Ngày: 20 - 1 - 2018  TRANG CHỦ       GE       CHẤT LƯỢNG CUỘC SỐNG      CÂU LẠC BỘ      BẠN ĐỌC VIẾT     PHIẾM ĐÀM     GÓC NHÌN     THƯ NGỎ     ĐIỂM BÁO   LIÊN HỆ
DANH MỤC
ỨNG DỤNG GE
GE
GIAO LƯU BẠN ĐỌC
LẮNG NGHE
THỜI GIAN
TÔN GIÁO
TRIẾT HỌC
TÂM LÝ
Y HỌC
TÌNH YÊU
KỸ NĂNG SỐNG
GIÁO DỤC
GIỚI THIỆU SÁCH
MỸ THUẬT, NGHỆ THUẬT
THƠ
TRUYỆN NGẮN
DẠY ANH VĂN
CÁC LỚP HƯỚNG DẪN ĐÀO TẠO
HỘI HỌA
 
 
GIỚI THIỆU  
 

 

                             

                                        

                                                                              

                                                          Trang mạng ge-tvl.com viết đầy đủ là 

                                                 GREAT EVOLUTION FOR TRUE VALUE OF LIFE

                               (Tiến hóa vượt trội vì cuộc sống đích thực )

   GE giúp cho sự tồn tại và phát triển của con người bền vững, cơ bản dựa trên những quy luật tự nhiên, khách quan, trong vũ trụ ( Existence and Stable Progress basing on Natural Rules).

  
                                                                     


           Trong cuộc sống bề bộn những vấn đề liên quan đến sự sinh tồn của chúng ta. Mâu thuẫn luôn xẩy ra bên trong mỗi con người, giữa người này và người khác, giữa con người với thiên nhiên, con người và xã hội. Mâu thuẫn là bản chất của sự sống. Chính nó là động lực tiến hoá của chúng ta, nhưng chính nó cũng là nỗi đau khổ khôn nguôi của loài người, khi cứ phải đối mặt với những mâu thuẫn mà mình không muốn gặp.          

    Cuộc sống luôn luôn đòi hỏi chúng ta phải lựa chọn thái độ ứng xử đối với tất cả mọi người, mọi vật, mọi sự việc mà ta tiếp xúc hằng ngày. Mỗi người, tuỳ theo trình độ nhận thức, trình độ giáo dục,  tính khí, phong cách… mà xử lý tình huống khác nhau. Những xung đột được giải quyết không phải bao giờ cũng làm hài lòng hai đối thủ; vì, giống như di chuyển trên đường, kẻ ngược người xuôi, nhưng ai cũng thấy mình đi đúng luật.

       
Khái quát lên bình diện vĩ mô; mỗi quốc gia, dân tộc có cách tư duy, nhận thức, xử thế khác nhau trong các mối quan hệ và giải quyết mâu thuẫn; vì vậy, họ thường không nhất quán. Các cuộc chiến tranh nóng lạnh, tiềm ẩn hay bộc phát xảy ra ở nhiều mức độ khác nhau là điều không tránh khỏi và không bao giờ chấm dứt vì chúng ta đã không có biện pháp giải quyết tận căn để vấn đề.

        GE
là trang mạng mang nội dung trình bày các khám phá về QUY LUẬT SỐNG tự nhiên trong vũ trụ, làm nền tảng cơ bản và là tiêu chuẩn cho sự ứng dụng vào việc xử trí trong mọi lãnh vực cuộc sống. Đây sẽ là việc xử trí tốt đẹp nhất vì nó mô phỏng cách xử trí của vũ trụ, hành xử như cách hành xử của Quy Luật Sống.  

        GE hướng đến giá trị thực tiễn của các lý thuyết nhằm đem đến lợi ích thực tế, niềm vui, sức khoẻ và sự bình an  cho con người.

  

 

 

HÃY LAO ĐỘNG TRÍ ÓC MỖI NGÀY ĐỂ BỒI DƯỠNG NĂNG LỰC, THĂNG TIẾN

TÂM LINH 

 

HÃY LAO ĐỘNG TAY CHÂN MỖI NGÀY ĐỂ THỂ XÁC KHOẺ MẠNH, VÌ THỂ XÁC

LÀ NƠI TRÚ NGỤ CỦA TÂM LINH

GE : Con đường sống và phát triển hoàn hảo


GE:  Quyển sách của Sống và Chết

GE : Khởi đầu cho kỷ nguyên mới : Kỷ Nguyên Sống theo

Quy Luật Tự Nhiên. 

