Ngày: 20 - 1 - 2018  TRANG CHỦ       GE       CHẤT LƯỢNG CUỘC SỐNG      CÂU LẠC BỘ      BẠN ĐỌC VIẾT     PHIẾM ĐÀM     GÓC NHÌN     THƯ NGỎ     ĐIỂM BÁO   LIÊN HỆ
DANH MỤC
ỨNG DỤNG GE
GE
GIAO LƯU BẠN ĐỌC
LẮNG NGHE
THỜI GIAN
TÔN GIÁO
TRIẾT HỌC
TÂM LÝ
Y HỌC
TÌNH YÊU
KỸ NĂNG SỐNG
GIÁO DỤC
GIỚI THIỆU SÁCH
MỸ THUẬT, NGHỆ THUẬT
THƠ
TRUYỆN NGẮN
DẠY ANH VĂN
CÁC LỚP HƯỚNG DẪN ĐÀO TẠO
HỘI HỌA
 
 
GIỚI THIỆU  
 

 

                             

                                        

                                                                              

                                                          Trang mạng ge-tvl.com viết đầy đủ là 

                                                 GREAT EVOLUTION FOR TRUE VALUE OF LIFE

                               (Tiến hóa vượt trội vì cuộc sống đích thực )

   GE giúp cho sự tồn tại và phát triển của con người bền vững, cơ bản dựa trên những quy luật tự nhiên, khách quan, trong vũ trụ ( Existence and Stable Progress basing on Natural Rules).

  
                                                                     


           Trong cuộc sống bề bộn những vấn đề liên quan đến sự sinh tồn của chúng ta. Mâu thuẫn luôn xẩy ra bên trong mỗi con người, giữa người này và người khác, giữa con người với thiên nhiên, con người và xã hội. Mâu thuẫn là bản chất của sự sống. Chính nó là động lực tiến hoá của chúng ta, nhưng chính nó cũng là nỗi đau khổ khôn nguôi của loài người, khi cứ phải đối mặt với những mâu thuẫn mà mình không muốn gặp.          

    Cuộc sống luôn luôn đòi hỏi chúng ta phải lựa chọn thái độ ứng xử đối với tất cả mọi người, mọi vật, mọi sự việc mà ta tiếp xúc hằng ngày. Mỗi người, tuỳ theo trình độ nhận thức, trình độ giáo dục,  tính khí, phong cách… mà xử lý tình huống khác nhau. Những xung đột được giải quyết không phải bao giờ cũng làm hài lòng hai đối thủ; vì, giống như di chuyển trên đường, kẻ ngược người xuôi, nhưng ai cũng thấy mình đi đúng luật.

       
Khái quát lên bình diện vĩ mô; mỗi quốc gia, dân tộc có cách tư duy, nhận thức, xử thế khác nhau trong các mối quan hệ và giải quyết mâu thuẫn; vì vậy, họ thường không nhất quán. Các cuộc chiến tranh nóng lạnh, tiềm ẩn hay bộc phát xảy ra ở nhiều mức độ khác nhau là điều không tránh khỏi và không bao giờ chấm dứt vì chúng ta đã không có biện pháp giải quyết tận căn để vấn đề.

        GE
là trang mạng mang nội dung trình bày các khám phá về QUY LUẬT SỐNG tự nhiên trong vũ trụ, làm nền tảng cơ bản và là tiêu chuẩn cho sự ứng dụng vào việc xử trí trong mọi lãnh vực cuộc sống. Đây sẽ là việc xử trí tốt đẹp nhất vì nó mô phỏng cách xử trí của vũ trụ, hành xử như cách hành xử của Quy Luật Sống.  

        GE hướng đến giá trị thực tiễn của các lý thuyết nhằm đem đến lợi ích thực tế, niềm vui, sức khoẻ và sự bình an  cho con người.

