ ấy là xấu xa, đáng lên án. Thực tế là trong cuộc sống của chúng ta,  hầu như chỉ có những kẻ lừa đảo, những kẻ thích dối gạt người khác vì lý do bất chính này hay lý do bất chính khác, họ mới chịu khó “nghiên cứu” để “diễn” mà thôi. Đây là kiểu “diễn” cần bài trừ triệt để, cần vạch mặt thẳng thắn để đương sự không có cơ tái diễn.

Có bạn sẽ hỏi là, họ đã diễn thì làm sao mình biết mà “vạch” ? Các bạn yên tâm : Bất kỳ ai trong cuộc sống cũng chỉ có thể “đeo mặt nạ” trong một khoảng thời gian nhất định nào đó mà thôi. Kẻ diễn khéo, diễn đạt cũng có lúc “sống thật” với con người của họ. Nếu chúng ta quan sát thật kỹ và tinh tế, chúng ta sẽ thấy những khoảng hở đó, lúc họ “hiện nguyên hình” vì lúc đó…quên diễn. Các diễn viên cũng chỉ diễn khi họ đứng trên sân khấu hay trước máy quay ! Chưa kể trường hợp những kẻ gian dối “diễn” dở, bạn có thể “bắt thóp” họ ngay cả khi họ đang diễn !

Như vậy, chúng ta xác định, những sự giả dối có mưu đồ bất chính cần phải được phát hiện, loại bỏ và dĩ nhiên ta không thể lọt vào danh sách những kẻ xấu xa đó 

Thế nào là “Diễn tốt” ? 

Chúng ta phải thừa nhận rằng, trong cuộc sống, khi ở nơi này hay nơi khác, vào lúc này hay lúc khác, trong mối quan hệ này hay mối quan hệ khác, ta thường hứng chịu những lời nói, cử chỉ hành động của người khác khiến ta phiền muộn, giận hờn, tức tối, lo lắng, oán ghét v.v…Người khác luôn là nguyên nhân của phần lớn những đau khổ của cuộc đời chúng ta. Chính vì thế Jean Paul Sartre đã nói : “Tha nhân là địa ngục”. (L' autre est L 'enfer ) Câu nói ấy có vẻ đúng cho mọi người, mọi nơi, mọi thời đại.

Cái “địa ngục” mà họ tặng cho chúng ta là cái gì ? đó là những lời nói khó nghe, những cử chỉ đáng ghét, những hành động mích lòng ! ta cảm nhận rất sâu sắc điều đó, nhưng hầu hết chúng ta lại không quan tâm  rằng ta cũng đã từng làm điều đó với…người khác. Mỗi người tạo một loại “địa ngục” theo kiểu của mình và đem tặng cho những người chung quanh một cách hào phóng ! 

Tại sao ta lại nói năng hành động như…Diêm Vương xử án vậy ? 

Bởi vì chúng ta “sống thật” với lòng mình. Chúng ta …thật thà trút những cơn buồn phiền, bực bội, giận dữ của ta lên đầu bất cứ ai mà ta cảm thấy…không sao. Những cái “thùng rác” tội nghiệp của chúng ta thường là những người “thấp cổ bé họng” không dám phản ứng đối kháng lại với ta. Họ có thể là con, là em, là vợ (hoặc có khi là chồng) là bạn bè thân thích và những kẻ thuộc cấp dưới quyền.

 

Chúng ta “thật thà” bộc lộ cảm xúc vì chúng ta không luyện tập khả năng chế ngự cảm xúc, hoá giải cảm xúc, nên nếu không bộc lộ ra, chúng ta sẽ bị… bể “bùm” giống như quả bóng bơm quá căng mà không có chỗ thoát hơi. Sự bể “bùm” cảm xúc của chúng ta sẽ là những ngôn ngữ hành vi bị kích động thái quá không còn nằm trong vòng kiểm soát của lý trí, người ta thường gọi trạng thái này là “nổi điên”. 

Có lẽ không ít người trong chúng ta đều biết :

“Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”. Đơn giản như thế, nhưng cái chuyện “lựa lời” lại là cực kỳ khó ! Chúng ta dường như không còn có thể lựa lời được khi những cơn cáu giận lôi kéo chúng ta lên đỉnh điểm. Thế là chúng ta tha hồ …tuôn ra những câu “thành thật tự đáy lòng”  mà đó có thể là những câu “không thể nhìn nhau nữa trên cõi đời này” . Sau đó, khi “trời quang mây tạnh” ta không còn gì để nói ! 