 

 MỜI CÁC BẠN VÀO TRANG  MỤC

THÔNG TIN BÀI CẬP NHẬT ĐỂ XEM CÁC BÀI MỚI NHẤT

 

KÍNH BÁO : TRANG CHỦ BẬN VIỆC TỪ

 

NGÀY 23.11.2015

 

XIN CÁM ƠN SỰ THEO DÕI CỦA QUÝ

 

ĐỘC GIẢ

                                            ge-tvl.com

 

 

 

 

 

 

      

 

 

                          

 

ĐIỂM BÁO  
 
 

 

 

KINH TẾ TRUNG QUỐC :

 

                  MỘT SỐ VẤN ĐỀ LỚN

 

Luồng vốn ra khỏi Trung Quốc lại tiếp tục với một vài phương thức khôi hài hơn các phương thức khác

 

 

Một người đàn ông đang thu lại những đồng tiền xu được khách du lịch ném xuống giếng để cầu nguyện cho sự may mắn và giàu có trong dịp đón Tết Nguyên Đán của Trung Quốc tại chùa Bạch Vân ở Bắc Kinh vào ngày 18 tháng 2 năm 2007. Dự trữ ngoại hối của Trung Quốc đang biến mất nhanh chóng như các đồng tiền xu. (China Photos / Getty Images)

Một người đàn ông đang thu lại những đồng tiền xu được khách du lịch ném xuống giếng để cầu nguyện cho sự may mắn và giàu có trong dịp đón Tết Nguyên Đán của Trung Quốc tại chùa Bạch Vân ở Bắc Kinh vào ngày 18 tháng 2 năm 2007. Dự trữ ngoại hối của Trung Quốc đang biến mất nhanh chóng như các đồng tiền xu. (China Photos / Getty Images)

Trong khi [thông tin về] các dòng vốn Trung Quốc thống lĩnh các tiêu đề [báo chí] đầu năm nay, có rất ít sự quan tâm của báo chí về những thông tin này kể từ cuối tháng 2 đến nay.

Nhưng khi đồng Nhân dân tệ đang trượt dốc một lần nữa so với đồng USD, luồng vốn ra khỏi Trung Quốc lại trở lại vào tháng 5 và dự trữ ngoại hối của Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc (PBOC) đã giảm (mất 28 tỷ USD, xuống còn 3.192 ngàn tỷ USD).

Phần lớn trong số này là do cái được gọi là ‘ảnh hưởng của định giá’, nó đã làm giảm giá trị của tài sản bằng ngoại tệ khác với đồng đô la khi đồng đô la tăng giá tại các thị trường quốc tế.

Tuy nhiên, công ty nghiên cứu Capital Economics ước tính Trung Quốc vẫn đã chuyển khoảng 30 tỷ USD ra khỏi đất nước. “Sự gia tăng của luồng tiền ra dường như có ý nghĩa trong bối cảnh suy yếu của đồng Nhân dân tệ so với đồng USD trong tháng trước,” công ty Capital Economics viết trong một lưu ý đến các khách hàng.

(Capital Economics)

(Capital Economics)

Nhìn vào giao dịch thực sự xảy ra trên thực tế, có vẻ như người Trung Quốc vẫn còn khá liều lĩnh chuyển tiền của mình ra [nước ngoài] hay đến nơi an toàn. Ví dụ như họ đang trả quá cao để mua đồng Bitcoin và mua tích trữ vàng.

Một số người khác đi theo cách truyền thống, giống như người đàn ông Trung Quốc này, người đã cố gắng mang lén 74.000 USD bằng tiền mặt ra khỏi đất nước [Trung Quốc] để đến Hồng Kông vào ngày 3 tháng 6, theo tờ South China Morning Post [Bưu điện Hoa nam Buổi sáng]. Giới hạn được phép là 5.000 USD.

(Youth.cn)

(Youth.cn)

Một số người khác chọn cách hợp pháp như Tập đoàn bán lẻ dụng cụ gia đình Trung Quốc, Suning Commerce Group. Tập đoàn Suning vừa mua lại 68,55% cổ phần trong câu lạc bộ bóng đá Ý Inter Milan với giá 307 triệu USD.

Trong khi hoàn toàn hợp pháp và phù hợp với những quy định của PBOC – Tập đoàn Suning đã có được phê chuẩn cho việc mua lại này – nhưng người ta không rõ giá trị gia tăng nào sẽ mang lại cho một Tập đoàn bán lẻ dụng cụ gia đình khi sở hữu một câu lạc bộ bóng đá. Tuy nhiên điều đó dường như không quan trọng. miễn là [có thể đưa được] tiền mặt ra khỏi đất nước [Trung Quốc].

Đối với chủ tịch Tập đoàn Suning Trương Cận Đồng (Zhang Jindong), đây là một động thái mang tính chiến lược: “Việc mua lại Inter là một bước đi chiến lược. Tập đoàn của chúng tôi là một doanh nghiệp quốc tế, và thương hiệu của chúng tôi cũng sẽ sớm trở thành một thương hiệu lớn ở châu Âu”.

Mặc dù có những biện pháp dường như liều lĩnh của những người dân và các công ty Trung Quốc để đưa đồng Nhân dân tệ ra nước ngoài và đến nơi tương đối an toàn, công ty Capital Economics lạc quan rằng sẽ không có sự lặp lại của cuộc khủng hoảng tiền tệ năm ngoái, một cuộc khủng hoảng đã bắt đầu với một sự phá giá bất ngờ của đồng Nhân dân tệ trong tháng 8, yếu tố rủi ro lớn nhất là sự tăng lãi xuất đột ngột của Fed vào tuần sau đó.