  

 

 

HÃY LAO ĐỘNG TRÍ ÓC MỖI NGÀY ĐỂ BỒI DƯỠNG NĂNG LỰC, THĂNG TIẾN

TÂM LINH 

 

HÃY LAO ĐỘNG TAY CHÂN MỖI NGÀY ĐỂ THỂ XÁC KHOẺ MẠNH, VÌ THỂ XÁC

LÀ NƠI TRÚ NGỤ CỦA TÂM LINH

GE : Con đường sống và phát triển hoàn hảo


GE:  Quyển sách của Sống và Chết

GE : Khởi đầu cho kỷ nguyên mới : Kỷ Nguyên Sống theo

Quy Luật Tự Nhiên. 

 

 MỜI CÁC BẠN VÀO TRANG  MỤC

THÔNG TIN BÀI CẬP NHẬT ĐỂ XEM CÁC BÀI MỚI NHẤT

 

KÍNH BÁO : TRANG CHỦ BẬN VIỆC TỪ

 

NGÀY 23.11.2015

 

XIN CÁM ƠN SỰ THEO DÕI CỦA QUÝ

 

ĐỘC GIẢ

                                            ge-tvl.com

 

 

 

 

 

 

      

 

 

                          

 

GÓC NHÌN  
 
 

 

 

19. NGƯỜI VIỆT HÔM NAY

 

           Những con số báo cáo giả dối dẫn đến nhận định sai lầm, hoạch định sai lầm gây hậu quả nghiêm trọng cho nền kinh tế mà nhà nước vừa công bố đã, một lần nữa khẳng định hậu quả chết người của bệnh gian dối, bệnh thành tích lâu đời 

 

( Thời báo kinh tế XHCNVN trích lời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ngày 7/8/2014 tại Hội nghị Đà Nẵng, nguyên văn như sauCách tính GDP của các tỉnh thành hiện nay là không xác thực và so với quốc tế thì không giống ai.” …Các kế hoạch kinh tế của 63 tỉnh thành ở XHCNVN dựa trên những con số tô hồng chuốt lục dẫn tới những sai lạc cho cả quốc gia.)

Theo phóng viên Nam Nguyên :  Một đất nước với các chỉ số ảo về tăng trưởng GDP, nợ công không được công bố một cách đầy đủ và minh bạch thì khó có thể đảm bảo không có ngày vỡ nợ. Những khoản nợ công bị phung phí ngày hôm nay chính là gánh nặng cho các thế hệ VN mai sau )
 
Sự giả dối lâu dài và nghiêm trọng của cả một tầng lớp “trung tâm” đã làm lan tỏa sự giả dối (đồng thời với ) sự hoài nghi ra toàn xã hội. Điều này đã và đang thấm sâu vào tính cách của nhiều lớp thế hệ con người. Chúng ta chợt nhận ra rằng nỗi cô đơn tự nhiên, cố hữu của con người, nay được “gia cố” vững chắc hơn, bởi sự nghi ngờ và sợ hãi. Chúng ta không thể tin những điêù mình thấy, nghe, hay, biết, bởi không chắc đó đã là sự thật. Chúng ta không dám nói bất cứ điều gì mà nó không đồng thuận với sự cho phép, bởi vì chúng ta cảm thấy không được an toàn . Chúng ta không dám nghĩ bất cứ điều gì đi ngược lại sự vận hành chung, bởi vì chúng ta ngại rằng sẽ vô ích, mất thời gian và không hiệu quả.
 
Dưới tác động của sự hoài nghi và sợ hãi, chúng ta  khoanh tròn mình lại, co cụm lại, như con sâu co rút, thu mình trong tổ kén. Chúng ta tự bảo vệ mình khỏi cái thế giới đầy cạm bẫy và bất trắc chung quanh. Chúng ta cũng lại phải dối trá và thủ đoạn để đối phó với những dối trá và thủ đoạn quanh ta, nhằm tìm kiếm một sự tồn tại êm thắm, “yên thân” vượt qua những “va chạm” không thể tránh; nếu không muốn rút lui vào “bóng tối”, ẩn cư nơi sơn lam cùng cốc.
 