Trong cuộc sống, nếu không khéo léo, chúng ta để mất rất nhiều người. Ta mất họ có thể do họ rời bỏ ta mà đi, nhưng điều quan trọng hơn cả là: Ta mất họ vì họ không còn yêu mến ta nữa, hình ảnh ta trong con tim họ đã bị dấu tréo ( X ) sổ toẹt mất rồi. Có ích gì khi đối diện với nhau mà mặt đầy dấu tréo. Có ích gì khi ăn cùng mâm, nằm cùng giường mà ta đã bị một lô dấu gạch bỏ đè lên. Ta mất họ như thế, đó là cái mất đúng nghĩa nhất trên đời. 

Nhiều khi ta ước ao được “UNDO” những phút giây nào đó để không nói, không làm những điều “gây hậu quả nghiêm trọng” về sau. Nhưng ở đời có ba điều không bao giờ có thể lấy lại được: Một là thời gian đã qua, hai là lời đã nói và ba là hành động đã làm . Vì vậy, để khỏi rơi vào bi kịch “ao ước Undo”. Ta bắt buộc phải tập “đóng kịch” mỗi khi ta cảm thấy mình đang ở trong những tình chí tiêu cực như buồn bã, nóng nảy, tức giận, oán ghét…Lúc đó, ta hãy là một diễn viên để mang một khuôn mặt dễ thương hơn bộ mặt thật của mình lúc đó. Ta hãy “diễn” đi dẫu rằng tài nghệ non kém của ta sớm bị phát hiện. Nhưng biết đâu khi biết mình đang dấu “cái tôi thật” đáng ghét của mình, mọi người sẽ thông cảm và yêu quý mình hơn. 

“Diễn tốt” là chúng ta chỉ diễn để che dấu “cái tôi” khi đang bực tức, giận dữ, oán hờn, để khỏi quăng vung vít ra ngoài những lời nói, việc làm gây hậu quả. Điều này bảo vệ cho mình và cho những mối quan hệ mà mình không muốn mất.

Kiềm chế cảm xúc khi nó đang ở thời điểm cao trào, sau đó nó sẽ tự hoá giải khi cảm xúc qua đi. Nhưng nếu cảm xúc ở lại trong lòng mình lâu quá; bạn cần phải biết cách hoá giải nó. Điều này bạn có thể tham khảo ở trang mục “Nghệ thuật Thiền”. 

Phản ứng tiêu cực như la hét, mắng mỏ v.v…  bao giờ cũng là hành động bất lợi cho bạn vì họ sẽ không còn yêu quý bạn. Tuy nhiên, nếu đó là điều “phải làm” vì nó nằm trong kế hoạch phản ứng của bạn, thì bạn cũng nên “diễn cho đạt” để bày tỏ sự bực bội giận dữ của mình. Điều đó có nghĩa các lời nói,hành vi cử chỉ của bạn dù thật là “đang ghét” nhưng đó là sự cố ý và có kiểm soát.

Một người bản lĩnh thì thường xuyên liên tục “diễn” trong tất cả các hoạt động sống hàng ngày của họ. Có nghĩa họ luôn làm chủ bản thân, làm chủ cảm xúc. Các ngôn từ hành vi của họ đều nằm trong sự kiểm soát của họ, họ luôn thể hiện mình là một người như mình muốn. Như vậy, trong cuộc sống cá nhân, gia đình và xã hội, họ luôn “điều khiển”  được ý nghĩ và tình cảm của mọi người đối với họ. Đó là sự thành công lớn nhất của một người đối với các mối tương quan trong cuộc sống.

Để làm được điều này, các bạn phải thực hiện các bước sau : 

1.    Luôn thường trực hiểu rõ cảm xúc của bản thân mình

2.    Biết che dấu những cảm xúc bất lợi khi cần thiết

3.    Biết thể hiện đúng những phẩm chất mà vai trò mình đòi hỏi trong các mối tương quan trong cuộc sống. 

Các điểm 1 và 2, các bạn phải tự tập luyện cho bản thân mình

Điểm 3 : Chúng ta có một số tiêu chuẩn cần tuân thủ. Cách đây nhiều thế kỷ, Đức Khổng Tử đã nêu những chuẩn mực cư xử cho vai trò của con người trong gia đình và ngoài xã hội. Ngày nay, chúng ta nhận thấy những chuẩn mực này phù hợp với những nguyên lý tự nhiên trong xã hội. Nó là điều hợp lý vì nó là chân lý. (Xin lưu ý các bạn, trong tất cả những điều người ta cho là Khổng Tử nói, chúng ta chỉ chấp nhận những điều phù hợp với các định luật tự nhiên thôi ).Dưới đây là một số ví dụ : 