“Những kỳ vọng về sự giảm giá [của đồng Nhân dân tệ] vẫn có thể kiểm soát tốt hơn nhiều so với cuối năm 2015 và đầu năm 2016 khi mà Trung Quốc đã chứng kiến luồng vốn ra với 120 tỷ USD mỗi tháng. Nhưng việc tăng lãi suất của Fed có thể sẽ sớm trở lại trên chương trình nghị sự [của Fed], và khi nó xảy ra, đó sẽ là cơ hội để cho luồng vốn ra [khỏi Trung Quốc] lại tăng trở lại.”

 

Các nhà phân tích cảnh báo: Trung Quốc có thể bị một làn sóng chảy máu vốn mới tấn công

 

Theo các nhà phân tích, Bắc Kinh rất có khả năng bị một làn sóng chảy máu vốn mới tấn công.

Đồng nhân dân tệ. (Ảnh chụp màn hình)

Đồng nhân dân tệ. (Ảnh chụp màn hình)

 Với thực tế rằng nhiều người đã mua một khối lượng Bitcoin chưa từng có bên ngoài Trung Quốc, đồng tiền kỹ thuật số Trung Quốc đã bị đẩy lên mức cao nhất kể từ năm 2014.

Theo một bài báo đăng trên website Zero Hedge, Kevin Lai, nhà kinh tế trưởng tại Daiwa Capital Markets ở Hồng Kông, đã viết về đợt chảy máu vốn đợt 2 của Trung Quốc đang bắt đầu. Đợt vào nửa cuối năm ngoái được coi là đợt 1. Các chuyên gia tin rằng điều này sẽ xảy ra.

Dự trữ ngoại hối (FX) của Trung Quốc có thể giảm xuống dưới 2 nghìn tỷ đô la trong khoảng một năm; rất có khả năng là áp lực ngày một lớn đối với dự trữ FX sẽ bị đánh giá thấp, trong điều kiện khi các dòng đầu cơ ngắn hạn đang sẵn sàng hơn để biến mất so với dòng tiền thực.

Dựa trên ước tính, khoảng 49% dự trữ ngoại hối của Ngân hàng Nhân dân Trung Hoa được hình thành từ các dòng đầu cơ và ngắn hạn.

Người ta ước tính sự suy giảm của FX sẽ nhanh hơn nhiều trong 24 tháng tới.

Dự kiến một sự suy giảm bổ sung trong khoảng từ 500 tỷ đô la tới 2,7 nghìn tỷ đô la vào cuối năm nay và một suy giảm khác trong khoảng từ 900 tỷ tới 1,7 nghìn tỷ đô la vào cuối năm tới.

Nếu các công ty, đặc biệt là công ty nhà nước, đối mặt với các vấn đề liên quan đến thanh toán các khoản nợ cho các chủ nợ, thì chính phủ trung ương sẽ cứu họ.

Những kế hoạch giải cứu khổng lồ sẽ đòi hỏi chính sách tiền tệ của chính phủ trở nên mạnh tay hơn, đặt thêm áp lực lên đồng nhân dân tệ.

Bắc Kinh nên nghiêm túc để đồng nhân dân tệ (CNY) trượt dần đến một mức cân bằng.

Kevin Lai kết luận: tỷ lệ USD / CNY sẽ đạt 7,50 vào cuối năm nay, nhiều hơn khoảng 15% so với hiện nay.

Goldman Sachs đã cảnh báo  “đình chỉ vị trí tạm thời mà Trung Quốc được hưởng về tỷ giá hối đoái, sức mạnh của đồng [CNY] so với đồng đô la và sự suy yếu so với các đối tác thương mại sẽ dẫn đến chảy máu vốn mới”.

Một số nhà phân tích cho rằng tốt nhất là để mắt tới đồng nhân dân tệ ở hải ngoại: nếu việc bán ra vẫn tiếp tục một cách nghiêm túc không cần một sự can thiệp của Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc, thì những sự kiện trong tháng 8 năm 2015 và tháng 1 năm 2016 sẽ lặp lại thường xuyên.

Đối với đồng tiền kỹ thuật số Bitcoin. Nếu người Trung Quốc biết tình hình tài chính địa phương tốt hơn so với bất cứ ai, thì họ đang vội vàng để bảo vệ ở phía sau đồng tiền kỹ thuật số  để tránh một sự mất giá sắp xảy ra, và câu trả lời khi đó là: không thể tiên đoán và hỗn loạn tài chính.