 
hình minh họa sự VÔ CẢM
 
Dần dần, những thứ đó hình thành trong ta một tính cách VÔ CẢM, thờ ơ với mọi người, mọi vật, dần dần ta tự “rèn luyện” cho mình một thái độ lạnh nhạt, hờ hững, vô tình, bỏ mặc những người, những vật trong lúc khó khăn, hoạn nạn, khổ đau cần giúp đỡ. Bởi, con người vốn đã có xu hướng ích kỷ, nay lại có môi trường tốt phát huy, tiếp sức cho sự ích kỷ đó, bởi họ ngụy biện một cách có cơ sở rằng : “Hiện nay, Trung Thực là thứ có giá trị xa xỉ nhất, ít kẻ dám mua bằng sự can đảm hoặc ngu muội của mình. Tình thương, lòng nhân hậu phần nhiều bị lừa gạt, lợi dụng và chế riễu. Lòng tốt và sự cao thượng trở nên lỗi thời và bị biến thành trò hề ngớ ngẩn, tiếp tay cho cái xấu”. Sau những “bài học” cay đắng để rút ra kinh nghiệm đó, mấy ai có thể vượt qua được sự xúc phạm về tinh thần và thể chất đối với mình để còn có thể tiếp tục làm người tốt ?
 
Sự VÔ CẢM được thể hiện tích cực một lần nữa, ở những người có quyền thế. Nhiều người rất vô tư sử dụng quyền hành địa vị của mình như một phương tiện hữu hiệu phục vụ  lợi ích cho “Cái Tôi” của mình,  bất chấp sự vụ lợi riêng tư ấy gây thiệt hại thế nào cho các cá nhân khác hay cộng đồng xã hội. Để hành vi này được an toàn và hiệu quả, họ nhất thiết phải tạo vây cánh, bè phái, hình thành những “nhóm lợi ích” ( gọi như thế vì lợi ích của họ có liên quan, ảnh hưởng đến nhau).
 
Sự VÔ CẢM thể hiện tiêu cực hơn ở những người không có chức vụ, địa vị. Họ cho rằng “Những vấn đề chung của  xã hội, đã có những người “có trách nhiệm” lo toan, mình không có nhiệm vụ lo cho cái chung và cũng không ai cho mình hoặc bắt mình làm cái nhiệm vụ đó. Tốt hơn là hãy lo thủ cho sự an toàn của chính bản thân mình …”
 
                   
                                                                cuộn mình trong kén
 
Những suy nghĩ như thế, phổ biến trong xã hội hôm nay, hình thành một xã hội VÔ CẢM, trong đó mọi người bo bo thủ thế, trong đó mọi người tận lực tranh đấu bảo vệ những gì thuộc về mình, hơn thế nữa, nhiều người còn tận lực giành dật vơ vét những gì không thuộc về mình, bất kể phải làm  điều gì. Tất nhiên, ‘đạo-đức-cơ-bản-để-làm-người’ là thứ đầu tiên, thứ rẻ rúng, bèo bọt nhất mà họ sẵn sàng hy sinh trong cuộc giành dật ấy. Rồi họ tính toán đến tất cả mọi ngóc ngách của pháp luật để đối phó, để chinh phục, để chiến thắng . Họ có thể thực hiện điều đó bằng tiền, bằng tình, bằng quyền, bằng thế, bằng lực, bằng mưu mô thủ đoạn…
 
 Còn dư luận ? Đối với con người hôm nay, giữa “Danh Tiếng” và “Tai Tiếng” dường như không còn ranh giới, dường như cả hai thứ đó chỉ là một, với ý nghĩa “được nhiều người biết đến”. Người ta không còn cần lén lút, núp sau chiếc mặt nạ, khi làm những điều xấu xa, độc ác, mất danh dự hay nhân tính, bởi người ta không còn biết đến sự xấu hổ. Thiện và Ác, Xấu và Tốt gần như thuộc về định nghĩa của mỗi cá nhân. Một số không ít người đương thời, quan niệm rằng : “ Cái gì hay, cái gì có lợi cho mình là Thiện và Tốt, ngược lại là Ác và Xấu !”. Điều đó giải thích tại sao người ta không cần “đeo mặt nạ”, không quan tâm đến sự lên án hoặc chê bai, chỉ trích của dư luận. Cũng có những cái mặt “chai” cho rằng : “ Ừ, tôi là xấu như thế đó. Làm gì được nhau nào ?”. Khi sự trừng phạt không đến được với những người xấu thì họ không cần phải che mặt. Vả chăng, họ cho rằng “Chuột nào không gặm, chồn nào không hôi. Ai cười ai làm gì. Cười thì cứ hở…mười cái răng !”
 