Trong các mối quan hệ gia đình, Khổng Tử nói : 

PHỤ TỪ, TỬ HIẾU (Cha Hiền, Con Hiếu)

HUYNH THẢO, ĐỆ CUNG (Anh Nhường, Em Kính )

PHU XƯỚNG, PHỤ TUỲ (Chồng Nói, Vợ Nghe) 

Trong các mối quan hệ xã hội thì : 

QUÂN MINH THẦN TRUNG (Vua Sáng, Tôi Trung)

BẰNG HỮU HẢO (Bạn Bè Tốt ) 

Dĩ nhiên, trước khi chấp nhận những quan điểm này là các tiêu chuẩn sống, chúng ta cần khảo sát chi tiết và cụ thể ở chủ đề HỌC LÀM NGƯỜI. 

Tuy nhiên, hầu như tất cả chúng ta đều đồng ý với quan điểm CHA HIỀN, CON HIẾU, ANH NHƯỜNG, EM KÍNH, VUA SÁNG, TÔI TRUNG, BẠN BÈ TỐT thì một số lại có ý kiến tranh luận về quan điểm CHỒNG NÓI, VỢ NGHE.

Quan điểm bình đẳng giới tính của các thế hệ đương đại khiến người ta đặt lại nhiều vấn đề giữa hai phái Nam và Nữ. Người phụ nữ ngày nay bình đẳng với nam giới về mọi mặt, nên người ta muốn xét lại quan điểm “Chồng Nói, Vợ Nghe” . Liệu điều đó có còn đúng và cần thiết nữa không ?

 Chúng tôi nghĩ rằng Gia Đình là một đơn vị có tổ chức, mà trong bất kỳ tổ chức nào cũng phải có  1 người cụ thể chịu trách nhiệm và quyết định cho tổ chức ấy. Sự bình đẳng giới tính có thể thể hiện bằng cách Vợ Chồng cùng thảo luận để đạt đến sự đồng thuận trước khi quyết định. Tuy nhiên vẫn phải có một người chịu quyết định chính. Ở đây là người Chồng. Đó là chế độ Phụ Hệ. 

Một người muốn thể hiện hoàn hảo các vai trò của mình trong cuộc sống, trước tiên anh ta phải hiểu rõ tiêu chuẩn, bổn phận trách nhiệm của từng vai trò  để cố gắng sống cho đúng với tiêu chuẩn ấy. Và, dĩ nhiên rồi, mọi người ai cũng có thể bị kẻ khác chọc sùng để rơi vào cái “địa ngục” trong cuộc sống. Khi đó, những cảm xúc tiêu cực của họ “nổi loạn” và họ phải biết cách “diễn” để duy trì mối quan hệ tốt đẹp với mọi người. 

THỂ HIỆN HOÀN HẢO con người mình như mình muốn là năng lực làm cho người khác nhìn nhận và đánh giá bạn như bạn muốn. Trong đó có một năng lực rất quan trọng là chủ động được ý nghĩ, cảm xúc và sự thể hiện của bạn .

Chúc các bạn vui vẻ và thành công như ý .  

 

  

 


  

 

 

 
 
HOTLINE  
 
0985.865.772
 
BÀI MỚI  
 
» THÔNG TIN BÀI CẬP NHẬT
 
THỐNG KÊ TRUY CẬP  
 
  Đang online : 72
  Lượt truy cập : 1679957
 
 
 

 
 
 

 

Bản quyền thuộc về Bác Sĩ Đỗ Ngọc Thanh - ĐTDĐ: 0985.865.772
 

 

 

Website:      http://www.ge-tvl.com
  
Email :   getvl49@yahoo.com.vn

   
Ghi rõ nguồn "Dr Dongocthanh's website" Khi phát hành
 
lại các thông tin từ website này. Các trang liên kết sẽ được
 
hiện rõ ở của sổ mới của ge-tvl.com.
 
     BS ĐỖ NGỌC THANH không chịu trách nhiệm về
 
những liên kết ngoài đối với trang mạng ge-tvl.com
 

Design by pmvietnam