 

 

3 thách thức đối với cải cách kinh tế ở Trung Quốc theo hướng trọng cung của Tập Cận Bình

 
Chinese walk past an advertisement for a foreign auto maker on a wall on Oct. 27, 2014 in Beijing, China. The Chinese leaders economic reform plan face several structural obstacles. (Kevin Frayer/Getty Images)

Những người Trung Quốc đang đi bộ ngang qua một quảng cáo cho một hãng sản xuất ô tô nước ngoài, ở trên một bức tường vào ngày 27 tháng 10 năm 2014 tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Kế hoạch cải cách kinh tế của các nhà lãnh đạo Trung Quốc đang đối mặt với một vài trở ngại về cơ cấu. (Kevin Frayer / Getty Images)

Các chuyên gia đang dự đoán rằng nền kinh tế của Trung Quốc sẽ bước vào giai đoạn suy thoái kéo dài. Không nghi ngờ gì nữa, nền kinh tế Trung Quốc đang gặp phải những khó khăn chưa từng có. Những vấn đề tương tự đã nổi lên bất ngờ trong vài thập kỷ qua, và các biện pháp khắc phục khác nhau đã được áp dụng, với giải pháp phổ biến nhất là tăng cường các khoản cho vay và đầu tư của chính phủ. Cách tiếp cận này hiện nay càng ngày càng kém hiệu quả bởi vì lợi tức đầu tư [ROI] đã giảm mạnh. Trong môi trường kinh tế này, chiến lược cao cấp nhất đã thay đổi và được tập trung vào giải quyết các vấn đề về phía cung hơn là phía cầu.

Theo Cuốn sách Xanh năm 2016 của Viện khoa học Xã hội Viện Hàn lâm Trung Quốc, 1% giàu nhất trong tổng số hộ gia đình ở Trung Quốc hiện nay sở hữu 33% toàn bộ tài sản của đất nước trong khi 25% nghèo nhất trong tổng số hộ gia đình chỉ sở hữu 1% tài sản.

Với dân số cao và thu nhập bình quân đầu người đạt mức từ trung bình đến cao ở Trung Quốc, vậy tại sao nhu cầu trong nước lại không đủ và vì thế phụ thuộc rất nhiều vào thị trường nước ngoài? Một lý do là chênh lệch thu nhập rất lớn của Trung Quốc. Trong khi một phần nhỏ những người Trung Quốc có cuộc sống như những người dân ở các nước giàu có, phần lớn người dân Trung Quốc có mức sống tương tự như người dân ở các nước đang phát triển và các nước nghèo. Sự bất bình đẳng lớn về thu nhập này là nguyên nhân của tiêu dùng nội địa thấp và sự bóp méo nghiêm trọng trong cơ cấu kinh tế của Trung Quốc.

Quản lý tồi nguồn vốn

Trong những năm gần đây, lĩnh vực tài chính của Trung Quốc đã chứng kiến một tình trạng dư thừa nguồn cung tiền và tăng trưởng tín dụng bất thường. Các khoản vay mới bằng đồng Nhân dân tệ (RMB) trong giai đoạn Quí 1 năm nay, dự kiến sẽ đạt 4,3 nghìn tỷ Nhân dân tệ (653 tỷ USD), một mức cao kỷ lục. Tỷ lệ cung tiền (M2) trên GDP nhanh chóng leo lên 205,7%. Trong ngắn hạn, nguồn cung tiền đang gia tăng với một tốc độ vượt xa tỷ lệ tăng trưởng kinh tế.

Đồng thời, tăng trưởng kinh tế tiếp tục suy giảm và nguồn vốn tín dụng không thể chảy vào nền kinh tế thật (real economy). Nhiều doanh nghiệp cần vốn, khó có thể vay ngân hàng, trong khi [đối với] những doanh nghiệp khác, đặc biệt là các doanh nghiệp nhà nước, thì các ngân hàng lại phải xếp hàng để có thể cho họ vay vốn. Tại sao lại như vậy?

Một câu trả lời là có rất nhiều tiền gửi trong các giao dịch tài chính, lại không bao giờ đến được các tổ chức kinh doanh. Vậy thì nó đi đâu? Có hai điểm đến quan trọng cho dòng tiền mới. Điểm đến đầu tiên là để duy trì chu kỳ nợ và ‘tài chính Ponzi’, chủ yếu dưới hình thức trả hết các khoản vay cũ bằng các khoản vay mới. Điểm đến thứ hai cho luồng tiền dư thừa là các bong bóng trên thị trường chứng khoán từ năm 2014 đến quý 1 năm 2015; và trong quý 2 của năm 2015, tín dụng dư thừa đã đẩy mạnh bong bóng nhà ở tại các thành phố loại 1 và loại 2 [của Trung Quốc].

Hiện nay cơ cấu tài chính, dòng vốn và những tỷ số tổng nợ trên tổng tài sản, chỉ ra rằng nền tảng tài chính địa phương, bất động sản, và ngành công nghiệp hóa chất nặng bị dư cung, là những “hố đen” nuốt trọn những khoản vốn tài trợ. Cuối cùng khoản vốn này sẽ trở thành tài sản hữu hình, nó sẽ tiếp tục tiêu thụ các nguồn tài nguyên, dựa trên doanh thu nợ nhiều hơn, trở thành một phần của mô hình “tài chính Ponzi”.