Những người không xấu, (có nghĩa không làm hại ai) thì lại Làm Ngơ, Làm Thinh trước kẻ xấu. Có thể họ đã nghĩ rằng “Chuyện ấy không can dự đến ta hoặc ta có can thiệp vào cũng không ích gì, chẳng thay đổi được ai, chỉ tổ thiệt thân thôi”. Thế là họ co rút vào thế giới riêng của mình, ai làm gì cũng mặc. Tâm lý này hình thành phong trào MACKENO (Mặc Kệ Nó), phong trào SỐNG “NHẠT”, không cần biết đến những gì không liên quan đến bản thân mình.
 
 
Nếu chúng ta không còn hoặc ít gặp những bậc trượng phu đội trời đạp đất :
 
Anh hùng tiếng đã gọi rằng
Giữa đường dẫu thấy bất bằng mà tha
 
“Kiến nghĩa bất vi vô dũng dã
Nan nguy bất cứu mạc anh hùng”
 
(Thấy việc nghĩa không làm không phải người có Nghĩa khí và Dũng khí. Gặp nguy nan không ra tay cứu giúp không phải Đấng Anh Hùng )
 
   Chúng ta có thể dễ dàng hiểu rằng : hoặc họ đã “khôn ra” để biết tự phòng thân, hoặc họ đã bị mua chuộc hay bị “xử đẹp” bởi những thành phần không thể chấp nhận sự có mặt của họ trên đời.
 
 
      
                                                                   " xuất chiêu"
 
Gần 40 năm sau chiến tranh, dân ta vẫn sống trong tâm trạng “chiến đấu và quyết thắng” .Tâm trạng này thể hiện trong cách ứng xử thường nhật trong xã hội. Tôi có thể kể ra đây vài chuyện con con để minh họa cho một góc trong bức tranh thời sự ấy
.Đọc báo, tin nhanh viết rằng : (Ở Hà Nội) xung đột dẫn đến xô xát đẫm máu chỉ vì khách chê đồ uống quá mắc. Có việc ra Hà Nội, bạn bè cảnh báo ăn uống phải hỏi giá cả trước để tránh lôi thôi…
…Xe dừng, tôi vào một tiệm ăn sáng trên một con phố lớn ở Hà Nội
- Thấy menu trên tường có ghi “tào phớ”. Tôi không biết đây là cái món gì nên gọi thử :
- Cô ơi “Tào phớ” là gì vậy ? cho tôi  một “tào phớ” cô nhé.
Đồ ăn được mang ra. Té ra đây là Tàu hũ (nước đường) ở trong Nam, cậu thanh niên ngồi bàn kế bên cũng ăn món này. Ăn xong, cậu ta đứng dậy, tôi để ý số tiền cậu ta trả. Đến lượt mình, tôi phải trả gấp đôi. Nhìn nét mặt lạnh lùng, “đanh thép” sẵn sàng chiến đấu của cô hàng. Tôi vội vã trả tiền rồi … trốn.
Bên kia đường là một công viên lớn, tôi bước sang và ngẩn ngơ vì không biết mình đang ở đâu; thấy một bô lão dáng vẻ người địa phương đang ngồi hóng mát, tôi hỏi :
-         Bác ơi, đây là đâu thế ạ ?
-         Không biết . Lập tức ông cụ quát thẳng thừng, không cần biết người đang hỏi là ai (vì ông đang nhìn ra hồ) và không chừng ông cũng chưa kịp nghe người ta hỏi cái gì !
May mắn, tôi nói chuyện được với một em học sinh. Em hướng dẫn tôi đi xe buýt xem phong cảnh Hà thành và ra phố cổ, em bảo tôi cứ đứng ở trạm bên đường này, xe sẽ đến ngay.
Ấy vậy nhưng, anh xe ôm trẻ tuổi đang ngồi vắt đốc trên yên xe chờ khách gần ngay đấy,  thông tin cho tôi :
-         Đi xe ôm thôi cô ơi. Chỗ này bây giờ không có xe buýt nữa.
Tôi mỉm cười cám ơn và kiên nhẫn đứng đợi. Thoáng chốc, chiếc xe buýt tôi mong, trờ tới, anh xe ôm vẫn ngồi đấy, vẫn thản nhiên nhìn bâng quơ, chẳng có vẻ gì là áy náy về những câu đã nói.
…….Loanh quanh trên vài khu phố. Khát nước, tôi dừng lại quán chè nằm ngay góc đường một khu phố chính. Nhìn thấy món chè mình thích nhưng lại ăn với đá, tôi hỏi :
-         Cô ơi, có chè đậu đen nóng không cô ?
-         Không ! Cô bán chè lạnh lùng, trả lời gằn giọng sau khi nhướng mắt lên nhìn tôi một cái, cứ như tôi đã hỏi một câu gì xúc phạm lắm không bằng.

....Tôi kết thúc câu chuyện kể ở đây vì chỉ muốn nêu ra vài trường hợp, chứng minh rằng người mình vẫn chưa quên tác phong chiến đấu với quân thù. Dù rằng kẻ thù đã nhào, đã cút, nhưng vì ta đã lậm cách tư duy, ứng xử ấy vào trong máu thịt rồi, nên cứ vô tư lấy đồng bào ta làm “bia” mà… “bắn”.
 
Việt Nam quê hương tôi, nơi tôi có vô vàn thứ để yêu thương kính quý, nơi ông bà tổ tiên đã từng sống liệt oanh, đã viết lên những trang trang sử chói ngời hào hùng và trí tuệ, nơi có những con người mà cả thế giới phải nghiêng mình, nơi mà mọi người dân phải cảm ơn vì may mắn được sinh ra làm người Việt…nhưng bây giờ, dân chúng tôi là như thế đó. Đồng bào thân thương của chúng tôi là như thế đó…
 
Sự SỢ HÃITHAM LAM đã làm biến dạng khuôn mặt Việt Nam. Chúng ta sợ nghèo, sợ khổ, sợ vất vả, sợ người khác cười chê, sợ không bằng bè bằng bạn….Chúng ta tham tiền, tham tình, tham ăn, tham nói, tham danh, tham lợi, tham quyền, tham ghế cao, tham hưởng thụ….
 
1001 nỗi Sợ Hãi + 1001 sự Tham Lam  =  Xã Hội Hôm Nay
 
Chúng ta đã mất, quá nhiều những phẩm chất quan trọng của một con người, ngay một chút vốn liếng dằn túi để làm người, giờ đây cũng mất mát gần như sạch sẽ :
 
Phú Quý bất năng dâm
Bần tiện bất năng di
Uy Vũ bất năng khuất
 
( Giàu có không sinh tật dâm ô. Nghèo nàn không đánh mất đạo đức. Thấp kém không sợ hãi cường quyền )
 
Ôi, những đồng bào ruột thịt, giận thì giận, nhưng không thể không thương. Xét cho cùng, lỗi tất cả là do…. môi trường sống.
Một cái khuôn vuông không thể cho ra những cái bánh tròn !
 
  
 
 
 
 
 
HOTLINE  
 
0985.865.772
 
BÀI MỚI  
 
» THÔNG TIN BÀI CẬP NHẬT
 
THỐNG KÊ TRUY CẬP  
 
  Đang online : 17
  Lượt truy cập : 1702647
 
 
 

 
 
 

 

Bản quyền thuộc về Bác Sĩ Đỗ Ngọc Thanh - ĐTDĐ: 0985.865.772
 

 

 

Website:      http://www.ge-tvl.com
  
Email :   getvl49@yahoo.com.vn

   
Ghi rõ nguồn "Dr Dongocthanh's website" Khi phát hành
 
lại các thông tin từ website này. Các trang liên kết sẽ được
 
hiện rõ ở của sổ mới của ge-tvl.com.
 
     BS ĐỖ NGỌC THANH không chịu trách nhiệm về
 
những liên kết ngoài đối với trang mạng ge-tvl.com
 

Design by pmvietnam