Chi phí tăng

[Công ty TNHH Kỹ thuật Hoa Vi] (Huawei) gần đây gây xôn xao dư luận khi họ di chuyển trụ sở sản xuất máy thu phát cầm tay của mình ra khỏi Thâm Quyến. Có lẽ đây chỉ là một ví dụ về việc chuyển dịch cơ cấu dây chuyền sản xuất. Nhưng thế giới bên ngoài lại nhìn vào sự việc này như là một dấu hiệu của khủng hoảng kinh tế [ở Trung Quốc] – cụ thể chi phí thuê cao khiến cho các doanh nghiệp phải rời khỏi các thành phố loại một. Trên thực tế, chi phí sinh hoạt cao không những đã đẩy Công ty Hoa Vi ra khỏi Thâm Quyến, mà còn rất nhiều công ty khác, cùng với toàn bộ nền kinh tế thật, cũng đã rời khỏi [các thành phố loại một].

Chi phí nhà ở và tiền thuê là những chi phí cơ bản trong dây chuyền công nghiệp và cung ứng. Lao động, hậu cần, kho bãi, và các chi phí khác cũng liên quan chặt chẽ với nó. Việc tăng chi phí lao động, chi phí sản xuất và các chi phí tài chính, là một trong những thách thức lớn nhất mà các doanh nghiệp Trung Quốc đang phải đối mặt. Chi phí lao động đã tăng 79%, chi phí tài chính tăng 66%, và chi phí sản xuất tăng 54%, theo Báo cáo quốc gia năm 2015 về các chi phí của doanh nghiệp.

Mô hình tăng trưởng cao của Trung Quốc trong 20 năm qua, bao gồm các khoản đầu tư có quy mô lớn và nhu cầu cao, đã có thể trang trải những gia tăng chi phí về phía cung. Nhưng với tốc độ tăng trưởng kinh tế chậm lại và [chỉ số giá sản xuất] PPI giảm 47 tháng liên tiếp, chi phí tăng cao đã trở thành trở ngại lớn nhất cho nền kinh tế của Trung Quốc.

Ở các nước phương Tây, một bong bóng bất động sản được phản ánh chủ yếu trong thị trường tài chính, và có một tác động tiêu cực hạn chế đối với một số ngành công nghiệp nhất định. Tuy nhiên, tình hình ở Trung Quốc là hoàn toàn khác. Một thị trường bất động sản bị thổi phồng mạnh, không chỉ gây nguy hại cho các ngân hàng và toàn bộ hệ thống tài chính, mà còn thay đổi cơ bản môi trường sinh thái của ngành công nghiệp và sự phát triển toàn bộ nền kinh tế của quốc gia.

Hãy suy nghĩ về điều này: trong khi lĩnh vực sản xuất, chế tạo vật lộn để duy trì một tỷ suất lợi nhuận trung bình 3% [một năm], những doanh nghiệp trong lĩnh vực bất động sản và tài chính có thể dễ dàng kiếm được 30% trên đồng tiền [đầu tư] của mình. Điều này đã làm tiêu tan, hay ít nhất cũng làm suy yếu, nhiệt huyết của các doanh nhân, những người đang ở trong [lĩnh vực sản xuất] trong một thời gian dài. Khi đầu cơ vào bất động sản, chứng khoán, và các tài sản tài chính khác, có thể gặt hái lợi nhuận khổng lồ thì không ai muốn đầu tư và làm việc trong nền kinh tế thực. Đây là lý do thực sự tại sao dòng vốn không chảy vào nền kinh tế thực. Cải cách kinh tế theo hướng trọng cung không giải quyết được những vấn đề này, nền kinh tế Trung Quốc sẽ chỉ bị khô cạn đi, sẽ không có gì ngoại trừ một loạt các khẩu hiệu trống rỗng.

Ghi chú của Biên tập viên: Thuật ngữ “cải cách theo hướng trọng cung” đã được nhấn mạnh như là một thành phần trung tâm của những kế hoạch cải cách kinh tế của lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình kể từ cuối tháng 11. Từ tháng 5, ông Tập dường như đã gửi đi những tín hiệu rõ ràng trong các bài phát biểu của mình hoặc thông qua các bài báo tiêu đề trên phương tiện truyền thông nhà nước, rằng các quan chức địa phương đã không có sự quan tâm đầy đủ cho những cải cách này. Ngoại trừ sự không khoan nhượng quan liêu, có những trở ngại lớn về cơ cấu trong nền kinh tế chính trị của Trung Quốc đối với các biện pháp cải cách theo hướng trọng cung. Nhà kinh tế Trung Quốc Fan Di đã thảo luận về chúng trong bài viết này.

Fan Di là một nhà kinh tế độc lập và là giáo sư giảng dạy bán thời gian tại trường Đại học Bắc Kinh và Đại học Sun Yat-sen. Ông lấy bằng tiến sĩ tại Đại học California-Berkeley, được hướng dẫn bởi [giáo sư] Li Yining của Đại học Bắc Kinh và bởi [Giáo sư] George Arthur Akerlof người đạt giải Nobel. Ông Fan là một lãnh đạo cao cấp và nhà tư vấn tại các ngân hàng lớn, các công ty tài chính và các công ty lớn. Một phiên bản của bài viết này đã được xuất bản lần đầu trên trên blog cá nhân của ông Fan.

Đây là lập luận lô-gích: Nếu nền kinh tế Trung Quốc đã bị suy thoái do thiếu nhu cầu, thế thì một chính sách định lượng về phía cầu – gia tăng việc cung tiền – có thể giải quyết được vấn đề. Nhưng nếu sự suy thoái là mang tính cơ cấu và là kết quả của sự không có hiệu quả, thì việc tăng cung tiền sẽ không giúp đỡ được gì.

Từ một quan điểm về cấu trúc, chúng ta nhận thấy có những vấn đề về nguồn cung đằng sau nguồn cầu yếu. Và những vấn đề về nguồn cung này trở lại chính những vấn đề về thể chế thâm căn cố đế, bao gồm sản xuất, tiêu thụ và tiết kiệm quốc gia. Theo quan điểm của tôi, đây là ba trở ngại chính mà cải cách kinh tế của Trung Quốc theo hướng trọng cung đang phải đối mặt và đó là những nguyên nhân gốc rễ của những bóp méo chính trong cơ cấu cung-cầu của nền kinh tế lớn thứ hai thế giới.

Tiêu thụ thấp

Trong một xã hội có sự phân cực giữa người giàu và người nghèo, sự bất bình đẳng lớn về thu nhập thường dẫn đến một hình ảnh sai lầm về sự thịnh vượng và cung-cầu bị bóp méo. Một ví dụ điển hình là thị trường bất động sản của Trung Quốc. Đầu tư bất động sản [cho mục đích đầu cơ] của những người giàu có đã đẩy toàn bộ giá nhà đất lên đến mức độ mà những người nghèo không thể mua được. Ngoài ra, chi phí bất động sản cao, không thực tế, đã tạo thêm áp lực đối với khả năng mua của người nghèo, không chỉ đối với nhà ở, mà với cả các lĩnh vực khác nữa.

 

Tại sao khủng hoảng nợ tại Trung Quốc

sẽ khác với Nhật Bản?

 
The headquarters of the People's Bank of China, the Chinese central bank, in Beijing on Aug. 7, 2011. (Mark Ralston/AFP/Getty Images)

Trụ sở chính của Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc – Ngân Hàng Trung Ương Quốc Gia, tại Bắc Kinh ngày 7 tháng 8 năm 2011. (Ảnh Mark Ralston / AFP / Getty Images)

Các chuyên gia phân tích tài chính và đầu tư quốc tế đang theo dõi một cách sát sao về cuộc khủng hoảng nợ của Trung Quốc. Quan điểm bi quan nhất, xét trên một lượng lớn số liệu phân tích kỹ thuật, đó là hậu quả của quá nhiều khoản nợ đầy rủi ro, tương tự như cuộc khủng hoảng năm 2008 tại Hoa Kỳ khi Định chế tài chính Lehman Brothers sụp đổ và thị trường tín dụng đã trở nên tê liệt. Phần lớn các nhà phân tích dự đoán rằng, một khi bong bóng vỡ tung, thì nền kinh tế của Trung Quốc sẽ chìm đắm vào quá trình suy thoái tương tự như tình hình của Nhật Bản trong những năm 1990.

Trên thực tế, từ góc độ kỹ thuật mà nói, Trung Quốc lẽ ra đã phải trải qua nhiều lần sụp đổ tài chính rồi. Tuy nhiên, do sự khác biệt cơ bản giữa Trung Quốc và Nhật Bản, những gì sẽ xảy ra cho cuộc khủng hoảng tài chính được dự đoán trước của Trung Quốc sẽ trông khá khác biệt.

Mở rộng những yếu tố rủi ro

Trên bề mặt, lĩnh vực ngân hàng của Trung Quốc trông rất giống với tình hình Nhật Bản trong những năm đầu thập niên 1990, trước khi nền kinh tế bong bóng bùng nổ. Cả hai đều đã trải nghiệm việc mở rộng quá nhanh chóng về quy mô tài sản và những nhân tố tín dụng rủi ro.

Quy mô về tài sản của các ngân hàng Nhật Bản tăng lên nhanh chóng, được thúc đẩy bởi việc nới lỏng chính sách tiền tệ, lãi suất tiết kiệm cao và tính thanh khoản dồi dào. Tốc độ tăng trưởng của các khoản cho vay vượt xa tốc độ tăng trưởng của GDP. Từ năm 1984 đến năm 1990, tổng tài sản ngân hàng của Nhật Bản tăng 103%, từ 373 nghìn tỷ Yên đến 757 nghìn tỷ Yên Nhật. Sự gia tăng tài sản nhanh chóng này có liên quan đến sự gia tăng các khoản tiền gửi. Tổng số tiền gửi vào ngân hàng đã tăng từ 268 nghìn tỷ Yên đến 495 nghìn tỷ Yên, tăng 84.7% trong vòng bảy năm.

Trong khi đó, tài sản ngân hàng của Trung Quốc đã tăng trưởng thậm chí còn nhanh hơn so với Nhật Bản. Sự khác biệt là họ không bao gồm chủ yếu là tiền gửi tiết kiệm. Các chuyên gia trong lĩnh vực ngân hàng của Trung Quốc không phủ nhận thực tế này. Họ đã công khai thừa nhận rằng việc mở rộng tài sản liên tục đã có liên quan đến một môi trường quản lý tiền tệ lỏng lẻo. Việc thúc đẩy nền kinh tế của cấp chính quyền trung ương, các khoản phê chuẩn tín dụng, thị trường bất động sản được đẩy mạnh, cộng với việc tăng giá lên cao của đầu tư cơ sở hạ tầng, là tất cả các ví dụ về các tài sản sinh lời chủ yếu đã góp phần vào việc phát triển mở rộng tổng thể của quá trình tăng trưởng tài sản trong hệ thống ngân hàng của Trung Quốc.

Phân bổ các khoản cho vay

Một nghiên cứu cẩn thận cho thấy rằng việc phân bổ tài sản của các ngân hàng Trung Quốc và Nhật Bản chỉ giống tương tự nhau một phần. Các tài sản chính của các ngân hàng Nhật Bản bao gồm cả bất động sản. Từ năm 1984 đến năm 1990, các khoản cho vay bất động sản của Nhật Bản tăng từ 7.5% đến 12% trên tổng số vốn vay và vượt rất xa khoản cho vay đối với lĩnh vực sản xuất và tăng trưởng GDP. Cùng thời điểm đó, các khoản cho vay để sản xuất đã giảm từ 26.6% xuống còn 15% trên tổng dư nợ. Nhìn chung, các khoản cho vay bất động sản tại Nhật Bản tăng mạnh nhất trong năm 1986 và 1989, với mức tăng trưởng đạt 35% và 27.7%, tương ứng với từng thời kỳ.

Chúng ta cần nhớ rằng có một sự khác biệt rất cơ bản giữa Trung Quốc và Nhật Bản: Ở Trung Quốc, sự ổn định tài chính gắn liền với sự ổn định của Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Nền kinh tế Trung Quốc cũng được đẩy bánh lái bởi bất động sản. Nhưng việc phân bổ tài sản bị ảnh hưởng bởi hệ thống kinh tế đặc thù của Trung Quốc và sự can thiệp của chính phủ. Nợ xấu đến từ một số nguồn chủ yếu như: bất động sản, các đại doanh nghiệp nhà nước, và chính quyền địa phương. Lĩnh vực ngân hàng của Trung Quốc thì thuộc quyền sở hữu của chính phủ, và các doanh nghiệp nhà nước thì được biết đến như là “Thái tử của nền Cộng hòa” – do đó họ đương nhiên sẽ được giải cứu trong mọi trường hợp. Với những mối quan hệ khắng khít về quyền lợi không thể tách rời, vận mệnh của hệ thống ngân hàng Trung Quốc đã được định sẵn là hoàn toàn khác so với hệ thống các ngân hàng Nhật Bản.

Hệ thống Ngân hàng Nhà nước của Trung Quốc

Có thể nói rằng ngành ngân hàng của Trung Quốc đang trong tình trạng tồi tệ hơn so với ngành công nghiệp ngân hàng của Nhật Bản vào giai đoạn trước khi quả bong bóng kinh tế của họ vỡ tung. Tuy nhiên, trước khi nhảy đến kết luận rằng Trung Quốc sẽ có một cuộc khủng hoảng tài chính tương tự như Nhật Bản hay không, chúng ta cần phải nhớ rằng có một sự khác biệt cơ bản giữa Trung Quốc và Nhật Bản: Ở Trung Quốc, sự ổn định tài chính gắn liền với sự ổn định của Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Nói cách khác, hệ thống tài chính nhà nước của Trung Quốc sẽ cùng “sống và chết” với chế độ. Tại Nhật Bản, ngay cả khi Nội các Nhật Bản đã sụp đổ, nó cũng sẽ không có tác động trực tiếp đến hệ thống ngân hàng.

Chính phủ Trung Quốc cũng trực tiếp loại bỏ nợ xấu cho các ngân hàng. Trong khi chính phủ Nhật Bản lại không thể làm điều đó.

Mãi cho đến giai đoạn cầm quyền của Thủ tướng Nhật Bản Junichiro Koizumi thì mới có những cải cách năng động và tích cực cho ngành ngân hàng. Các biện pháp cải cách chủ yếu bao gồm quy trình sáp nhập với quy mô lớn và cơ cấu lại các định chế tài chính, các phương pháp tiếp cận trực tiếp để giải quyết những khoản nợ xấu khó đòi (NPL), tăng cường quyền lực cho các tập đoàn thu hồi nợ xấu, hỗ trợ đổi mới doanh nghiệp, v.v… Những biện pháp này đã làm giảm một cách hiệu quả tỷ lệ nợ không thể hoàn trả trong hệ thống ngân hàng tại Nhật Bản. Kết quả là, từ năm 2002 đến năm 2006, tỷ lệ nợ khó hoàn trả của ngành ngân hàng đã giảm từ 8.7% xuống còn 1.8%, và tỷ lệ nợ khó đòi trong lĩnh vực kinh doanh tài chính tổng thể cũng đã giảm từ 8.6% xuống còn 3.6%.

Mặt khác, chính phủ Trung Quốc cũng không áp dụng những biện pháp tịnh tiến được sử dụng bởi chính phủ Nhật Bản để giải quyết các khoản nợ xấu. Biện pháp của họ vừa là trực tiếp và vừa là không khoan nhượng và được thiết kế để loại bỏ các khoản nợ xấu một cách nhanh chóng.

Ví dụ, trong giai đoạn Chu Dung Cơ đảm nhiệm chức vụ Thủ tướng Trung Quốc, chính phủ trực tiếp tài trợ bốn công ty quản lý tài sản để cho phép các tập đoàn thực hiện giao dịch hoán đổi nợ với vốn chủ sở hữu qua hình thức hoán đổi cổ phiếu, và giúp các công ty và ngân hàng loại bỏ các khoản nợ xấu khỏi sổ sách kế toán của họ. Đến khi Ôn Gia Bảo là thủ tướng, chính phủ Trung Quốc lại cho phép các ngân hàng nước ngoài trở thành nhà đầu tư chiến lược để giúp tái cơ cấu nguồn vốn của các ngân hàng thương mại nhà nước. Chính phủ cũng khuyến khích các ngân hàng tham gia niêm yết cổ phiếu trên thị trường chứng khoán nội địa A-Share của Hồng Kông và Trung Quốc (A-Share: thị trường chứng khoán niêm yết bằng đồng Nhân dân tệ dành cho công dân đại lục và các nhà đầu tư từ thiện nước ngoài đã được thẩm định – ND).

Hấp thụ vốn và niêm yết các ngân hàng đã được thay đổi từ bị lỗ đến có lợi nhuận, làm cho các Ngân hàng Thương mại Trung Quốc, Ngân hàng Thương mại Xây dựng Trung Quốc, và Ngân hàng Công Thương Trung Quốc nằm trong tốp mười đại gia tài chính quốc tế hàng đầu. Họ đã trở thành những ngân hàng có lợi nhuận cao nhất.

Bây giờ, chính phủ Trung Quốc đang cố gắng sao chép lại các biện pháp của Chu Dung Cơ để tự thoát khỏi cuộc khủng hoảng tài chính hiện nay. Nhưng tình hình hiện tại thì đã khác rồi, và những thủ đoạn mánh lới cũ không thể giải quyết được những vấn đề mới.

Cuộc khủng hoảng tài chính của Trung Quốc là kết quả của việc chính phủ can thiệp vào nền kinh tế và chế độ hiện hành thì đem sự ổn định của bản thân nó để ràng buộc vào sự ổn định tài chính của khu vực. Và vì thế, các biện pháp bảo vệ cuối cùng cho ngành tài chính của Trung Quốc sẽ là súng đạn. Chế độ chuyên chế độc tài và toàn trị sẽ sử dụng bạo lực cần thiết để duy trì quyền lực của họ.

Nhưng lạm dụng quyền lực không chỉ làm méo mó thị trường, mà còn phá hủy nó. Sự sụp đổ thị trường chứng khoán ở Trung Quốc vào năm 2015 được xem như là một thí dụ phù hợp. Người dân Trung Quốc giờ đây chính là nạn nhân của cuộc khủng hoảng nợ, và họ đang phải trả giá cho nó thông qua quá trình lạm phát tràn lan không thể kiềm chế.

Đây là bản dịch về bài viết tiếng Trung của Hà Thanh Liên (He Qinglian) được đăng trên blog cá nhân của bà vào ngày 1 tháng 5 năm 2016. Hà Thanh Liên là một tác giả và là một nhà kinh tế học Trung Quốc lỗi lạc. Hiện đang cư ngụ tại Hoa Kỳ, bà là tác giả của cuốn sách “Những cạm bẫy của Trung Quốc”, trong đó đề cập đến hiện tượng tham nhũng trong quá trình cải cách kinh tế của Trung Quốc trong những năm thập niên 1990, và cuốn The Fog of Censorship: Media Control in China” – (tạm dịch: “Bức màn của kiểm duyệt: Kiểm soát phương tiện truyền thông ở Trung quốc”), trong đó nhắm vào cách vận dụng và mặt hạn chế của báo chí. Bà cũng thường xuyên viết về các vấn đề xã hội và kinh tế đương đại Trung Quốc.

 
 
HOTLINE  
 
0985.865.772
 
BÀI MỚI  
 
» THÔNG TIN BÀI CẬP NHẬT
 
THỐNG KÊ TRUY CẬP  
 
  Đang online : 38
  Lượt truy cập : 1702668
 
 
 

 
 
 

 

Bản quyền thuộc về Bác Sĩ Đỗ Ngọc Thanh - ĐTDĐ: 0985.865.772
 

 

 

Website:      http://www.ge-tvl.com
  
Email :   getvl49@yahoo.com.vn

   
Ghi rõ nguồn "Dr Dongocthanh's website" Khi phát hành
 
lại các thông tin từ website này. Các trang liên kết sẽ được
 
hiện rõ ở của sổ mới của ge-tvl.com.
 
     BS ĐỖ NGỌC THANH không chịu trách nhiệm về
 
những liên kết ngoài đối với trang mạng ge-tvl.com
 

Design by pmvietnam